Làm gì trước năm 30 tuổi – hangtd (Chuyện đã lâu và đã qua) -_-

Làm gì trước năm 30 tuổi

Nhìn những người bạn xung quanh. Họ có những đam mê, những thói quen, những phong cách sống mà tôi không ít hơn một lần ước ao.

Hươu Ú

Như chị Hà Nguyễn, sẵn sàng kết thúc một kỳ làm việc của mình với một chiếc balô và trong túi chỉ có một chiếc vé tàu. Khi tôi hỏi chị là có đặt khách sạn trước chưa, chị bảo chưa và trả lời đơn giản là chị hy vọng sẽ tham gia được vào một nhóm nào đó trên đường. Nghĩa là hoàn toàn chẳng có một điều gì chắc chắn trong tour của chị nhưng chị vẫn lên đường và kết thúc chuyến đi một cách đầy cảm hứng.

Như P.L.T., một ngày chủ nhật thức dậy, trời mưa to và lòng buồn bã, thế là bắt tàu đi Hải Phòng, không hề chuẩn bị trước. Càng đi càng có cảm giác mưa nhỏ lại và trời đang nắng dần lên. Đi ra biển, cảm nhận cái sự mênh mông của nó để thấy lòng mình tĩnh lặng lại. Ra về với một chùm chong chóng và niềm vui từ chuyến đi về phía mặt trời.

Tôi cảm giác tất cả những điều đó đều hết sức ngẫu hứng và chính cách nghĩ như vậy đem lại những cảm hứng mới mẻ trong cuộc sống của họ, làm cho cuộc sống của họ tràn đầy những màu sắc táo bạo. Tôi thèm được như thế. Được ngập chìm trong những trải nghiệm mới mẻ và tự do. Nhưng có lẽ mãi mãi chẳng bao giờ tôi được như thế. Nếu một ngày nào đó, tôi thức dậy và thu xếp balô cho một cuộc dạo chơi không báo trước trong một ngày, có lẽ nhà tôi sẽ náo loạn lên mất. Cuộc sống của tôi đã được lập trình theo một cách khác, đầy những công thức chính xác và vô cảm. Biết làm sao!

Có lẽ người ta luôn mong muốn những gì mà mình không có được. Biết làm sao!

Nhưng ít nhất, trong mớ công thức hỗn độn của mình, tôi mong muốn làm được những điều này trước năm 30 tuổi, nghĩa là tôi còn 4 năm, 9 tháng và 2 ngày để hoàn thành.

1. Đi đến được cực Bắc hoặc cực Nam của Việt Nam, đi hết các nước Đông Nam Á và đến được Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Quảng Châu, Tô Châu, Hàng Châu hoặc Tây An và có lẽ là ngắm tuyết rơi ở một nước châu Âu nữa. (Địa chỉ cuối cùng này quả thật quá xa vời).

2. Học ở mức độ chấp nhận được trong 2 môn khiêu vũ và chơi billiard.

3. Có bằng lái xe ô tô. Cái này cứ nhấp nhổm mấy năm nay rồi mà sao vẫn chưa hoàn thành được.

4. Nâng cấp cái xe máy cà khổ của mình bằng tiền của mình. Vấn đề là nên chọn xe gì thôi.

5. Học xong một bằng nữa. Cái này thì phải cay đắng mà làm thôi.

6. Hoàn thành được 50 chương trình Cảm xúc cuộc sống (hơi hoang tưởng).

7. Ngồi xem nhạc nước ở Tuần Châu trong một ngày mùa đông lạnh giá (cái này không khó, chỉ sợ họ không làm nhạc nước vào mùa đông).

8. Học được trôi chảy một thứ tiếng ngoài tiếng Việt.

9. Học tiếp piano.

Viết ra đây, chẳng có gì có vẻ cao cả và to tát nhưng tôi vẫn thích viết ra. Biết đâu một ngày năm tôi 30 tuổi, đọc lại và biết rằng, đã có thời mình mong muốn như thế.

