CỬA SỔ

CỬA SỔ

Có điều gì phía bên kia cửa sổ ?
Câu hỏi giản đơn không dễ trả lời
Có thể sẽ là khoảng trời xanh ngắt
Có thể chỉ là ảo giác mà thôi

Chúng ta đứng phía bên trong cửa sổ
Nhen nhóm trong tim bao hy vọng rất người
Cánh cửa mở – bùng lên hay lịm tắt ?
Hãy an nhiên mà đón nhận trò chơi

Mỗi một buồn vui như cửa sổ trong đời
Đứng trước cửa là một lần ngơ ngác
Thượng đế đóng cửa này để mở ra cửa khác
Người không hỏi ” Are you sure ? ” vì biết tỏng muốn gì

24.10.2013

VTH

TÔI CẦN MỘT CẶP KÍNH HỒNG

Tôi cần một cặp kính không tròng
Để những gì tôi thấy chẳng đổi khác
Để tôi chân thật với tôi
Để tôi thấy được những gì cần đổi thay
Dẫu cho
Chúng làm đôi mắt ấy dính bao bụi bẩn sàn sạn
Và đôi lúc nó sẽ rớm nhòe đi
Có lẽ do đôi mắt ấy đơn độc.

///

TÔI CẦN MỘT CẶP KÍNH HỒNG

Tôi cần một cặp kính hồng
Để nhìn phố phường tươi đẹp
Để lượn nhẩn nha vài vòng siêu thị
Khoác lên người những Levi’s, Gucci
Mua vài tờ Đàn Ông, Tiếp Thị, Ngôi Sao
Và ngồi gác khểnh chân, chém gió ba lăng nhăng ở Givral, Starbucks

Tôi cần một cặp kính hồng
Mỗi khi nhìn vào sự thật
Những báo cáo GDP nơi nọ chỗ kia tăng hơn 10%
Những con số ỡm ờ về nợ xấu, nợ công
Những quả đấm thép đắt tiền được tung vào gió
Những dự án ẩm ương treo bao năm dang dở

Tôi cần một cặp kính hồng
Để sáng sáng ngồi đọc báo
Để vui mừng vỗ tay những quyết liệt, quyết tâm
Để mơ bất động sản và chứng khoán sẽ không còn đóng băng
Để tin kinh tế nước nhà đã vượt đáy khó khăn
Để hiểu một phận không nhỏ không phải là số đông
Và những tin chẳng lành đa phần là bịa đặt

Tôi cần một cặp kính hồng
Để không còn sợ chết
Khi cái chết đang được mạnh tay khuyến mãi
Loại chậm-dần-đều từ bữa cơm gia đình lởn vởn mùi hoá chất
Loại nhanh như tiêm vắc-xin trong bệnh viện hoặc ngoài beauty salon
Loại bất-kể-lúc-nào khi ra đường tham gia giao thông

Tôi thấy người ta đeo kính hồng
Đi vào nghị trường, công sở
Đứng trước tivi và bục diễn văn
Nói những lời hồng hồng tươi tươi
Nói những lời hồng hào như nước da của họ
Ai tin được thì tin …

Tôi thấy lũ trẻ rủ nhau đeo kính hồng
Mắt mũi chúi vào đủ loại talkshow, gameshow, K-pop
Ăn uống chơi bời, hát hò mua sắm
Hiệu này năm xị, hiệu nọ bảy chai
Ai thích làm gì mặc ai

Tôi cần một cặp kính hồng
Để không bị chửi là đồ bi quan, lạc lõng
Để đến cả đêm cũng không hề màu đen

Để đến một ngày
Tôi sẽ hồng hào dù tôi màu đen
Tôi sẽ hồng hào như chưa từng quen
Như bi kịch ẩn sau hài kịch rối ren

1.11.2013

VTH

MỘT NGÀY SÀI GÒN

Một ngày bình thường cứ như thế
Mấy ai buồn nói chuyện tử tế
Mấy ai chống lại sự chuyên chế
Mấy ai đã ở ngoài u mê
Mặc ai lấy lo chuyện nhân thế.

