Fight Club [1999] – Review – Hội Đánh Đấm – đối đầu hay chết mòn?

Hội Đánh Đấm – đối đầu hay chết mòn?

Tiểu thuyết cùng tên, ra đời năm 1996, của Chuck Palahniuk, đã trở thành cuốn sách gối đầu giường của những nhà phê bình, về vấn đề mâu thuẫn xã hội trong thế giới hậu hiện đại. Bộ phim Fight Club (Hội Đánh Đấm, ở Việt Nam dịch là: Sàn đấu sinh tử), hoàn tất 3 năm sau đó, đã gây cơn sốt tại Mỹ, nhất là với dư âm các vụ nổ súng trong trường học. Nhiều tranh luận đã xảy ra, xoay quanh tính bạo lực của phim. Nhưng đó, chỉ là phần nổi của tảng băng.

Sống mà như đã chết

Fight Club là lời tự truyện của một người đàn ông không rõ tên tuổi (Edward Norton). Dường như, đây có thể là bất cứ ai trong xã hội hôm nay: vật vã kiếm tiền, để xây dựng thế giới vật chất xung quanh. Về mặt thể xác, người đàn ông này, hoàn toàn khỏe mạnh. Thế nhưng, anh ta luôn cố gắng, tìm phương thuốc chữa trị cho tình trạng khắc khoải: nỗi bức bối về khẳng định vị thế trong xã hội.

Gia nhập các nhóm trò chuyện, kể cả dành cho những người mắc bệnh nan y, Người dẫn chuyện gặp Marla Singer (Helena Bonham-Carter), một phụ nữ, thích tìm kiếm cà phê miễn phí hơn là sự cảm thông. Đơn giản, vì cô ta cũng không hề mắc bệnh gì. Người dẫn chuyện phải đối đầu ánh xạ của mình, qua tấm gương giới tính.

Thế rồi, ngày nọ, trở về nhà sau chuyến công tác, Người dẫn chuyện chứng kiến căn hộ của mình, vụt trở thành đống gạch vụn, sau một vụ nổ gas.

Bức xúc và thất vọng, người dẫn chuyện cùng Tyler Durden, một gã mới quen (do Brad Pitt thủ vai), gầy dựng nên Hội Đánh Đấm – dùng bạo lực để đáp lại mọi vấn đề. Hoạt động của hội được ủng hộ khắp nơi. Sự phát triển của Hội Đánh Đấm đi kèm với mức độ bạo lực leo thang. Đỉnh điểm là Kế Hoạch Hủy Diệt – với mong muốn làm nổ tung các cơ sở tài chính.

Fight Club là một chuỗi những đối đầu, xuất phát từ những thay đổi, dường như quá nhanh, của xã hội ngày nay.

Cuộc đối đầu giới tính

Trong Fight Club, vật cản lớn nhất mà nhân vật chính – Người dẫn chuyện, phải vượt qua, là việc khẳng định danh tính/vị thế trong xã hội. Khó khăn này, bắt nguồn từ những thay đổi cơ bản trong xã hội: vai trò giới tính.

Khi vai trò của phụ nữ được xếp ngang bằng với vai trò của nam giới, đàn ông gặp khó khăn trong việc định hình sự hơn kém giữa hai giới. Nói một cách khác, khi cán cân quyền lực dần chuyển sang phía nữ giới, đàn ông cảm thấy xấu hổ, tựa như nhân vật Tyler Durden, phải thốt lên: đây là một thế hệ, mà đàn ông lớn lên, nhờ phụ nữ.

Nếu trong thời kì cách mạng công nghiệp, những vai u thịt bắp của đàn ông là điểm tất yếu để thành công, thì vẻ bề ngoài gợi cảm, cùng khả năng ăn nói lưu loát, đã giúp phụ nữ hôm nay chiếm ưu thế trong những cuộc đua. Khắc khoải, lo toan, tìm mọi cách để chứng minh khả năng của mình bằng những thuộc tính nam giới, những người đàn ông, sau thời kì vàng son của cách mạng công nghiệp, lâm vào thế bế tắc.

Trong phim, Người dẫn chuyện tham gia nhóm trò chuyện, gọi là ‘Tập hợp đàn ông sót lại’, dành cho những người mắc bệnh về tinh hoàn. Trong đó, có lạm dụng thuốc phát triển cơ bắp, khiến tinh hoàn bị teo. Người dẫn chuyện được nghe một thành viên tâm sự về người vợ cũ, chuẩn bị có con với chồng mới. Không thể đảm đương vai trò làm bố, đổ vỡ trong hôn nhân, mù quáng trong cuộc chạy đua thể hiện nam tính, hình ảnh những người đàn ông, quay quần trong khung cảnh tranh sáng tranh tối, tượng trưng cho thất bại, về giới tính, của nam giới, trong thế giới hậu hiện đại.