Vài nét về blogger

huou-253302-1376263874_500x0.jpg“Nó thất thường và đỏng đảnh. Thỉnh thoàng sướt mướt như một diễn viên cải lương chuyên nghiệp. Những lúc ấy, nó rất hay viết tự sự hoặc tâm sự. Thỉnh thoảng lại đồng bóng. Những lúc ấy nó rất hay nói những câu linh tinh, kì quặc…” – Hươu Ú, 25 tuổi.

Anh có phải là người lãng mạn -hangtd

Anh có phải là người lãng mạn

Tôi nhớ có một lần, tôi hỏi một người rằng: “Anh có phải là một người lãng mạn không?” Đó là một người thông minh, về nhiều mặt, đến giờ tôi vẫn tin như thế, nhưng rồi câu trả lời cuối cùng vẫn là: “Thật khó trả lời!”.

Hươu Ú

Mấy ngày cuối năm thường làm cho cái đầu nhỏ bé của người ta thích chứa nhiều suy nghĩ. Thường thì người ta hay tổng kết lại những gì mình đã đạt được và những gì mình đã mất đi trong năm qua. Tôi không muốn nghĩ nhiều theo hướng này vì dường như năm vừa rồi đối với tôi có quá nhiều xáo trộn. Bản thân tôi cũng có quá nhiều xáo trộn mà nếu viết báo cáo bây giờ sẽ là hời hợt. Và, nói thế nào nhỉ, tôi chưa bao giờ và chắc sẽ chẳng bao giờ chấp nhận được sự hời hợt, nhất là với bản thân mình.

Trời lại trở lạnh. Cảm giác co ro trong chiếc áo rét dễ làm cho người ta thấy mình bé nhỏ. Tôi cảm thấy hình như vào mùa đông tôi trở nên hiền lành đi nhiều. Dường như bao nhiêu góc cạnh đều lặn sâu vào bên trong, đốt thành lửa cho ấm. Tôi thích vừa đi đường, vừa nghe nhạc, vừa suy nghĩ và mỉm cười. Đây là một trong những bằng chứng tôi cho rằng tôi đã hiền đi. Vì thường ngày, mặt tôi luôn lạnh như kem những khi không phải giao tiếp với ai.

Tôi suy nghĩ gì ư? Dạo gần đây, tôi thích nghĩ về tôi và “lãng mạn” là một trong những điểm tôi đánh giá cao ở bản thân mình. Thực ra, để nói rằng thế nào là lãng mạn thì một đứa mới học xong giáo trình “tâm lý đại cương” như tôi, có 10 năm nữa cũng không trả lời được. Nhưng tôi nghĩ rằng, khi người ta còn biết trân trọng những niềm vui nhỏ bé, những bất ngờ xinh xắn thú vị, những món quá phi vật chất, vẫn còn để mình dễ xúc động và biết lưu giữ những cảm xúc thoáng qua đó, thì nhiều khả năng, họ là người lãng mạn.

Tôi rất thích những ngày lễ hội. Không phải lý do chỉ đơn giản rằng tôi là một đứa ham chơi, thích hội hè, đàn đúm. Lý do chính là vì cái không khí ấm cúng mà tôi thường cảm nhận được khi ngắm nhìn phố phường, ngắm nhìn những tất bật lo toan của người lớn hay ngắm nhìn những rạng rỡ mong chờ của trẻ con. Tôi cũng thích cái lúc tôi phải suy nghĩ, lang thang đi lựa chọn những món quà cho những người thân của tôi. Tôi không thích những món quà hời hợt thế nên mỗi năm chọn một món quà cho cùng một dịp thật sự không dễ dàng chút nào. Nhiều khi, nghĩ mãi không ra, đành chép miệng một cái. Nhưng rồi đến khi nhận được những món quà rất đáng yêu của mọi người cho mình, lại thấy áy náy làm sao ấy.