///

MỘT NGÀY SÀI GÒN

Lại một ngày hỗn mang và còm cõi
Bọn trí thức trí ngủ cứ thừa cơ là giảng đạo
Lũ nhà thơ thì gieo rắc nỗi buồn và sự hoài nghi
Bọn chính trị gia thủ đoạn, ranh ma thì lẳng lặng lobby, chẳng nói năng gì
Sài Gòn vẫn nắng chói chang – chả còn thấy đâu áo lụa Hà Đông , và đường cứ kẹt

Radio và TV lại tha hồ bốc phét
Nói chuyện những ngày này bằng giọng điệu cách đây hàng chục năm
Mặc kệ những đám đông giả cừu, giả mù, giả điếc, giả câm
Mặc kệ những cơn sóng ngầm trong lòng người rất có thể sẽ trở thành hung dữ

Những đứa trẻ tóc vàng tóc nâu vô tư lự
Chả cần biết chuyện Tiên Lãng, đếch cần nghe chuyện biển Đông
Đã có người lớn và quan lớn lo rồi – Sao lại phải quan tâm ?
Hiện tại chính là tương lai – cứ chat chit, hẹn hò, chụp hình nude rồi lên FB khoe hàng cho nó sướng

Lại một ngày sống sượng…
Thật thà – minh bạch – ngay thẳng chết đứ đừ, giả dối chít khăn tang
Cơ hội lên ngôi, sự thật đầu hàng
Lời nói dối, cứ lặp lại nghìn lần, cứ qua tai nghìn người, sẽ vô cùng dễ chịu

Lại một ngày khó hiểu …
Lương dậm chân ì ạch, sức chịu đựng và lòng tin giảm dần, lạm phát cùng gas-xăng-điện-nước cứ tăng
Chứng khoán rẻ hơn mớ hành, bất động sản thành xác ướp đóng băng
Chỉ nhộn nhịp những phiên chợ mua chức bán quan, mua thần bán thánh

Một ngày nghe ráo hoảnh
Những con tốt lại phải buồn bã rời bàn cờ để cứu những con xe
Những con tướng hốt hoảng đi lùng, hăm doạ, dạy đời, mua rượu Ballantines chuốc say những con trống mái cùng phe
Để quyền lực và ngai vàng là mãi mãi

Một ngày qua rất vội
Có hàng triệu GB những cảm xúc negative cứ nặng trĩu trong tim không thể nói thành lời
Tôi và hàng chục triệu người
Lại thấp thỏm đón một ngày tưởng chừng sẽ khác hơn và có chút gì lạ lẫm

Hình như chỉ niềm vui thì luôn chậm

13.3.2012

VTH

Nguồn:

Đừng tưởng…

Đừng tưởng!

Sang tao & Huy det

Đừng tưởng cứ núi là cao

Cứ sông là chảy, cứ ao là tù

Đừng tưởng cứ dưới là ngu

Cứ trên là sáng cứ tu là hiền

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên

Cứ nhiều là được cứ tiền là xong

Đừng tưởng không nói là câm

Không nghe là điếc không trông là mù

 

Đừng tưởng cứ trọc là sư

Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

 

Đừng tưởng cứ thấp là khinh

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Cứ già là hết hồ đồ

Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền

Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Dưa vàng đừng tưởng đã chua

Sấm rền đừng tưởng sắp mưa ngập trời

Khi vui đừng tưởng chỉ cười

Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than

 

*** *** *** *** ***

 

 

Đừng tưởng cứ nốc là say

Cứ hứa là thật, cứ tay là cầm

Đừng tưởng cứ giặc – ngoại xâm

Cứ bè là bạn, cứ dân là lành

Đừng tưởng cứ trời là xanh

Cứ đất và nước là thành quê hương

*** *** *** *** ***

 

Đừng tưởng cứ lớn là khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng chẳng có thì không

