…Một vài khoảnh khắc chứa đựng những suy nghĩ…

|||||

Bạn Tôi

by Joseph C. Pham on 11/14/2012

Malik, con của Dinar, vô cùng bực dọc vì sự phóng đãng của một chàng thanh niên truỵ lạc sống gần nhà ông. Trong một thời gian lâu dài, ông cố tránh không làm gì hết, với hy vọng có người khác sẽ can thiệp. Nhưng khi hạnh kiểm của chàng thanh niên đó trở nên quá quắt, Malik đã tới gặp hắn yêu cầu hắn thay đổi thái độ.

Chàng thanh niên đó điềm tĩnh cho biết hắn ta được đức vua che chở, do đó không ai được quyền ngăn cấm hắn sống theo ý thích của mình.

Malik bảo nhỏ hắn:

– Đích thân tôi sẽ tấu trình lên đức vua.

Chàng trai trẻ trả lời:

– Chả ăn thua gì, đức vua chả bao giờ thay đổi ý kiến của ngài đối với tôi.

– Vậy thì tôi sẽ đi tố cáo với Allah.

Chàng thanh niên đáp:

– Allah quá nhân từ nên Ngài không biết kết án ai.

Thật là vô phương, Malik để mặc chàng thanh niên đó. Cho dẫu thế, ít lâu sau, tiếng xấu của hắn đã lan tràn cho đến nỗi mọi người đều phản đối hắn ta. Malik cảm thấy mình có bổn phận đến quở trách anh ta. Nhưng khi đang trên đường đi đến nhà người thanh niên, ông ta nghe một tiếng nói nho nhỏ vào tai: “Đừng đụng tới bạn ta: nó được ta che chở.” Malik cảm thấy vô cùng bối rối và khi đứng trước mặt chàng thanh niên, ông chẳng biết nói gì. Người này cất tiếng bảo:

– Ai đã đưa ông tới đây?

Malik trả lời:

– Tôi có ý định tới đây để quở trách anh, nhưng khi đi dọc đường, tôi đã nghe một tiếng nói là đừng đụng tới anh, bởi vì anh được Ngài che chở.

Vẻ mặt của tên trác táng này thay đổi và hắn hỏi:

– Đấng ấy đã gọi tôi là bạn của Ngài ư?

Nhưng Malik đã rời khỏi nhà hắn ta. Vài năm sau, Malik gặp lại người đó ở thành thánh La Mecque. Hắn ta đã bị đánh động vô cùng bởi những lời nói của Malik về tiếng nói thầm kín kia cho đến đỗi hắn đã bỏ hết mọi của cải và trở nên một người hành khất lang thang. Hắn nói với Malik:

– Tôi đến đây để tìm kiếm bạn tôi.

Rồi hắn ngã xuống mà chết.

Thiên Chúa, bạn của người tội lỗi? Một sự quả quyết xác thực nhưng cũng nguy hiểm. Ngày kia, tôi đã cố áp dụng câu nói đó vào con người của tôi và tự nhủ: “Thiên Chúa quá nhân từ và độ lượng nên Ngài không thể trách cứ tôi” Và trong phút chốc, lần đầu tiên trong đời, tôi đã hiểu được Tin Mừng.

Anthony De Mello

Trần Duy Nhiên (Dịch)