Giáng Sinh là một trong dịp mà tôi cho là lãng mạn nhất trong năm. Có lẽ vì nó không phải là một ngày lễ chính thức ở Việt Nam mình mà người ta vẫn biết nghĩ đến nhau đã làm cho nó trở nên quý giá hơn. Và cũng có thể bản thân cái sự mong chờ một đêm qua đi để sáng dậy vồ lấy đôi giày và lục tìm điều ước của mình trong đó, cái sự mong chờ mà tôi vẫn giữ nguyên hương vị từ hồi nhỏ tí ti cho đến bây giờ, đã làm cho Noel trở thành một ngày lễ đặc biệt với tôi.

Mặc dù bây giờ chẳng còn ai đặt quà vào giày của tôi, và tôi cũng không còn đặt giày ở đầu giường nữa. Cái hương vị của điều ước trong đôi giày chỉ còn là ký ức. Mà ký ức thì bao giờ cũng đẹp phải không.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi từ bỏ ước ao và mong chờ. Năm nay, tôi chẳng nghĩ ra một món quà nào đó dành cho mình. Tối hôm qua vì muốn tìm lại một câu chuyện mà tôi lục tung cái topic “Một ngày” trong TCAN, nơi tôi đã ra vào đó hàng ngày trong suốt hơn một năm và tôi thấy tôi đã nói rằng: “Hôm nay nhận được SMS: ‘Chúc cô nương ngủ ngon’. Tự nhiên thấy vui vui”. Tôi nhớ ra, đã lâu rồi tôi không có niềm vui được chúc ngủ ngon qua sms, toàn là chúc online Có khi là vì dù không chúc tụng gì, tôi đã ngủ ngon lắm rồi.

“Ông già Noel ơi, năm nay cháu đã rất ngoan, không có khuyết điểm gì đặc biệt ngoài việc hay thức khuya. Ông ơi, năm sau, cháu sẽ vẫn rất ngoan và sẽ đi ngủ sớm nhất có thể, ông tặng cháu một món quà Noel nhé. Một lời chúc ngủ ngon vào đêm Giáng Sinh thôi. (Hy vọng là không kém lãng mạn đến mức lời chúc đó dựng cổ cháu dậy khi cháu đã ngủ say tít thò lò rồi)”.

Vài nét về blogger

blog1-873272-1376281766_500x0.jpg

“Nó thất thường và đỏng đảnh.
Thỉnh thoàng sướt mướt như một diễn viên cải lương chuyên nghiệp. Những lúc ấy, nó rất hay viết tự sự hoặc tâm sự.
Thỉnh thoảng lại đồng bóng. Những lúc ấy nó rất hay nói những câu linh tinh, kì quặc…” – Hươu Ú, 25 tuổi.

‘Leo cây’ – hangtd

‘Leo cây’

Nếu bạn có thói quen đến muộn 15 phút trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã không trả lời cuộc điện thoại một cách thật từ tốn và quan tâm như mọi khi vì còn phải chạy bổ ra ngoài đi cho đúng hẹn.

Nếu bạn có thói quen đến muộn 30 phút trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã không được ngồi ăn trọn vẹn bữa ăn với gia đình rồi sau đó thong thả thu dọn vì còn phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ và bổ ra ngoài.

Nếu bạn có thói quen đến muộn hơn một giờ trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể sẽ phải thức khuya thêm hơn 1 giờ đồng hồ để hoàn thành công việc mà đáng lẽ họ đã có thể hoàn thành trước đó.

Nếu bạn có thói quen thay đổi mọi chuyện vào phút chót và hủy cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã phải hủy một cuộc hẹn với một người khác chỉ vì đối với họ, bạn quan trọng hơn rất nhiều. Và có thể chỉ vì sự “cancel” này mà họ đã trở thành một người xấu hơn bình thường.

Và tốt nhất, bạn hãy tập có trách nhiệm với lời nói của mình, hành động của mình. Thời gian của bất kỳ ai cũng đều là thứ ko lấy lại được. Và hơn thế, hãy thử nghĩ mình ở vị trí của người kia xem, cảm giác sẽ như thế nào.