Thêm nữa, một hiểm họa đối với phái nam trong Fight Club, là nhân vật nữ chính duy nhất, Marla Singer. Cô là công cụ giúp Người dẫn chuyện tìm lại bản ngã của mình, giúp anh thoát khỏi sự ảnh hưởng của Tyler Durden. Mặt khác, sự xuất hiện của Marla còn luôn đi kèm với nỗi ám ảnh bị thiến. Như lời cảnh báo của Tyler: khi ngủ, dương vật [của Người dẫn chuyện] có thể bị một người phụ nữ cắt đứt. Hình ảnh ví von của Tyler, thật ra, là một lời đe dọa có căn cứ. Bởi nếu Người dẫn chuyện, nhờ Marla mà ý thức được âm mưu của Tyler, thì Kế Hoạch Hủy Diệt, nhằm khẳng định sức mạnh của nam giới, sẽ bị sụp đổ hoàn toàn, hệt như những người đàn ông trong nhóm ‘Tập hợp đàn ông sót lại’ bị làm cho bất lực.

Cuộc đối đầu với tư bản chủ nghĩa

Kế Hoạch Hủy Diệt của Hội Đánh Đấm, muốn đưa xã hội về thời kỳ sơ khai của chủ nghĩa tư bản, khi mà lao động tay chân được trân trọng. Nói một cách khác, Kế Hoạch Hủy Diệt, tạo cơ hội để thuộc tính thiên về sức mạnh vật lí của nam giới, được phát huy.

Thế giới hiện đại, đặc trưng bởi 3 chữ C lớn: consumerism – chủ nghĩa tiêu dùng, corporatism – chủ nghĩa tập đoàn và capitalism – chủ nghĩa tư bản. Ba chữ C này đã ‘máy móc hóa’ con người, đẩy họ vào dây chuyền bóc lột một cách vô ý thức. Tiền, thứ những người làm công đánh đổi bằng sức lao động, qua thói quen mua sắm, chóng vánh, quay lại về túi các ông chủ. Dù được bao quanh bởi vô số của cải, nhưng những người lao động chỉ sống một cuộc sống vô nghĩa: một vòng lặp vô tận, không thể thoát ra.

Tự xây dựng xung quanh mình, một thế giới đồ gia dụng IKEA sành điệu, thế nhưng Người dẫn chuyện trong Fight Club, cảm thấy cuộc sống, vẫn sao quá chông chênh. Những chuẩn mực, kiểu như số tiền trong tài khoản, diện tích nhà hay số đứa con, có thể xác định vị thế xã hội của một người đàn ông trong thập niên 50, nhưng những tiêu chuẩn này chẳng còn ý nghĩa, với một người sống độc thân, ít bạn bè của thời đại ngày nay.

Bộ phim Fight Club dựa trên viễn cảnh: thế giới con người dần bị thay thế và chiếm lĩnh bởi vật chất/máy móc. Giống như loạt phim Terminator (Kẻ hủy diệt) hay The Matrix (Ma trận): nền kinh tế cực thịnh và sư phát triển vượt bậc của kỹ thuật, dẫn đến máy móc – công cụ từng giúp con người, quay ngược mũi giáo, với âm mưu thôn tính cả thế giới. Trong Fight Club, một bộ phận loài người, đại diện là Hội Đánh Đấm, nắm quyền chủ động. Họ muốn ra tay trước. Đầu tiên, là làm thức tỉnh những người đang vất vả chạy theo theo đồng hồ chấm công. Tiếp theo, là đả phá việc xác định vị thế một con người, chỉ qua chiếc túi xách hay phương tiện đi lại mà anh ta đang sở hữu.

Hội Đánh Đấm muốn con người có cảm giác ’sống’ thật sự. Hãy hình dung đến việc thoát khỏi vô số những túi ngủ, mà máy móc đã sử dụng, để lừa và khai thác con người, trong bộ phim The Matrix (Ma trận)

Triết lí của Hội Đánh Đấm

Những thành viên của Hội Đánh Đấm tham gia vào các cặp đấu tay đôi, dùng những đòn hết sức lực, giáng vào đối thủ, cho đến khi một bên xin hàng. Có thể cho rằng, những hành động bạo lực tự thân – những cơn mưa nắm đấm, mà các thành viên ban phát cho nhau, một cách tự nguyện, là để đánh thức con người thật trong mỗi cá nhân.