Chẳng trai thì gái, chẳng ông thì bà

Đừng tưởng chẳng gần thì xa

Chẳng ta thì địch, chẳng ma thì người

Đừng tưởng chẳng khóc thì cười

Chẳng lên thì xuống, chẳng ngồi thì đi

Đừng tưởng sau nhất là nhì

Gần quan là tướng, gần suy là hèn

Đừng tưởng cứ sáng là đèn

Cứ đỏ là chín, cứ đen là thường

 

Đừng tưởng cứ đẹp là thương

Cứ xấu là ghét, cứ vương là tình

Đừng tưởng cứ ghế là vinh

Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền

Đừng tưởng cứ cố là lên

Cứ lỳ là chắc, cứ bên là gần

Đừng tưởng cứ đều là cân

Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ

Đừng tưởng cứ vần là thơ

Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh

Đừng tưởng cứ vội thì nhanh

Cứ tranh là được, cứ giành thì hơn

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

 

*** *** *** *** ***

 

 

Đừng tưởng cứ bến là neo

Cứ suối là lội, cứ đèo là qua

Đừng tưởng chồng mẹ là cha

Cứ khóc là khổ cứ la là phiền

Đừng tưởng cứ hét là điên

Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay

Đừng tưởng cứ rượu là say

Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều

Đừng tưởng tỏ tình là yêu

Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư

*** *** *** *** ***

 

Đừng tưởng đi là sẽ chơi

Lang thang dạo phố vào nơi hư người

Đừng tưởng vui thì sẽ cười

Đôi hàng nước mắt lệ rơi đầm đìa

Đừng tưởng cứ mực là bia

Bút sa gà chết nhân chia cộng trừ…

Đừng tưởng cứ gió là mưa

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…

Đừng tưởng thu là lá tuôn

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.

 

Đừng tưởng cứ thích là yêu

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay

Đừng tưởng tình chẳng lung lay

Chỉ một giấc ngủ, chẳng may … có bầu.

Đừng tưởng cứ cầu là hên,

Nhiều khi gặp hạn, ngồi rên một mình.

Đừng tưởng vua là anh minh,

Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.

Đừng tưởng tìm bạn tri âm,

Là sẽ có kẻ mạn đàm suốt đêm.

Đừng tưởng đời mãi êm đềm,

Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.

 

Đừng tưởng cười nói ân cần,

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười

Nhiều khi nói móc biết cười làm sao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng cứ quỳnh là thơm

Nhìn đi nhìn lại hóa ra cúc quỳ

Đừng tưởng mưa gió ầm ì

Ngày thì đã hết trời dần về đêm

Đừng tưởng nắng gió êm đềm

Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung

Chỉ là lợi dụng lòng tin của người

Đừng tưởng cứ tiến là lên

Cứ lui là xuống, cứ yên là mằn

 

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng

Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nước là trong

Cứ than là hắc, cứ sao là vàng

Đừng tưởng cứ củi là than

Cứ quan là có, cứ dân là nghèo

Đừng tưởng cứ khúc là eo

Cứ lúc là mạc, cứ sang là giầu

Đừng tưởng cứ thế là khôn!

Nhiều thằng khốn nạn còn hơn cả mình

Đừng tưởng lời nói là tiền

Có khi là những oán hận chưa tan

Đừng tưởng dưới đất có vàng

Vàng đâu chả thấy phí tan cuộc đời

*** *** *** *** ***

 

 

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.

Đừng tưởng quan chức là rồng,

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

Đời người lục thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Nguồn: Thành thực không rõ của ai. Xin thứ lỗi.

Giờ trái đất

Giờ trái đất

Võ Trung Hiếu

questionCon líu lo với ba về Giờ Trái đất
Cô giáo dạy con rằng trái đất đang nóng dần lên
Rằng núi lửa sẽ phun và băng từ hai cực sẽ tan
Nước biển sẽ dâng gây sóng thần, động đất …

Con nói nghe mà sợ thật
Cứ như chúng mình và loài người sẽ chẳng có ngày mai
Cứ như lâu lâu nếu không cùng nhau dành cho trái đất một giờ
Ắt sẽ sớm có ngày tận thế …