(Theo blog của Hươu Ú)

Chắp nhặt cũ… – hangtd

Chắp nhặt cũ…

“Em có biết rằng 2 tháng nay anh đi đi về về, thấy Hà Nội lạ hoắc…”.
Không hiểu sao em lại thấy buồn khi nghe anh nói câu này.

Hươu Ú

Đôi lúc, em tự hỏi liệu có lúc nào mình có thể dứt bỏ mảnh đất này mà đi không?
Em không hẳn là một người hay nặng lòng, nặng lòng với bất kỳ điều gì. Với Hà Nội cũng vậy thôi.

Thỉnh thoảng em cũng đi du lịch đâu đó vài ngày. Em chẳng thấy mình có chút gì nhớ nhung Hà Nội cả. Nhưng buồn cười là đến lúc bước xuống sân bay, sân ga, hoặc bến ô tô, hít hà cái không khí của Hà Nội vào buổi sớm mai tinh khiết hay trong màn đêm tĩnh lặng, em mới nhận ra nó đã thân quen đến thế nào.

Tưởng như cả thời gian vừa rồi mình đã vay mượn một thứ không khí nào đó để hít thở. Không đúng không khí của mình, thứ không khí đã thấm sâu vào máu, vào đến từng tế bào của hệ hô hấp và từng nơ-ron thần kinh tình cảm.

Rồi cũng đến một chuyến đi mang nhiều ý nghĩa. Em rong chơi. Suy nghĩ và tận hưởng cuộc sống. Cuộc sống ở đây không giống bất kỳ nơi nào em đã đi qua. Khi em lòng vòng xe trên những con phố nhỏ nhỏ. Những ngôi nhà bé bé nằm khiêm tốn sau khoảng sân hoặc một góc vườn xinh xinh. Cây xanh rợp hai bên đường. Vắng teo. Cuộc sống trôi qua quá đỗi bình yên và đơn giản. Nó làm cho em có một cảm giác bồng bềnh u hoài, và em nhận ra em đang… nhớ Hà Nội.

Hà Nội với những tối lòng vòng xe muộn. Hà Nội lúc đó, cũng trầm lắng như thế. Trầm lắng đến nỗi có thể nghe được cả tiếng thở dài của những cột đèn đường đơn côi.

Em ngắm những cây bàng cuối mùa đông. Nơi đây không đủ rét để thân cây trụi trần khi lá bàng chẳng thể ngả sang màu đỏ gọi mùa. Em nhớ ra hình như lâu rồi, lâu lắm, em quên mất những cây bàng gầy guộc trên con phố em vẫn đi làm mỗi sáng. Ở Hà Nội giờ này hẳn rất rét, như mấy ngày trước khi em đi. Và chắc cây bàng chưa kịp hé ra những búp lộc non bé xíu.

Buổi sáng đầu năm, như Hà Nội những ngày lạnh cuối cùng. Đường phố lặng thinh. Balô trên vai, bản đồ trong tay, em mày mò đi khắp các phố. Sao mà giống sáng mùng 1 Tết ở Hà Nội. Tiết trời bao giờ cũng trong sáng thế này. Đường phỗ cũng quang đãng thế này.

Sân bay, hai giờ nữa thì máy bay cất cánh. Còn đủ thời gian để em qua nốt vài nơi nữa. Nhưng rồi em ngồi lại sân bay. Không phải chỉ vì mệt mà vì cảm giác sắp về nhà. Rất gần nhà rồi. Chỉ còn cách 1 giờ bay nữa.

Một giờ bay chỉ để nhận ra rằng, Hà Nội vẫn thế. Vẫn thế thôi.
Em đã đi, xa khỏi Hà Nội và vui vẻ với cuộc sống mấy ngày ở nơi xa lạ ấy.
Em nghĩ rằng mình có thể sống xa được Hà Nội…

nhưng chắc em sẽ khổ sở vì nỗi nhớ…

Vài nét về blogger:

Thường xuyên ngăn nắp. Thỉnh thoảng ngổn ngang. – Hươu Ú, nếu là cà phê thì sẽ không nhất thiết phải nói với bạn ngồi cạnh.