Mặt khác, qua lăng kính của chủ nghĩa duy dương vật, đây là một hành động khổ dâm (masochism): thỏa mãn tinh thần bằng cách tạo đau đớn cho bản thân. Thay vì tinh dịch là dấu hiệu, biểu hiện thuộc tính nam giới, thì ở đây là máu, những vết cắt và một thân thể sưng vù. Những đồ đạc, vật dụng hàng hiệu, từng để khẳng định danh tính/vị thế, thì bây giờ, sự đau đớn vật lí mà cơ thể cảm nhận đuợc, chính là định nghĩa mới của sự tồn tại. “Các bạn chưa từng có cảm giác sống thật sự, ở bất cứ đâu, như là ở đây” – Người dẫn chuyện tuyên bố. Bởi vì “bạn trong Hội Đánh Đấm, không phải là bạn, của thế giới bên ngoài”.

Cũng cần nhấn mạnh: bản chất của những trận đòn trong Fight Club, không phải là để tìm kẻ chiến thắng. Vì theo triết lí của Hội Đánh Đấm, cả hai bên tham chiến, đều chiến thắng: họ đều thức tỉnh, thoát khỏi thế giới ảo mà vật chất của tư bản chủ nghĩa xây dựng nên. Hành động quấn quít bên nhau trong một trận đấu, có thể so sánh với hành động làm tình: hai đối tác tham gia tìm kiếm sự thỏa mãn tinh thần và cuối cùng đều đạt được cực khoái.

Thật sự, chủ nghĩa cá nhân – tôn thờ bản thân, được thể hiện rất rõ qua nhân vật Tyler Durden. Hắn tôn thờ hình ảnh dương vật – biểu trưng cho sức mạnh nam giới. Trong thời gian làm việc tại rạp chiếu bóng, Tyler Durden rất thích chèn ảnh chụp dương vật, một cách ngẫu nhiên, vào đoạn phim đang chiếu. Những khán giả trong rạp, sẽ phải chứng kiến hình ảnh này, mà không cách nào trở tay kịp. Hành động của Tyler, như một lời tuyên ngôn về tính không thể cưỡng lại, không thể chống lại biểu tượng nam giới – hòng khẳng định sức mạnh của phái nam.

Tuy nhiên, đề cao chủ nghĩa cá nhân, dẫn đến việc điều hành Hội Đánh Đấm, dưới tay Tyler Durden, ngày càng trở nên độc tài, dẫn đến những sai lầm nghiêm trọng.

Cuộc đối đầu nội tại

Đầu tiên, một trong những luật của Hội Đánh Đấm là không ra đòn khi đối thủ đã xin hàng. Thế nhưng, hình ảnh hội viên bị tiếp tục hành hạ, cho dù đã gục ngã, cho thấy bước đầu loạng choạng trong việc kiểm soát hoạt động của Hội Đánh Đấm.

Tiếp theo, thay vì phá bỏ rào cản vị thế xã hội, để tập hợp những người đàn ông có cùng mục đích, thì Hội Đánh Đấm lại khẳng định quyền lực cao thấp trong xã hội: tất các hội viên phải tuân theo lời của Tyler Durden mà không được thắc mắc. Thành viên của Hội Đánh Đấm trở thành vật thí nghiệm. Họ dần trở thành những cái máy chỉ biết tuân lệnh. Lí tưởng giải phóng con người khỏi thế giới máy móc – thế giới của những dây chuyền sản-xuất-hàng-loạt, có nguy cơ bị phá sản.

Không những vậy, Tyler Durden biến Hội Đánh Đấm thành một tổ chức phát xít với những hành động khủng bố. Kế Hoạch Hủy Diệt, được Tyler Durden vạch ra, trả giá bằng mạng sống của nhiều người. Ngay cả Người dẫn chuyện và Marla Singer – nhân vật duy nhất có thể vạch trần bộ mặt của Tyler Durden, đều bị đe dọa tính mạng.

Để cứu Marla Singer, dẫn đến cuộc chạm trán cuối cùng, giữa Người dẫn chuyện và Tyler Durden. Thực chất, đây là cuộc đối đầu giữa người đàn ông và cái dương vật của anh ta – những khát khao thể hiện thuộc tính nam giới. Tuy nhiên, nếu vì Marla Singer mà Người dẫn chuyện giết chết Tyler Durden, thì chẳng khác nào, anh ta tự thiến mình vì một người phụ nữ. Nói một cách khác, lời cảnh báo của Tyler Durden, về một người phụ nữ sẽ lấy đi dương vật của Người dẫn chuyện, sẽ trở thành sự thật. Như vậy, sức mạnh của nam giới, trong xã hội, một khi đã bị nữ giới lấy đi, mãi không bao giờ có thể hồi phục được.

