Đất nước đàn bầu – Lưu Quang Vũ.

Ôi,
Việt Nam tôi yêu dấu,
Quê hương ta thân thiết,
Dân tộc ta quật khởi.
Thật yêu mến biết bao,
Và cũng bao xót xa…
Vâng,
Khi nụ cười hé mở,
Những tia nắng ấm áp
Tỏa sáng nơi mặt đất.
Và mầm non trỗi dậy.
Đôi tay tôi nâng niu
Và thầm mong nguyện cầu
Những điều gì tốt đẹp.

From ~ 2129

Đọc bài thơ với chữ “thương”. Và thời gian thanh tịnh.

Đất nước đàn bầu – Lưu Quang Vũ.

100_1511

Đi dọc một triền sông
Những chiếc trống đồng vùi trong cát
Những mảnh bình vỡ nát
Những mũi tên lăn lóc
Khắp đồi núi hoang vu
Những rìu đá cổ sơ những hang động khổng lồ
Những đống lửa còn tro tàn sót lại.

Đi tìm lại thời gian đã mất
Thuở biển cả điên cuồng gầm thét
Những con chim lạc mỏ dài
Bay qua vầng trăng lớn
Cánh sừng sững tắm hoàng hôn đỏ rực
Cất tiếng kêu hoang dại dưới đêm nồng.

Đi tìm lại những bông hoa xanh biếc
Những rễ cây quằn quại
Những ngà voi nhọn hoắt
Những tiếng hú dài ào ạt mưa rơi
Tôi đi tìm dòng máu của tôi
Hơi thở đầu sôi sục của tôi
Trong cuồn cuộn những ngực trần đen bóng
Những bộ lạc mình vẽ đầy rồng rắn
Quần hôn trên bờ bãi sông Hồng
Những mái tóc dài bay gió biển Đông
Những mái lá có bùi nhùi giữ lửa
Những người đàn bà tết cỏ cây che vú
Đã ngọt ngào dòng sữa
Điệu ru con đầu tiên
Bức tranh đầu tiên khắc mặt người lên đá
Điệu múa đầu tiên theo nhịp thuyền.

Buổi sáng tôi ra vườn
Hoa móng rồng thơm ngát
Lá xương xông mọc quanh vại nước
Dây trầu không quấn quít hàng cau
Đất rụng vàng hoa ngâu
Nước mưa rơi tí tách
Tôi lắng nghe như chú dế mèn con
Đi ra đồng cỏ ban đêm
Quạ đen đậu ngôi mộ cổ
Những con bướm đêm đập cánh thầm thì
Tôi trở về ngồi trong lòng bà
Bà kể chuyện thời con gái
Trốn nhà theo anh trai phường vải
Gánh hát chèo tỉnh Đông
Điệu hát con gà rừng
Cô Xuý Vân giả dại
Cô Xuý Vân không chịu sống yên
Điệu hát chập chờn
Con gà rừng mê sảng
Cô Xuý Vân nổi loạn
Đốt cháy tâm hồn tôi.

Anh con trai phường vải không về
Sông Cầu xa thăm thẳm
Vạt áo tứ thân lau nước mắt
Bà hát tôi nghe những điệu buồn
Đưa tôi về làng quan họ
Nhịp cầu ván ghép rung rình
Chẻ tre đan nón ba tầm
Đội lên quán dốc
Ngồi gốc cây đa
Thấy cô bán rượu
Ống quần cỏ may
Đồng đất thì dài
Đêm hội làng ngắn quá
Từ giã bạn ra về
Mưa bay mù mịt cả
Lòng nửa thương bên nọ
Nửa sầu bên kia
Nỗi cay cực ngàn xưa
Tôi mang suốt đời không nguôi được
Dân tộc tôi bốn ngàn năm áo rách
Những người chết đặc trong lòng đất
Những mặt vàng sốt rét
Những bộ xương đói khát vật vờ đi
Vó ngựa lao dồn dập

Giặc phương Bắc kéo về
Vung gươm dài đẫm máu
Bao đền đài bị đốt thành than
Bao cuốn sách bị quăng vào lửa
Bao đầu người bêu trên cọc gỗ
Con trai chinh chiến liên miên
Con gái mong chồng, hoá đá
Mỵ Châu chết không sao hiểu được
Vì đâu Trọng Thuỷ hoá quân thù ?