Nơi cuối cầu vồng – hangtd

Nơi cuối cầu vồng

một cuốn sách dành cho những người cực kỳ nhiều kiên nhẫn
hoặc…
… đang yêu…

Hươu Ú

Cecelia Ahern là một cái tên chả có tí xi nhê gì với mình trong list các tác giả muốn/thích/cần/tự nhiên có cảm hứng đọc. Kỷ niệm đau đớn của mình là quyển P.S, I love you xôn xao giang hồ mà mình đọc đến trang thứ 70 thì không thể kiên nhẫn hơn được nữa, đành vứt xó.

Và lí do duy nhất để mình bê quyển truyện dày cộp, to ịch này về là vì cái trang bìa đẹp quá đỗi. Và cái tên truyện nữa… chẹp chẹp…

Cái ngưỡng 70 trang của P.S, I love you đã được vượt qua một cách ngoạn mục ngay trong lần đọc đầu tiên. Tiếp tục là 140, 210, 280, 350, 420 đều lần lượt được lật qua – mặc dù không hẳn là hăm hở.

Nơi cuối cầu vồng là một bộ sưu tập các bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của một nhóm các nhân vật xoay quanh hai nhân vật chính là Alex và Rosie: bố, mẹ, anh chị em, những người bạn thân, vợ, chồng, những đứa con, bạn của những đứa con…

Alex và Rosie là hai người bạn “thân nhất của nhau” từ hồi 5 tuổi, lớn lên cùng nhau, chia sẻ với nhau những mốc quan trọng nhất trong cuộc đời thời niên thiếu cho đến lễ thành niên – đúng sự kiện quan trọng cuối cùng để bước sang ngưỡng cửa của người trưởng thành, một sự cố nhỏ xảy ra và họ đã không cùng nhau trải nghiệm sự kiện đó.

Từ đây, cuộc sống của họ bắt đầu chạy trên hai đường thẳng song song, ngó vào cuộc đời nhau bằng những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, chatting… như những “những người bạn thân”. Cho đến một lần trong một số lần họ gặp mặt trực tiếp, giữa họ có một “khoảng im lặng kỳ lạ, thế giới như ngừng quay, như thể mọi người xung quanh đều biến mất, như thể mọi thứ đều bị lãng quên hết, sự im lặng kỳ diệu lạ lùng”…

Và họ… mỗi người, đều tự nhận ra rằng họ đã yêu nhau.

Chỉ có điều, sự im lặng kỳ diệu đó diễn ra ngay trước đám cưới của Alex…

Mọi thứ lại đi theo trật tự khập khiễng của nó. Hết lần này đến lần khác, họ cứ suýt đuổi kịp nhau ở một trạm nghỉ chân nào đó trong cuộc đời, suýt nữa dám sống thật với tình cảm của mình…
Và cuối cùng, điều đó chỉ xảy ra where rainbow ends.

Đây không phải là một quyển sách có giọng văn cuốn hút hay những đoạn mô tả nội tâm xuất sắc vì hoàn toàn chẳng có đoạn văn miêu tả nào của tác giả cả. Kết cấu của nó hoàn toàn là lời kể trực tiếp trong những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của khá nhiều tuyến nhân vật. Cách họ cảm nhận cuộc sống, đối đầu với những khó khăn, vượt qua những giai đoạn u ám bế tắc nhất trong cuộc đời, cách họ cùng nhau chia sẻ những dấu ấn trong cuộc đời, cách họ sống và tận hưởng cuộc sống… tất cả đều được ghi lại rõ nét trong những đoạn viết mà tất cả đều xưng ở ngôi thứ nhất số ít.

Gấp quyển sách lại, dư vị không hẳn là nhiều. Chỉ là một cảm giác nhàn nhạt nhưng dễ chịu với một happy ending muộn đến đáng ngạc nhiên.

Ừ thì chân lý có bao giờ sai đâu. Những người yêu nhau nhất định sẽ đến được với nhau
vấn đề là… bao giờ thôi.