Bộ phim Fight Club phản ánh nỗi bức bối và thất vọng của đàn ông, trước sự bất lực của họ trong xã hội hôm nay. Thế nhưng, thông điệp cuối cùng mà bộ phim muốn gửi đến những con người đang vật vã, ghen tị với phái nữ, đó là: hãy trưởng thành hơn, hãy nhìn nhận những gì đã xảy ra, để tìm cách thích nghi, không nên đổ lỗi cho xã hội. Trong tiểu thuyết cùng tên, khi nhân vật Người dẫn chuyện chết, anh lên thiên đường, và bị đưa vào viện tâm thần. Miệng anh lảm nhảm: “Chúng ta không đặc biệt. Chúng ta cũng không phải là thứ bỏ đi. Chúng ta chỉ là chúng ta, và những gì xảy ra thì cũng đã xảy ra.”

Nguồn: Sưu tầm internet.

Nguồn ảnh: http://www.wallpapervortex.com // Thanks

Advertisements

My Neighbor Totoro – Review – p2 –

My neighbor Totoro

         Tên tiếng Nhật:Tonari no Totoro

Tên tiếng Việt: Người hàng xóm Totoro của tôi

Tác giả: Hayao Miyazaki

Đạo diễn: Hayao Miyazaki

Hãng sản xuất: Studio Ghibli

Âm nhạc: Jo Hisaishi

Thể loại: Hoạt hình

Năm phát hành: 1988

Thời lượng: 86 phút

 

Nếu đã từng xem qua những bộ phim hoạt hình của Hayao Miyazaki như Laputa – Castle in the sky, Kiki’s Delivery Service, Princess Mononoke, Spirited Away (Oscar 2002)… hẳn bạn sẽ không ngạc nhiên khi ông được trao tặng giải Sư tử vàng thành tựu trọn đời tại LHP Venice (2005) và được tạp chí Time (Mỹ) tôn vinh là một trong 100 người ảnh hưởng nhất châu Á trong vòng 60 năm qua.

Ấn tượng mạnh mẽ mà vị đạo diễn kỳ cựu này để lại trong lòng mọi người chính là những bộ phim hoạt hình vẽ tay (2D). Và My Neighbor Totoro sản xuất năm 1988 chính là tác phẩm đã mở màn cho loạt phim hoạt hình vẽ bằng tay sau này – một tác phẩm mang đậm phong cách của Hayao Miyazaki với khung cảnh thiên nhiên, sắc màu thần thoại và tình người ấm áp.

Chuyện phim xoay quanh cuộc sống của gia đình bé nhỏ nhà Kusakabe khi chuyển về vùng quê sinh sống. Ở đấy hai chị em nhà Kusakabe khám phá ra nhiều điều thú vị và làm quen với bà lão tốt bụng Nanny cùng cậu bé hàng xóm Kanta. Trong một lần chạy chơi quanh nhà, tình cờ đuổi theo hai con vật lạ, cô bé Mei (hay chính đạo diễn Hayao Miyazaki) đã đưa tất cả khán giả trẻ thơ vào một thế giới kỳ diệu với một nhân vật kỳ diệu…

… là Totoro và những phép màu!

Kỳ diệu! Sẽ không thể tìm được từ nào tuyệt vời hơn và chính xác hơn khi nói về nhân vật Totoro.

Sự hiếu kỳ và một chút máu phiêu lưu trong người đã khiến cô bé Mei không chút sợ sệt khi bắt gặp con thú khổng lồ – một sinh vật có phép màu sống trong cây long não. Cô bé gọi tên con thú ấy theo tên của nhân vật trong cuốn truyện mà cô yêu thích – Totoro.

Thân hình khổng lổ, tròn ú cùng với gương mặt hiền lành, đôi tai vểnh, Totoro xuất hiện và để lại ấn tượng cho người xem ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hayao Miyazaki đã tạo nên mối giao cảm kỳ lạ giữa Totoro và các nhân vật. Không hề có câu thoại nào cho Totoro. Nhưng giữa Totoro và lũ trẻ vẫn tồn tại một cảm giác thân thiết, gần gũi và thông hiểu đến mức kinh ngạc. Chính mối giao cảm kỳ lạ ấy đã tạo nên tình bạn tuyệt đẹp giữa Satsuki, Mei, Kanta – và Totoro.

Totoro tuy có hình thù kỳ dị nhưng lại mang một tâm hồn ngây thơ, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác. Nhớ một Totoro thích nghe mưa nhỏ giọt trên chiếc ô bé xíu mà Satsuki đưa cho. Nhớ một Totoro cũng hồn nhiên không kém khi cố tạo “chấn động” để những cành cây tuôn nước xuống chiếc ô của mình, dù lúc đầu những giọt nước “gõ” nhịp trên ô làm cậu gai người. Totoro trở nên gần gũi, đáng yêu qua những chi tiết tưởng như nhỏ nhặt ấy.