Ừ, con ạ, tất cả đều có thể
Sinh ra – mất đi là lẽ thường tình
Vũ trụ này đâu chỉ một hành tinh
Vũ trụ này không độc quyền duy nhất một nền văn minh
Trong vũ trụ có muôn vàn vũ trụ

Chợt ba ước nhân loại đừng mê ngủ
Palestine và Israel mỗi tuần hãy dành một giờ để thôi không thù hận nhau
Hai miền Triều Tiên sẽ thỉnh thoảng thôi không nghi kỵ, đối đầu
Các cường quốc tham lam sẽ tạm ngưng thừa nước đục thả câu
Các nhà độc tài sẽ tạm ngừng vung dùi cui và những trò tẩy não
Các chính trị gia sẽ tự vấn lương tâm và tạm ngừng ba xạo
Các tỷ phú sẽ nghĩ đến thế giới thứ ba và nhường cơm sẻ áo
Các chiến binh kiểu Mujahidin tạm ngừng đặt bom và buông súng
Kẻ lưu manh, thủ đoạn dừng tay …

Chỉ một giờ thôi con ạ, cũng hay
Để các VIP hay chém gió trên tivi có dịp chiêm nghiệm về hai chữ “nhân dân”
Về những đứa trẻ nghèo phải bơi hay đu dây qua sông để được đến trường
Về hàng tỷ đô-la cuốn theo chiều gió
Về những chuyện giản đơn như ” Vì sao có nhiều người chọn quốc hoa là hoa mắc cỡ ? “
Về những tấm bản đồ của tổ tiên và Đại Cáo Bình Ngô

Cần lắm một giờ
Tắt hết thảy những hào quang rối rắm
Để ngọn nến thắp lên ngọt ngào hy vọng
Trái đất ngày mai vẫn là của con …

25.3.2013

VTH

Chả có gì mãi mãi

Chả có gì mãi mãi

Võ Trung Hiếu

264_8

Nói theo duy vật và biện chứng
Và theo thuyết tiến hoá của ngài Darwin
Loài khỉ đợi một ngày đẹp giời để đi bằng hai chân
Và rồi loài người từ khỉ sinh ra …

Sáng nay bên tách trà cha con tôi ngồi tán gẫu cùng nhau
Sau khi khỉ thành người
Lẽ nào vũ trụ tạm dừng tiến hoá ?
Sau con người là loài gì ?

Sau tiền sử săn-bắn-hái-lượm là chiếm hữu nô lệ
Sau chiếm hữu nô lệ là vua tôi phong kiến
Sau phong kiến là tư bổn giãy chết
Là máy móc công xưởng, là đình công, là tăng ca
Là các ông chủ béo tốt và người làm thuê nhễ nhại mồ hôi
Là giá trị thặng dư, người bóc lột người
Sau tư bổn giãy chết là gì ?

Bấm chuông đi nào !
Là đáp án A hay đáp án B ?
Sau A hay sau B sẽ là gì ?
Có bao nhiêu người có cùng câu trả lời ?

Bạn đừng vội nhảy cẫng lên và toét miệng cười
Câu trả lời còn tuỳ bạn là ai và mang não trạng gì
Câu trả lời còn tuỳ bạn ở đâu và mang hộ chiếu gì
Câu trả lời dù uyên thâm súc tích, dù duy vật biện chứng đến đâu cũng chỉ là tương đối đúng
Câu trả lời còn lửng lơ ỡm ờ phía trước

Chỉ có thời gian mới đủ sức trả lời
Những gì con người biết, dù bị hay được, là vô cùng hữu hạn
Phải học thật nhiều, đến bạc cả đầu mới biết mình ngu
Trừ bánh vẽ ra
Chẳng có thứ gì trên đời tên là ” muôn năm “
Chẳng có thứ gì trên đời tên là ” mãi mãi “

Những thứ tưởng chừng đỉnh cao vĩ đại
Cũng sẽ qua mau như thì con gái
Xuân sắc mỹ miều cũng một lần thôi

Lấy thước vạn niên đo dọc triền đời
Ai nhất thời ?
Ai vạn đại ?