Tóm lại thì cái bìa sách vẫn là đẹp quá đối ấy.

Vẻ đẹp của Toán học – hangtd

Vẻ đẹp của Toán học

Cách đây 4, 5 năm gì đó, trong một trò vui tổ chức trên một forum nhỏ nhỏ của mấy đứa yêu âm nhạc, theo thứ tự đến lượt tôi được phỏng vấn. Trong đó có một câu hỏi: ‘Toán là một môn học logic nên nhiều người cho rằng nó khô khan, thế nhưng toán học được phong là nữ hoàng của các môn học, chị có thể chứng minh điều ấy?’.

Hươu Ú

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ là tôi đã gõ câu trả lời chỉ gồm 3 từ tiếng Anh ngay sau khi vừa đọc xong câu hỏi. Đó là một câu trả lời mà tôi nghĩ là sẽ khiến những người yêu mến tôi phải mỉm cười và những người ghét tôi có cơ hội chỉ trỏ: “Đấy, nó hợm hĩnh và ngạo mạn thế đấy!”.
Và như thế có nghĩa nó là một câu trả lời làm hài lòng cả hai phe.

Cho mãi đến sau này, tôi vẫn không nghĩ ra được câu trả lời nào khác khả dĩ hơn, thậm chí ngay cả khi anh phàn nàn với tôi, rằng môn Toán thật chẳng có gì hay ho đẹp đẽ cả. Tôi chẳng biết nói thế nào để anh có thể thấy được vẻ đẹp ẩn chứa trong những con số, những tính chất hình, những định lý, những khái niệm Toán học.

Tôi không biết trả lời thế nào khác cho đến khi đọc Giáo sư và Công thức Toán.

Tôi bị hút vào ngay từ những con chữ cuối cùng ở trang thứ nhất và chiếc bút chì trong tay tôi bắt đầu vạch những nét rất dài và rất đậm ngay từ trang thứ ba.

Câu chuyện kể về một người giúp việc, một ngày kia được giới thiệu đến làm việc cho một giáo sư Toán học già. Ông đã bị một tai nạn nhiều năm về trước và trí nhớ của ông mãi mãi dừng lại ở đó. Từ đó trở đi, ký ức của ông chỉ duy trì được trong 80 phút, chính xác và lạnh lùng như một môn khoa học, không hơn, không kém một giây. Và vì thế, đối với giáo sư, cô giúp việc luôn là một người… mới tinh. Qui trình làm quen rất thú vị và lãng mạn lại lặp lại với câu hỏi về “ngày sinh và cỡ giày”. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi cô dẫn cậu con trai của mình đến chơi với giáo sư. Và từ đây, niềm đam mê Toán học ở ông, vẻ đẹp giản dị và cao sang của môn Toán, tình yêu giữa con người với con người đã thay đổi cuộc đời của 3 người họ.

Nếu ai đó cho tôi chọn Yoko Ogawa – tác giả của quyển sách này – đã tốt nghiệp chuyên ngành Toán hay bất kỳ một môn xã hội nào khác, tôi tin chắc 100% rằng tôi sẽ chọn Toán. Bởi vì sẽ thật khó cho một người không học Toán mà lại có thể hiểu và viết về Toán với một triết lý nên thơ đến như thế!

“Đó là một con số cực kỳ ý nhị. Nó không xuất hiện ở những nơi dễ nhận thấy, nhưng lại thực sự tồn tại trong trái tim của mỗi chúng ta và nâng đỡ thế giới bằng đôi bàn tay nhỏ bé của mình”.

“Cháu là Căn. Căn là một ký hiệu toán học rất khoan dung, nó sẵn sàng thu nạp mọi con số vào lòng mình không một chút đắn đo”.