Điều kỳ diệu nhất mà Totoro nắm giữ là những phép màu. Phép màu của Totoro không đầy quyền năng như những vị thần vẫn thường được dựng lên trong các câu truyện thần thoại nhưng vẫn dễ dàng chinh phục trái tim của bất kỳ đứa trẻ nào. Đó là chiếc xe buýt mang hình dáng con mèo với mấy cái chân biết “bơi” trên không, với đèn pha sáng lóa cùng khả năng tự lập trình chuyến đi cho hành khách của mình. Đó là những bước chân kỳ diệu trong “bài múa cùng chiếc ô” của Totoro đã biến những hạt giống vừa gieo của chị em Mei nảy mầm rồi vươn mình thành cây long não khổng lồ. Khi Mei và Satsuki còn chưa hết ngỡ ngàng và vui sướng, Totoro đã đưa hai chị em bay trên con quay lên đến ngọn cây long não, ngồi vắt vẻo trên cành ngắm trăng, thổi sáo. Dù đó chỉ là “một giấc mơ” như lời Mei nói, nhưng nócũng “không hẳn là một giấc mơ”, vì sáng hôm sau thức dậy, đúng là không có cây long não nào trên mảnh vườn trước nhà, nhưng tất cả hạt giống hai chị em gieo xuống đều đã nảy mầm thành vô số cây con chỉ trong một đêm!

Mời đọc trang tiếp:

Ma Trận (1999-2003) – The Matrix – Review .

Đôi điều bên lề series phim Ma Trận.

Sưu tầm trên mạng. Xin cảm ơn các bạn:

Mình không am hiểu về tôn giáo cũng như Đạo Thiên Chúa,nên xin trích một bài viết liên quan:

MỐI LIÊN HỆ GIỮA MA TRẬN VÀ ĐẠO THIÊN CHÚA

(Bài viết này hoàn toàn không có ý xúc phạm đến tín ngưỡng, mong ai đó theo đạo đừng giận, nếu có gì sai xin đính chính)

NEO

Nhân vật chính của bộ phim ít nhiều liên hệ đến Jesus. Neo là một cách liên tưởng đến the One trong suốt bộ phim – the One là người giải phóng loài người, hay nói cách khác, là Cứu thế.

Những người đạo Chúa chờ đợi một “cuộc gọi” từ Thượng Đế để có lời khuyên mình nên làm gì. Khán giả cũng dễ dàng thấy Neo nhận được một “cuộc gọi” đến từ chiếc điện thoại di động được gửi bằng hãng FedEx ngay ở đoạn đầu phim (Morpheus gọi)

Tên thật của Neo là Thomas Anderson. Đây là một cái tên nhuốm sặc màu đạo Thiên Chúa. Những người di dân Châu Âu đem theo cái tên Anderson để nói đến “Ander’s son – Son of Anders”. Anders, xuất thân từ tiếng Hy Lạp của andros, có nghĩa là “người”, và, có lẽ đâu có vô tình, Anderson ám chỉ Con trai của Người, tức một cách gọi Jesus.

Thomas cũng là một tông đồ của Jesus. Người này không tin rằng Jesus sẽ hồi sinh. Thomas nói “Chỉ khi nào thấy, tôi mới tin”. Và cũng thế, Neo đã không hề tin cho đến khi anh ta nhìn thấy những năng lực phi thường của chính mình.

bạn cũng đừng quên, chúa tái sinh và Neo cũng thế: anh ta được sinh ra một lần nữa trong Ma trận.

Bạn còn nhớ cảnh gần cuối, Neo làm cho Smith phát hào quang? Bạn có cảm giác liên tưởng đến hào quang mà những bức tranh về đấng cứu thế?

MORPHEUS

Theo kinh thánh có viết “Ta sẽ gửi một người đưa tin đến con để chuẩn bị cho con đường trước mặt con”. Người đưa tin này là John the Baptist (người của giáo phái đạo tin lành). Cũng như John The baptist chuẩn bị con đường cho Jesus, Morpheus chuẩn bị lối đi cho Neo. “Tôi chỉ cho anh cánh cửa, nhưng anh phải tự bước qua”

Cũng trong thời đại của John The baptist, nhiều người tin rằng chính ông là the One, nhưng ông biết có một người còn quyền năng hơn cả mình. trong ma trận, cũng nhiều người tin rằng Morpheus là the one, nhưng Morpheus biết có một Neo sẽ trở thành the One để cứu hết thảy thế giới.