Gió mùa thu
Tiếng đàn bầu nức nở
Chiều chiều ra ngõ
Sông dài cá lội biệt tăm
Thương cha nhớ mẹ
Mênh mông chớp bể mưa nguồn
Cái nỗi buồn dân tộc
Cái nỗi buồn bị đoạ đày lăng nhục
Của người quét đường, xẩm chợ, đò ngang
Của mom sông đánh dặm, đỉnh rừng đốt than
Đập đá sườn non, đi phu đi ở
Mà mỗi tháng giêng, hoa gạo nở
Vẫn sênh tiền gõ nhịp
Giải yếm sau lưng cũng tím hoa cà
Cháu lên Kẻ Chợ cùng bà
Nón quai thao, áo màu bay rực rỡ
Những lò rèn phập phù bễ lửa
Phường chạm bạc, phường đúc đồng
Phố hàng Hài thêu những chiếc hài cong.
Những cô gái dệt the và phất quạt
Những hàng Điếu hàng Buồm hàng Bát
Rùa trao gươm, chim lạ đến Tây Hồ
Lụa làng Trúc, rượu Kẻ Mơ
Phố Tràng Thi ngựa hí
Phố Tràng Thi những thầy khóa trẻ
Giấy hồng điều phấp phới bút hoa
Bao gương mặt ngày xưa
Bây giờ ai nhớ nữa?
Trên tranh khắc trên ngàn pho tượng cổ
Còn nóng rực tay người trong gỗ đá
Lung linh chim múa hoa cười.

Vọng quanh thành tiếng trống thúc xa xôi
Muôn cờ xí trập trùng đuốc lửa
Những đề đốc, những tướng quân áo đỏ
Những Đông bộ đầu, Chương Dương độ, Hàm tử quan
Thanh gươm cũ với câu thơ giữ nước
“Ngựa đá bao phen phải lấm bùn”
Cháu đi ra cửa bể Vân Đồn
Mùa thu biển lạnh
Những chú lính thú đời Trần đã chết
Bãi lầy sú vẹt mênh mông
Đảo chênh vênh dưới mù mịt mưa phùn
Hang đá ào ào gió hú
Cửa Vạn Tài, đảo Tràn Bàn sóng dữ
Thương nỗi mình lận đận vợ chồng sam.

Đêm bão gầm cồn cát chạy lang thang
Bà kể chuyện những bờ biển lạ
Cửa Thuận, cửa Hàn, những tháp Chàm sụp đổ
Những đoàn người xoã tóc hú tìm nhau.

Phương Nam xa mây trắng xoá một màu
Xác khiên mộc của bao đời chiến trận
Những người đi mở nước
Lưỡi cuốc mòn cha gửi lại cho con
Bốn bể Cà Mâu, mũi đất Hà Tiên
Với Kinh Bắc, Tràng An chung ruột thịt
Tiếng đàn bầu réo rắt
Lý ngựa ô, Lý ngựa ô
Như gió cuộn trên bình nguyên cháy khô
Ngựa ô chạy ướt đầm thân mảnh dẻ
Thương con ngựa ô xa mẹ
Bây giờ ăn cỏ nơi đâu ?