Với sự lồng ghép một cách kỳ công và khéo léo những công thức, khái niệm Toán tưởng chừng rất khô khan vào cuộc sống đời thường có phần ảm đạm của 3 người, Yoko như đã phủ lên đó “một tấm ren rực rỡ của Thượng Đế”. Cuộc sống của cả ba trở nên sống động, tràn ngập ý nghĩa và ấm áp tình yêu thương, những công thức và khái niệm Toán tự nhiên có nhịp điệu và ngân nga như một bài thơ.

“Những con số của giáo sư và những con số của tôi biến thành một dòng chảy uốn lượn không ngừng, giống như đang kết nối những vì tinh tú lấp lánh để vẽ nên các chòm sao giữa khoảng trời đêm. Chúng tôi cứ mải miết đưa mắt đuổi theo cảnh tượng ấy”.

Với một văn phong giản dị nhưng tinh tế và trau chuốt, Yoko đã viết nên một “tiên đề Toán học” bằng văn chương với 3 nhân vật không có tên, để lại một dư vị ấm áp đầy tính nhân văn và thật sự khó quên trong lòng người đọc (bất kể họ là dân tự nhiên hay dân xã hội).

“Không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cái sự thật vĩnh hằng không bao giờ bị lay chuyển bởi vật chất, hiện tượng, tự nhiên hay tình cảm. Toán học có thể giải mã và thể hiện sự thật ấy mà không thứ gì ngăn trở được” .

Và nếu bây giờ có ai đó bảo tôi hãy chứng minh vẻ đẹp của Toán học, tôi sẽ bảo họ tìm đọc quyển Giáo sư và Công thức Toán.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

“Suối nguồn” và con người – hangtd

Suối Nguồn và con người

Chặng đường từ Mộc Châu về Hà Nội mới là những gì thật tuyệt. Xe chạy liên tục quãng sáu bảy chục cây/giờ. Giữa núi rừng bao la hùng vĩ thế này thì cái cảm giác về tốc độ khác rất nhiều so với những con phố bé xinh, đông đúc và chật hẹp. Và khi nhìn thấy những cột thu phát sóng dựng sừng sững trên đỉnh núi, trong đầu mình hiện ra lờ mờ những câu chữ của Suối Nguồn.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Có lẽ cảm giác đó là đây. Cảm giác của Howard, của Dominique, của Gail khi nhìn những tòa nhà chọc trời thân yêu ở New York là thế này. Thế đấy, những con người bé nhỏ đã kéo theo từng dầm sắt, từng bao xi măng, từng túi đá dăm, bước từng bước trên những dốc núi hiểm trở cheo leo và dựng lên những con đường phẳng lì xẻ ngang núi, những cột thu phát tít mít trên trời xanh, những ngôi nhà nằm vắt vẻo lưng chừng vách… Không phải là choáng váng. Nó là cảm giác bị mê trước sức mạnh của con người.

Cảm giác của mình khi nhìn thấy những cột sóng đó cũng y như những lần mình đứng trên chùa Đồng, đèo Ngoạn Mục, Vạn Lý Trường Thành… Chẳng là gì ghê gớm cả. Chỉ là cảm giác chinh phục. Rồi đầu mình cứ liên tiếp nghĩ về những nhân vật trong Suối Nguồn. Bất kể họ là ai, họ đều có niềm tin mãnh liệt vào những gì họ làm. Howard và Dominique, đó là những người không tưởng. Mình không thể tin rằng có những tính cách mạnh đến như vậy tồn tại trong cuộc đời xô bồ này. Cảm giác về bản thân của họ cứng và rắn đến mức đơn giản. Nghĩa là họ tin là mình đúng, và thế là họ chỉ làm những gì họ cho là đúng và không làm những gì họ cho là không đúng. Bất kể họ đang đi ngược lại cơn bão của cả một thời đại. Họ tin và chờ đợi cơ hội để làm được những gì mình mong muốn cho dù bị cuộc đời vùi dập xuống tận đáy tầng nào trong thế giới này.

Tình yêu của Howard và Dominique cũng là một tình yêu không tưởng như hai con người ấy. Nó không phải là một yếu tố chính cấu thành nên câu chuyện, nó chỉ là một trong số những mắt xích liên kết các tuyến nhân vật, tạo ra tình huống và khắc sắc hơn cá tính của mỗi người. Hai con người hoàn toàn độc lập có thể thấu hiểu và tin tưởng nhau đến nhường ấy ư?