CHOI

Một nhân vật nhỏ trong tập đầu, nhưng câu nói của anh ta trong cuộc trò chuyện là thế này đây: Hallelujah, You’re my savior,man. My own personal Jesus Christ”…Hì hì, không phải ám chỉ rõ ràng à?

TRINITY

Theo nghĩa rộng trong Kinh Thánh, Trinity bản thân nó đã có ý nghĩa Ba-trong-một: Cha, Con và Thánh Thần.

CYPHER

Cyphe không bao giờ thực sự tin Neo chính là một the One. Gương mặt của tên này khiến người ta nghĩ đến một nhân vật trong kinh thánh: Judas Iscariot, kẻ chẳng bao giờ xem Jesus là chúa. Cypher phản bội Neo bằng cách tiết lộ vị trí của Morpheus cho bọn nhân viên.

Judas nhận được 30 thỏi bạc, Cypher nhận được lời đề nghị trở lại ma trận. hắn chọn viên thuốc Xanh để đến với thế giới ảo huyền hoặc thay vì chọn thê giới thực/ Cõi niết bàn bằng cách uống viên thuốc đỏ, một cách nào dó liên tưởng đến thịt và máu của Chúa.

Neo và Cypher cũng từng uống chung một cốc nước mà theo trong kinh thánh cũng đã viết Chúa cùng uống chung cốc với kẻ phản bội người.

THE ORACLE

Trong Kinh thánh không ít lần nói đến những lời tiên báo của các nhà tiên tri. Oracle cũng xuất hiện như hình tượng của một nhà tiên tri đã dự báo trước sự xuất hiện của the One, cuộc sống, cái chết av2 sự hồi sinh của người này.

BỌN NHÂN VIÊN

Bọn này khiến người ta nghĩ đến quỷ Satan. Chúng ta hình tượng cua quyền lực, sự ảo tưởng mà con người ngày nay luôn tham vọng đạt đến và bị khống chế bởi chúng.

FREE YOUR MIND

Câu nói nổi tiếng của bộ phim, câu nói mà Morpheus đã dạy cho Neo để sống trong Ma trận. trong Kinh thánh, có dòng viết này “Then he opened their minds so they could understand the Scriptures”

“Chính Architech đã nói cho Neo rằng sự khác biệt của anh hơn các the One trước là tình yêu. Và chính tình yêu đã làm cho Neo lựa chọn cánh cửa đi cứu Trinity mà không chọn cánh cửa về Nguồn và giải cứu Zion giống như các đời the One trước. Sức mạnh tình yêu đã giúp Neo vượt qua những giới hạn của Matrix để đưa Trinity từ cõi chết trở về và đem lại một hy vọng cho Zion “

Mời đọc tiếp trang 2:

MỘ ĐOM ĐÓM – Review – THE GRAVE OF THE FIREFLIES .

MỘ ĐOM ĐÓM – THE GRAVE OF THE FIREFLIES

Nếu các bạn đã từng coi qua Castle In The Sky, Spirited Away hay Princess Mononoke, hẳn có nghe qua studio phim Ghibli của đất nước mặt trời mọc. Những bộ phim hoạt hình 2D được chăm chút tỉ mỉ trong từng nét vẽ nét đồ, từng bước chuyển động cho đến nội dung đong đầy những cảm xúc nhân bản và đậm tính nhân văn sâu sắc. Mộ đom đóm (The grave of the fireflies) là cũng là một bằng chứng chân xác về giá trị giáo dục ẩn sâu nơi những nét vẽ trẻ thơ trong sáng ấy.

Nội dung quen thuộc qua góc nhìn mới lạ

Nói tới đau thương mất mát, thảm họa diệt chủng, bi ai cùng cực, chia ly sinh tử, người ta nghĩ ngay tới chiến tranh. Loài người sinh ra được ban tặng cho tình cảm tâm lý, tính tốt cũng như thói xấu từ đó mà hình thành. Có yêu thương thì cũng có ganh đua, tị nạnh; có chở che thì cũng có bóc lột, đàn áp. Nhân loại tranh giành nhau vươn lên cái vị trí dẫn đầu về lòng tham trong giới sinh vật, và chiến tranh phôi thai nảy nở.