Màu áo đen của đêm, màu của đất áo nâu
Luôn đánh vật với tai ương nước mắt
Đất chỉ sinh những bàn tay làm lụng
Không có những nhà ảo mộng đăm chiêu
Đất tả tơi trong định mệnh đói nghèo
Trong độc ác dối lừa, trong sỉ nhục
Người nô lệ da vàng bất khuất
Vươn giữa trời thơm ngát tấm lòng son
Tóc phơ phơ bạc trắng sợi đau buồn
Sao bà hát những lời da diết
Cháu nghe mãi vẫn lạ lùng tiếng Việt
Chữ “thương” liền với chữ “yêu”
Chữ “thương” đi cùng chữ “nhớ”
Dân tộc trải xót xa nhiều nỗi khổ
Phải thương nhau mới sống được trên đời
Những hoàng hôn chạng vạng cánh dơi
Tôi ra sông nằm xoài trong bãi sú
Phù sa ướt lấm lem gò má
Tôi về ngồi dưới lá úa cành xoan
Tuổi thơ buồn như một mảnh vườn hoang
Nơi ấp ủ con dế mèn cô độc
Trái sung non thì chát
Quả dọc già thì chua
Em đến cùng tôi như chùm vải đầu mùa
Tóc hoang dại loà xoà trên ngực nắng
Ngực em sáng như mặt trời sắp lặn
Tôi đầm đìa sương lạnh của bờ đê
Tôi thấm đầy nước mắt của trời khuya
Trăng đã hiện, đêm ca dao vằng vặc
Những cô Tấm thử hài trong tiếng nhạc
Những nàng Kiều hồi hộp bấm dây tơ
Đêm sử thi náo động tiếng quân hò
Sôi trong máu những bầy voi nguyên thuỷ
Sáng trong mắt những rừng gươm chớp loé
Những nỗi buồn tê dại ngón tay rung
Chim Lạc bay, cánh rợp cả sườn non
Rùa đẻ trứng nồng nàn trên cát bể
Rừng gầm thét, thác nguồn sao trắng thế
Đất mênh mông tràn ngập ánh mặt trời
Gió thổi lồng những đốm lửa không nguôi
Tôi nhận hết, tôi là người tiếp nối
Là dĩ vãng nhưng chẳng là bóng tối
Nước mắt tôi ướt đẫm những dây đàn
Quả bầu khô là tâm sự của vườn
Mặt đàn gỗ là của rừng xanh thẳm
Điệu bát ngát là của đồng của đất
Lời vụng về là tha thiết lòng tôi.

Đêm hội vui, tiếng trống giục liên hồi
Bà sống dậy, bà đừng buồn nữa nhé
Bà lại trẻ như ngày xưa hát ví
Người náu mình trong quả thị bước ra
Người hứng dừa từ giấy điệp bước ra
Người đã khuất cũng về đông đủ cả
Những tượng đá bỗng chập chờn nhẩy múa
Những cụ già say rượu hát nghêu ngao
Ngực em tròn anh chẳng dám nhìn lâu
Lời em nói có măng rừng muối bể
Hồn dân tộc dậy ta làm thi sĩ
Quá khứ nhiều mà ta chẳng già nua
Mọi tai ương khủng khiếp đã qua
Gà đã gáy xôn xao chào buổi sớm
Mai gắn lại những vết thương xé thịt
Dân tộc mình mở tới một trang vui
Hoa gạo hồng lại nở, bà ơi
Cháu đã đi từ lòng bà ấm áp
Để sống hết những vui buồn dân tộc
Những hoa bìm hoa súng nở trên ao
Những ban mai xanh biếc tiếng đàn bầu
Bà hiền hậu têm trầu bên chõng nước
Em đi gặt trên cánh đồng cổ tích
Lúa bàng hoàng chín rực những triền sông…

Trắng mây bay, ngợp gió những khu rừng
Cháu đã đi những tháng năm lửa cháy
Với trùng điệp bạn bè cùng tuổi
Áo quân trang xanh cây lá vườn bà
Đất chiến hào vẫn đồng đất quê ta
Máu đồng đội đã thấm vào đất ấy
Những đêm thức nghẹn ngào nghe đất gọi
Vây quanh mình bao gương mặt thân quen
Mặt người xưa hoà lẫn mặt anh em
Câu hát cũ lẫn vào câu hát mới
Dòng sông hét, biển gầm lên dữ dội
Những chân trời vụt mở bao la
Những chân trời chưa hề biết hôm qua
Tiếng đàn bầu, tiếng đàn bầu mong nhớ
Trong gió lộng, dưới mặt trời xứ sở
Vẫn cồn cào những cơn khát khôn nguôi
Đất phù sa vô tận dấu chân người
Những đoàn quân lại ra đi từ đất
Bà đứng đó miệng trầu cay thơm ngát
Vầng yêu thương soi sáng suốt cuộc đời
Khắp triền sông vang tiếng trẻ con cười
Đất nước đàn bầu
Đất nước ban mai…

(1972-1983)

2348f20d422c813

Dế mèn ơi

insect125

 

Có một chú dế mèn,

Lang thang đi.