Nhân vật đáng thương nhất trong truyện có lẽ là Peter. Một người có tài ở mức nào đó, tham vọng ở mức nào đó, khôn ngoan ở mức nào đó, chính trực ở mức nào đó… Nhưng bi kịch của anh ta là ở chỗ anh ta biết đâu là đúng nhưng lại không đủ tự tin để đi theo cái sự đúng đó. Anh ta biết mình sai nhưng không thể thoát ra khỏi những cái sai này. Và rồi cuối cùng rối tung trong một mớ những cám dỗ, vinh hoa, danh vọng, thất bại, phù phiếm. Anh ta không còn biết mình đang ở đâu và mình từng-là những gì trong quãng thời gian tồn tại của mình.

Nhân vật tài năng nhất, theo đánh giá của mình là Elsworth. Ông ta biết đâu là đúng, đâu là sai. Và ông ta chọn làm theo cái sai để biến tất cả những người xung quanh cùng sai theo mình. Cái ông ta tin không phải là sự đúng/sai, không phải là chân lý mà ông ta tin vào cách thức tiến hành cuộc chiến của mình – cũng có nghĩa là ông ta tin vào khả năng của bản thân mình. Niềm tin của ông ta đủ mạnh để làm được cuộc chinh phục đó. Và quả thực, ông ta đã thành công.

Nhân vật ưa thích nhất của mình, đương nhiên là Gail. Một con người rất đời, rất thực. Ông ấy có một phần chính trực của Howard, một phần nhu nhược của Peter và một phần tham vọng nào đó của Elsworth – nhưng không đủ chính trực như Howard, không đủ nhu nhược như Peter và càng không có sự giảo quyệt của Elsworth. Ông ấy là một-con-người-giống-bình-thường nhất trong số các nhân vật của truyện. Ông ấy theo đuổi cái đúng theo cách của mình, bảo vệ chân lý đến gần như tận cùng. Nhưng cũng như đa số con người, ông ấy có niềm tin – phải nói là cô vùng mạnh mẽ, nhưng khi niềm tin đó bị vùi dập đến đáy cùng thì người ta sẽ không đủ mạnh mẽ hoặc quá mỏi mệt và phải nhượng bộ. Ông ấy rất con người. Và cái sự cô đơn của ông ấy cũng rất con người.

Những nhân vật khác trong Suối Nguồn, Holcombe, Alvah, Guy Francon, Gordon Prescott… cũng chẳng ai được quyền đánh giá là tuyến phản diện. Họ tin vào thẩm mỹ kiến trúc của họ và họ phang thẳng những kẻ nào khác mình và ngáng trở mình. Họ cũng chỉ đơn giản đi theo niềm tin của họ mà thôi. Cái thẩm mỹ kiến trúc được cài vào tác phẩm chỉ mang tính tượng trưng. Bởi vì cũng như bao nhiêu lĩnh vực khác trong cuộc sống này: văn thơ, âm nhạc, hội họa hay nghệ thuật nói chung… những đánh giá tốt/xấu hoàn toàn chỉ mang tính cá nhân, biết lấy cái gì ra mà làm chuẩn mực cho tất thảy?

Những cá nhân nào không có sự thẩm định của chính mình thì họ sẽ a dua theo trào lưu của xã hội. Và những người như Elsworth, biết cách định hướng dư luận sẽ nắm trong tay sức mạnh cuối cùng của số đông. Nhưng bản thân ông ta cũng sẽ là người hiểu hơn ai hết sự trống rỗng và vô nghĩa của quyền lực là gì…

… Nhưng mình vẫn may mắn hơn Howard hay Dominique hay Gail vì khi đứng trước biển, mình vẫn thích cảm giác thấy mình thật bé nhỏ và tầm thường.
Người ta cần có những nơi để khiêm nhường như thế.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.