Những lời tỏ tình của bọn đàn ông xưa nay
Có thể do lú lẫn vì hóc- môn si mê
Vẫn hay có cái từ “mãi mãi “
Thế mà đàn bà cũng giả vờ tin …

Thời đại kim tiền
Bạn cứ nghĩ mà xem
Hạn sử dụng đang đính kèm mọi thứ

Tôi cố ngồi xem hết chương trình thời sự
Rồi tự lẩm bẩm chửi mình
” Muôn năm đồ ngu ! “

05.3.2013

Là thi sĩ – Sóng Hồng

2_66to

 

Nếu “thi sĩ nghĩa là ru với gió,
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”,
Ðể tâm hồn treo ngược ở cành cây
Hay lả lướt đìu hiu cùng ngọn liễu;
Nếu thi sĩ nghĩa là nhăn với mếu,
Nghĩa là van Thượng đế rủ lòng thương,
Hồn bơ vơ lạc lõng ở mười phương,
Khóc rả rích như ve sầu tháng hạ;
Nếu thi sĩ vùi đầu mài miết tả
Cặp “tuyết lê” hồi hộp trước tình yêu,
Cho cuộc đời là mộng ái cao siêu,
Chìm đắm ở thương hoa và tiếc ngọc;
Nếu thi sĩ nghĩa là đem gấm góc
Phủ lên trên xã hội đã điêu tàn,
Véo von ca cho át tiếng kêu than
Của nhân loại cần lao đang giãy giụa;
Thì bạn hỡi, một nhà thơ như rứa
Là tai ương, chướng họa của nhân quần,
Nhọc tơ lòng mà phí cả ngày xuân
Ðể ca ngợi bất công và tàn ngược;
Uốn gối trước cường quyền và mong được
Lượm hương thừa, phấn thải để qua ngày;
Khiến loài người đắm đuối và mê say,
Sống thoi thóp dưới gông xiềng nô lệ.
Không, không được! Hỡi các nhà văn nghệ,
Các nhà thơ yêu dấu của đồng bào,
Các nhà thơ trong sạch và thanh tao,
Hoa thơm ngát trong vườn xuân đất Việt!
Là thi sĩ phải là hồn cao khiết,
Chí kiên cường và sứ mệnh cao siêu;
Ca tự do, tiến bộ với tình yêu
– Yêu nhân loại, hòa bình và công lý –
Cao giọng hát những bài ca chính khí
Của anh hùng đã vì nước quên mình,
Sống quang vinh mà chết cũng quang vinh,
Của Bãi Sậy, Thái-nguyên và Yên-bái…
Là thi sĩ nghĩa là theo gió mới
Tìm ý thơ trên ngọn sóng Bạch – đằng,
Ðể tâm hồn dào dạt với Chi-lăng,
Làm bất tử trận Ðống – đa oanh liệt,
Dốc cho hết cả một bầu nhiệt huyết,
Tưới tâm can đồng loại lúc tàn đông;
Thả trái tim hòa nhịp với Ðô-lương,
Với Lục-tỉnh, Bắc-sơn và Ðình-cả.
Là thi sĩ nghĩa là cao khúc họa
Cuộc đấu tranh vĩ đại của hoàn cầu
Chống hung tàn xâm lược khắp năm châu,
Trên trái đất dựng cao cờ dân chủ.
Dùng bút làm đòn chuyển xoay chế độ,
Mỗi vần thơ: bom đạn phá cường quyền,
Và lúc cần, quẳng bút lấy long tuyền.

Hỡi thi sĩ! Hãy vươn mình đứng dậy!
Thời rượu nồng, đệm gấm đã qua rồi.
Thôi thôi đừng khóc gió với than mây,
Hãy nhịp bước trên con đường tiến bộ.
Dùng thi khúc mà lạnh lùng soi tỏ
Những bệnh căn xã hội đã tràn đầy;
Cùng công nông vun xới cuộc tương lai
Ðã chớm nở từ Liên-xô hùng vĩ.

(Ngoại thành Hà Nội, tháng 6-1942, Sóng Hồng)