Đêm nay.

Đồng cỏ hát mênh mang

Có một chú dế mèn,

Lang thang.

Đi tìm một vì sao không tên,

Đã vô tình đánh mất

Đi tìm một điều không có thật.

Giữa ngàn vạn điều vô nghĩa ở trên đời.

07/01/2013

©  Tạp chí Aptechite .

 

Một phiên tòa và quan tòa.

“”

Mỗi ý nghĩ của tôi đều triệu tập một phiên tòa
Có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…
Chỉ đôi lúc
Chúng mới được phóng thích khỏi óc

Cũng có những đứa vượt ngục
Với sự đồng lõa của ngứa ngáy

Mỗi ý nghĩ của tôi đều rôm rả một phiên tòa
Lương tâm, vô thức, bản năng, lý trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…
Tranh nhau cầm mic
Không rõ đứa nào là quan tòa, nguyên cáo, bị cáo, luật sư…
Nói chung cũng không nghiêm túc lắm
Vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật

Mỗi ý nghĩ của tôi đều âm ỉ một phiên tòa
(Cái này bọn dốt nát không biết
cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Sẽ không biết bọn dốt nát thì hay bắt chước
Khi mỗi ý nghĩ đều âm ỉ một ham muốn thấp hèn
Tôi đang nói chính tôi đấy)
Nhưng không phải lúc nào chúng cũng đúng
Dễ hiểu lắm
Ngoài đời
Đến tòa án còn xử sai
(Khai, Nguyễn Thế Hoàng Linh)

 

“”

503_max

 

 

 

Lý tính? ơi
Liệu mi có tốt đẹp
Như bản thể thuần túy
Hay mi đỗi khô khan
Làm ta mất cảm tính

Mi ơi, dù sao ta
Đang đọc và nghiền nghẫm
“Phê phán lý tính thuần túy”
Đấy, mi có biết
Của ngài Kant đó nhé
Của một quan tòa lớn

Và ta
Gặp lại ngươi sau nhé.
Quan tòa à.

From ~ 2129

 

Fuck! Fuck! Fuck!

Fuck! Fuck! Fuck!

 
Hôm nay mưa.  Vậy là mưa mùa đông. Ôi, sẽ có bao nhiêu con người phải cảm nhận cái giá lạnh của trời đông, cái tê buốt của mưa, cái thổn thức của gió.

Mong trong lòng họ, họ không giá lạnh.
Và thế thôi, là đâu đó, lòng họ sẽ cảm nhận được một hơi ấm, hơi ấm đó đã giúp họ bước đi trong trời đông kia.

5/1/2013

//======================================

winter_nature

//===========================================

Một tia nắng nhỏ nhoi

Đâu làm tôi ấm áp

Một hơi ấm xưa xa

Đã lãng quên mãi chăng?

 

Một tia nắng bé nhỏ

Đủ làm tôi hi vọng

Một hi vọng thuần khiết

Cho vạn vật đơm hoa

 

Thế thôi, chỉ có thể

Lòng tôi không giá lạnh

Tôi thôi không run rẩy

Tôi chìm vào nắng mai

 

Hơi ấm có mặc cả

Để lòng tôi thỏa ước?

Dẫu có chăng nắng mai

Tôi vẫn bước.

 

Triệu triệu những tia nắng

Chẳng hơn lòng yêu thương?

From ~ 2129

Ừ. Buồn.

‎54
Biết là nên im lặng,
Nhưng xung quanh bất công còn nhiều,
Mà tim tôi chưa mất khả năng yêu –
Sao có thể im lặng?

Biết là không nên buồn,
Nhưng bất công rất nhiều tôi thấy,
Mà bất lực phải đành phải chịu vậy –
Sao có thể không buồn?