Hàng ngàn hàng vạn cuộc chiến, chính nghĩa có, phi nghĩa có đều nảy sinh từ mâu thuẫn và kết thúc khi nút thắt tranh chấp được gỡ bỏ. Nhưng sau đó là gì? Mộ đom đóm bày ra trước mắt người xem cả một khu trưng bày những hình ảnh tang tóc, nhuốm u nhuốm ám, những vết bầm tím rướm máu trên “cơ thể nước Nhật” gieo rắc nỗi lo âu mang tên “Thế chiến thứ Hai”. Tiếng động cơ máy bay rền rĩ, đạn pháo rít lên những âm thanh ghê tai. Lửa cháy xèo xèo, thiêu rụi toàn bộ nền kinh tế dựng lên từ bao nhiêu năm trong thoáng chốc. Những bước chân chạy loạn đan vào nhau. Những tiếng la thất thành dưới màn mưa lửa đạn. Thiên Hoàng ra quân chiến đấu, để rồi dân chúng lầm than, úp mặt vào tro tàn xám xịt.

Câu chuyện mở ra bằng một câu nói khiến người xem vừa hoang mang lo sợ, vừa tò mò hồi hộp đặt dấu chấm hỏi cho số phận của một đứa trẻ. “Ngày 21 tháng 9 năm 1945. Đó là đêm mà tôi chết” – chỉ 19 ngày sau khi Đại chiến thế giới lần Hai kết thúc. Chiến tranh gieo rắc trên đất nước lốm đốm những nấm mồ, trẻ có già có, trai có gái có, vùi dập sự sống đang xanh tươi mơn mởn; và sau đó kéo những người còn lại đến sát bờ vực thẳm. Đói. Bệnh tật. Tù đày. Bao trùm một bầu không khi đầy tro bụi, khói thuốc súng pháo. Tang tóc len lỏi trong từng phân tử không khí. Và đứa bé, hay là linh hồn của cậu, hiện lên trong ánh đỏ nhức nhối để làm một nhiệm vụ không lấy gì vui sướng: kể lại quá khứ đau thương của chính mình, mở tung những khung cửa nhìn về một không gian chiến tranh chính nơi quê hương của đất nước đi tham chiến. Cùng với đứa em gái yêu thương, hai linh hồn ngược dòng thời gian trên chuyến tàu điện, tìm về với gốc gác ban đầu, từ màn đêm u tối.

Câu chuyện sáng lại trong khung cảnh chạy giặc của một gia đình. Cậu con trai hí húi cất đồ dự trữ, đảm luôn nhiệm vụ trông nom cô em để mẹ chạy xuống hầm trước. Cậu bé Seita nhanh chóng thể hiện bản lĩnh của người con trai trụ cột trong gia đình, thể hiện phong thái nhanh nhẹn trong tình huống khẩn cấp. Từng hành động lượm búp bê cho em, gỡ tấm hình cha trong khung ra cất lại đã bộc lộ sự cẩn thận chu đáo và vô cùng điềm tĩnh đối phó với mọi sự biến đang diễn ra trước mắt.

Câu chuyện bắt đầu cuốn theo những nhịp chạy khi chậm rãi, khi hối hả của hai đứa trẻ: thằng anh cõng em gái trên lưng. Những cánh đồng đen muội than, nhà sập, xác người; những khu tạm cư tập trung chen chúc người; bệnh xá đầy rẫy bệnh nhân. Và chính nơi đây, hai đứa trẻ nhận được tin về người mẹ. Nhưng chỉ Seita biết được tình trạng của mẹ, rồi lầm lũi nhận hộp tro từ tay bác sĩ. Hình ảnh cậu bé cúi người ôm trọn chiếc hộp tro cốt ấy đè nặng trong lòng độc giả. Người ta có cảm tưởng như cậu bé chưa đủ tuổi trưởng thành ấy đang oằn mình gánh lấy nghĩa vụ vô cùng gian nan mà người lớn vô tình rũ bỏ. Mẹ mất, ba đi lính hải quân xa, cậu giành lấy hết công việc của song thân phụ mẫu để lo cho cái gia đình nhỏ của mình. Về sống với bà dì họ hàng, tưởng chừng đã có nơi yên thân trú ngụ. Nhưng không, với lòng tự trọng cao, cậu quyết ra đi tự mình chạy gạo chạy thịt, gánh thêm một “tảng trách nhiệm” to hơn. Lưng cậu vẫn địu em, tay xách nách mang, trên vai là tay em gái cầm chiếc dù rách tả tơi mới đổi được của một ông nông dân già tốt bụng – ngỡ như đốm lửa nhỏ trong mưa, leo lét nhưng vẫn cháy.