|||||

//==============================================

‎…Chị ơi, đọc và share cho em opinion của chị. lala

//==============================================

Ngọc Nho Đó là kết thúc có hậu như những câu chuyện cổ tích rất đẹp khác. Nó dành cho những tâm hồn đầy mộng mơ, chưa trải nhiều, cho nên cũng đầy tin yêu …như trẻ con vậy. Bước vào cuộc đời mới thấy khó khăn em à. Em có nhớ câu chuyện về nhân vật “chị tôi” từng được post trên vườn chuối ko? “Chị tôi” và bạn chị ấy có khác gì Allah và chàng thanh niên trong câu chuyện này?? Trở lại với câu chuyện này, một kẻ xấu xa trăm người đều biết liệu có thể dễ dàng tin Malik, kẻ đã từng cố khuyên răn hắn trước đây? Ai biết được Malik có đang giở mánh khóe hay ko? Nếu muốn anh thanh niên kia tin Malik thì trước đấy hẳn anh ta cũng nghe thấy lời thì thầm kia của Allah rồi, đến Malik chỉ là để kiểm chứng lại, để rồi mới có sự tin thật sự kia. Song nếu như vậy thì ko chỉ Malik, dân làng, mà chính Allah cũng đã ko thể ngồi yên nhìn anh thanh niên kia tội lỗi thêm nữa! Đây chính là điều mà nhân vật “chị tôi” chưa làm được: LÊN TIẾNG trước cái xấu, dù là bằng hình phạt, chỉ trích như những người khác, hay là thành thật khuyên bảo bằng trái tim bao dung, nhân từ của mình (Allah, “chị tôi”). Chị nhớ đâu đó đã từng có ai than vãn rằng: cái ác thật đáng sợ, đáng sợ hơn là sự im lặng trước nó…Vậy thì em à, em có một trái tim đầy ắp yêu thương và nắng ấm, một trái tim đầy sự bao dung, vị tha… điều ấy rất tốt! Song không phải để sống như ko biết gì! Suy nghĩ lại về những nhà nho nổi tiếng thanh cao một thời mà đi ở ẩn, lánh xa thế sự là vậy đấy. Người chuộng vật chất thì bo bo giữ của. Người chuộng tâm hồn thì bo bo giữ nó lánh xa mọi nhiễu nhương…Có gì khác nhau giữa một bên là kẻ giữ vàng trong kho, và bên kia thì giữ tâm hồn trong im lặng?? Đời “chị tôi” có đáng phải khổ mãi? Và cô bạn kia có thể nào đã sớm thay đổi? Khi nào nên phát vàng vào việc gì, cho ai, và khi nào nên để tâm hồn nhất trí thành hành động thì mỗi người hãy tự cân nhắc lấy!
//————————————————————————————-
Ngọc Nho “Nguyễn Hữu Nghĩa -Tại sao Ngài ấy lại nói nho nhỏ vào tai Malik ạ? Để nhắc nhở lại điều mà Malik đã biết?
-Ngài ấy bảo chàng thanh niên là bạn của ông? Vậy Malik có là bạn của ông? Không, thì tại sao không?
Nếu là bạn của Malik thì Ngài cũng bảo vệ, che chở cho Malik? Chàng thanh niên có đụng chạm gì tới Malik không?
-Tại sao chàng thanh niên bị đánh động? Do trước kia anh ta cô đơn, không bạn bè? Chàng thanh niên sống theo ý thích của mình…cũng không quá tệ…nhưng anh ta biết rằng ý thích của anh ta không được nhiều người ủng hộ và quan tâm? Hay do bản chất trong chàng thanh niên vẫn có những điều tốt đẹp…nên anh thay đổi.
-Tại sao anh là 1 kẻ hành khất lang thang và luôn kiếm tìm người bạn kia? Do anh ta biết được con đường anh cần đi? Hay anh ta lo sợ và muốn tìm kiếm câu trả lời thỏa đáng? Hay anh ta cảm nhận được tội lỗi của quá khứ?
-Cuối cùng, anh ta có được thanh thản? Có toại nguyện?
-Và em có cần thắc mắc, có cần đặt các câu hỏi trên không anh? kaka”
Chào anh ạ.
//;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;;
Nguyễn Hữu Nghĩa Ôi, em lại bị ngưỡng mộ chị thêm một lần nữa này…: )
Thật lại, muốn nói câu em hay nghĩ tới lắm…
Life is beautiful.
//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Ngọc Nho Giờ chị mới đọc thấy những câu hỏi của em dành cho anh Josep. Chị thấy em đọc về tâm hồn đẹp nhiều quá dến mụ đầu rồi đấy Nghĩa à! Song chị vẫn sẽ giúp em trả lời. Việc Allah thì thầm vào tai Malik nếu đem áp dụng vào trong cuộc sống cũng khá hay. Con ko hiểu được sự vất vả của ba, trách ba đi sớm về muộn, ít chơi với nó, thì để mẹ giảng giải cho nó hiểu vẫn hay hơn là để ba nó đau khổ quá mà tự đi phân bua. Ở thắc mắc thứ 2, thì chị nói em nghe, đời vẫn diễn ra sờ sờ trước mắt với cả tốt xấu, trong khi em cứ thắc mắc về sự tồn tại của một đấng tối cao nhân từ để trở nên thụ động trong khi chính em có thể là một bồ tát sống! Khoan nói chuyện Allah che chở cho Malik hay ko, còn những người bị chàng thanh niên kia chơi xấu thì sao? Thế hóa ra Allah chỉ thích tìm đến che chở cho kẻ xấu để thể hiện lòng khoan dung của Ngài, trong khi những tâm hồn ngây thơ, thánh thiện xứng đáng được lên thiên đường kia thi ko à?? Hay là Ngài đang thử thách họ? Hãy thấy được vai trò chủ động của mình để không buông xuôi đổ thừa số phận! Em hiểu “Số phận” là gì và nó có thực hay như thế nào ko Nghĩa? Theo tầm hiểu biết của chị đến giờ thì “số phận” là: 1. Các quy luật khách quan. Cái này có hai loại: quy luật khách quan của tự nhiên thì con người chỉ có thể cố tìm hiểu, nhận biết, để phát huy cái thuận lợi, hạn chế tác hại; Quy luật xã hội thì cũng vậy, nhưng con người có thể biến đổi được (vì xã hội do con người mà ra cả). 