31vn-nguoi-my-giaoduc.net.vn

” Cháu chưa có xin phép bác post lại bài thơ nơi đây, mong bác bỏ quá. ;)” Bài thơ đồng điệu quá, nên cháu cũng muốn nó được lan tỏa. Được vơi đi cái buồn…

Bạn…

562260_209535212501824_1449815456_n

 

Vào một chiều ngày hè

Một ngày chẳng lạ xa

Vẫn yêu và vẫn ghét

Một khởi đầu lặng lẽ

 

Từ một ca khúc lạ

Từ một sự lựa chọn

Tự tâm hồn đồng điệu

Tự duyên may nối kết

 

Một ai đó đã xa

Một chút gì tiếc nuối

Và vài dòng lưu lại

Chẳng chờ những hồi âm

 

Một thoáng của thân quen

Một duyên may ao ước

Một dòng của hồi âm

Tạo nên khởi đầu mới

 

Đó con người trải nghiệm

Đã chứa bao nỗi niềm

Đi tìm một đồng điệu

Để tất cả vỡ tan

 

Một ca khúc cất vang

Một thì thầm hé mở

Một mảnh trời bao la

Một trái tim bé nhỏ

 

Những gì đã trông mong

Những gì mãi khao khát

Những…ôi, chợt vỡ tan

Những nụ cười hé mở

Đó có là kết thúc

Là cô độc khôn nguôi

Đó không là tất cả

Là yêu thương chớm nở

 

Những gì ta không biết

Mãi ta đã chẳng biết

Những gì ta yêu thương

Mãi ta giữ vẹn tròn.

Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà?

 

 

Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà?

– NPV –

Nếu gột rửa hết những gì xót xa

chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà…?

 

Chúng ta sẽ bước bằng bước chân nào để những khốn khó thôi làm phiền những ngón chân kia?

 

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một cơn mưa

cho người này nhìn người kia mà lòng ngơ ngác

sao phải đánh đổi cả cuộc đời mới được bình yên đứng cạnh nhau giữa trời đất?

một phút giây tự nhủ thôi không còn tin vào mất mát

chúng ta khóc bằng cả một trời mưa…

 

Cho người này xâu vào tóc người kia một viên đá lạnh lấy từ tách café

rồi nhìn viên đá tan đi như đang ngày gió bấc

cho người kia sửa cổ áo cho người này mà không hề biết

trái tim mình đập nhịp trên đầu những ngón tay

 

Chúng ta bước ngang con phố và ngồi xuống với vỉa hè này

rồi lại đứng lên và ngồi ở một góc vỉa hè khác

những người vô gia cư sẽ hỏi chúng ta đang yêu hay luyến tiếc?

đang tìm kiếm niềm vui hay trối trăn những mất mát?

đang cô đơn hay tất bật

nắm giữ một ngày dài…?

 

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một vệt nắng ấm đeo vào vành tai

cho người này lấy tay che dùm người kia sợ thêm da mồi tóc bạc

ăn một ly chè đầy để thấy mình chẳng thèm cay đắng

một tiếng cười vui thấm buốt tận sâu trong đuôi mắt

còn được mấy khi…

 

Có những cái nắm tay cuối đời không biết nói lên được điều gì

lúc người kia lãng quên và người này còn nhớ

một người nắm tay mình bước đi, vậy thôi, chẳng cần hỏi rõ

quen hay lạ thì cái nắm tay cũng đã là một điểm tựa

nhắc nhở mình cần nhau…

 

Buổi chiều đó có thể là một ngày mùa đông rét buốt trên đầu

cho người này hôn người kia qua vệt môi chung trên tách choco nóng

buổi chiều đó có thể là một ngày mùa hè mệt nhọc

cho người kia thấm giọt mồ hôi của người này bằng một giọt mồ hôi khác

cùng rơi…

 

Trong những buổi chiều tà chúng ta sẽ đi mà không cần biết đường chân trời…

 

5g18 PM 6/10/2009.

p/s: một entry dành cho những người đã già và đang già.