2. “Gieo ý nghĩ gặt hành vi, gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Mà tính cách thì cũng được quy định một phần từ khi con nguwoif còn trong bụng mẹ kia (cái này em xem thêm một số nghiên cứu khoa học sẽ rõ). tính cách cũng có thể thay đổi do môi trường và nếu em muốn (ýnghĩ- hành vi-thói quen-tính cách). Như vậy “số phân” không phai là một cái khuôn cứng nhắc, bất biến đâu em! Hãy thôi suy nghĩ Allah xa xôi trên cao kia là ai, che chở cho ai. “Phật tại tâm” là vì vậy! Hừ hừ, mệt quá! Khi nào có hứng chị sẽ trả lời tiếp. Em đọc nhiều rất tốt, nhưng cũng nên ra ngoài thâm nhập thực tế chút Nghĩa à!
//“““““““““““““““““““““““““““““““““““““““““
Nguyễn Hữu Nghĩa …^^. Em phải thú nhận rằng bản thân em hiện nay đang có nhiều bất mãn…. Bất mãn về 1 góc của chế độ, về 1 góc của văn hóa, về xã hội, về tham nhũng, về môi trường, về sự khai thác thiên nhiên, về con người…
Ở trong bookmark của em…có 1 list có tên: Blog khác biệt, thú vị…tươi đẹp. 1 Trong những lý do để nó tồn tại là một lúc nào đó…em đọc các notes trong đó…chỉ để củng cố thêm, để tin rằng cuộc sống này, xã hội này, những con người này, những gì thuộc về đất nước này….không xấu xa đến thế đâu, chưa mất hết hi vọng đâu, rằng trong mọi thứ vẫn luôn có rất nhiều cái đẹp, những niềm vui, những nụ cười, những yêu thương …giúp cho Đất nước này vẫn sẽ sống và đi lên, mọi người có một cuộc sống đơn giản là tốt hơn, ý nghĩa hơn…
…Đúng là em ít tiếp xúc với thực tế lắm lắm, em chẳng sợ nó hay chán ghét nó… Em cũng yêu thương nó lắm chứ, cũng khao khát đóng góp cho nó để rồi nó tốt hơn… nhưng dường như thật không dễ, em chẳng thể chia sẻ những gì của em dễ dàng với nó được. Nên em tạo cho mình một khoảng trời mới… mà ở đó luôn có sự mâu thuẫn.
Nhưng chị biết không em vẫn tin…một ngày không xa…chẳng còn khoảng trời đó đâu.
…Và một điều nữa…có lẽ “ở đây” em đã không biết điều gì đó…và nó làm em có cái thực tại này. kaka
p/s: Với em…số phận là…có ý 2 đó.^^ . Số phận là kết quả của việc cân bằng giữa sự nhận thức của chủ thể với những hành động của người đó.
pp/sss: …em sẽ gấp sách nhiều lần hơn, và “lang thang” đâu đó, làm cái gì đó. ha há.
//======================================
Em biết việc dạy môn Giáo dục công dân khó ở chỗ nào không? Chính là sự va chạm rất mạnh giữa lí luận và thực tiễn. Sách dạy “thật thà” , nhưng “thật thà thường thua thiệt”…Dạy GDCD ko phải là hô hào lí thuyết suông mà phải biết chỉ cho học trò của mình cách sống thật thà ko thua thiệt. Không biết người ta gài mình nên thật thà thua thiệt, khi nhận ra rất là cay cú, rồi từ bỏ nết ấy. Đó là lương thiện dốt! Biết người ta gài mình, nhưng vẫn bước chân vào bẫy mà ko vạch mặt họ thì thường là do yêu thương, muốn người kia được toại nguyện. Tình yêu là kẻ mù là vì vậy. Nhưng ko mãi mãi đâu. Bị đâm nhiều quá thì nó cũng chai mà hết yêu. Biết người ta gài mình, vừa vạch mặt nó, vừa giúp nó toại nguyện. cái này đúng cao thủ! Vừa bao dung, vừa răn đe. Cho nó thấy sự cao thượng của mình, sự nhỏ nhem của nó. Cái này mới là lương thiện khôn! Sống giữa đời cũng vậy. nếu em ko có một lí trí sáng suốt, một ý chí vũng vàng, một quả tim yêu thương, một niềm tin bền bỉ vào lẽ phải, một tinh thần lạc quan…có khi thực tế em gặp sẽ đánh gục em rất nhanh. Điều em cần làm là tạo mối liên kết giữa sách em đọc và thực tiễn cuộc sống Nghĩa à. Chúc em vui khỏe nhe!
//================================
Nguyễn Hữu Nghĩa Vâng ạ. Tinh thần sảng khoái trong 1 cơ thể khỏe mạnh.
Advertisements

٭٭٭٭٭ Speak Your Mind ◄► Share To Me ٭٭٭٭٭

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s