Không chấp nhận người dì thiếu tôn trọng, hai đứa trẻ dọn ra một hầm bỏ hoang rìa sông, tự tay dựng nên cái gọi là gia đình, sự sống. Chiến tranh cướp đi bố mẹ, rồi cũng cắp luôn sức khỏe, thức ăn và hơn cả là những ngày ấu thơ đáng lẽ ra phải được tươi đẹp, tự do, trong sáng, hồn nhiên của hai đứa nhỏ. Có lẽ những giây phút bình yên ấy chỉ có khoảnh trời đêm dày đặc ánh sáng nhấp nháy của bầy đom đóm, những con đom đóm ngập tràn màu tuổi thơ. Thế nhưng, khi ánh sáng về, khi ngày mới đến, những con đom đóm tàn lụi ánh sáng huyền diệu, ngã quỵ trước dòng thời gian nghiệt ngã, còn những đứa trẻ thì tiếp tục vòng đời quẩn quanh trong vô vọng, trong những toan tính cuộc đời hằn lên đầu óc thơ trẻ.

Rồi một lần nữa, thần chết mang tên chiến tranh rước luôn cô em nhỏ bé Setsuko, nguồn động viên tinh thần, nguồn sống cho cả hai. Chôn chặt niềm đau vào mình, như đã từng nén từng dòng nước mắt như lũ trào bờ đê, Seita đặt em vào một chiếc giỏ nhỏ, thiêu và bỏ tro vào hộp đựng kẹo hoa quả. Cậu phải giữa lại chiếc hộp ấy, bởi nó là thứ gắn liền với em cậu nhất, trong từng giây phút còn sống trên hồng trần này. Những viên kẹo đậm mùi nho, nhãn, mận, đào, bạc hà là cứu cánh cho cuộc đời của một cô bé chập chững bước ra đời lúc bầu má còn bầu bĩnh, lúc nụ cười vẫn còn chưa bị thời gian dán lên những vết nhăn suy tư. Setsuko là một điển hình cho niềm tin của con người. Cô bé luôn mang theo nụ cười tươi rói, có sức lay động mãnh liệt, luôn luôn lạc quan yêu đời. Đôi lúc cô bé buồn rầu giận dỗi, những lúc nằm mơ khóc thét gọi tên mẹ, nhưng rồi khi ánh sáng ban ngày đong đầy đôi mắt trẻ, Setsuko lại quay trở về với hình mẫu của một cô bé dễ thương, yêu đời, vui sống, tự do. Dường như ý đồ của đạo diễn, tác giả kịch bản tạo ra nhân vật này nhằm gieo vào con người nhận thức về sức mạnh của niềm tin trong mọi hoàn cảnh. Nó đem lại sức đẩy mạnh mẽ phóng con người tiến về phía trước, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Và khi niềm tin chết đi, như cái chết dặt dìu, vật vờ của Setsuko, con người ta cũng mất đi niềm tin cuộc sống, đánh rơi bản năng sinh tồn.

Câu chuyện kết thúc, bởi từ đầu nó đã kết thúc trong câu nói của Seita. Cái chết của cả gia đình là một minh chứng đau đớn nhưng chân thực nhất về chiến tranh và dư âm dai dẳng mà nó mang lại: một tuần, một tháng, một năm hay cả cuộc đời con người. Những con người ở tầng lớp trên – tầng lớp thống trị – tranh giành nhau quyền lợi rồi xung đột. Họ không chỉ đau riêng mình mà con lây nỗi đau, sự mất mát, niềm thương tiếc vô hạn cho những đồng bào của họ, cho cả dân tộc họ. Tại sao không phải là thỏa thuận hòa bình, tại sao không phải là tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng bình quyền? Bởi trên đời vẫn còn những mặt người chấp nhận hy sinh tính mạng kẻ khác, vứt số mệnh họ vào cái hố sâu tham lam không đáy của chính bản thân.

Nghệ thuật linh hoạt, sáng tạo

Câu chuyện bắt nhịp theo một mạch kể ngược dòng, như một dạng hồi kí văn học. Độc giả được hướng dẫn trong một chuyến du hành lội ngược dòng sông kí ức, bởi hướng dẫn viên là nhân vật chính của câu chuyện. Linh hồn của cậu bé chính là người kể chuyện chân thành nhất mà cũng khách quan nhất.

Hồn của hai đứa trẻ bắt chuyến xe điện để điểm lại quá khứ đầy đau khổ của mình trong chiến tranh, một hình thức sức mạnh tinh thần chống lại quy luật cuộc sống quay ngược chuyến tàu thời gian ôn lại những kí ức kinh hoàng cho một tội ác của nhân loại – chiến tranh. Nơi ấy không có hoa thơm trái ngọt, không có những trò chơi con nít ném đĩa Menko, con quay Beigoma, thả diều Tako, cầu lông Hanetsuki, không có Sushi, Tempura, mì Udon, bánh xèo Okonomiyaki ngon lành mà chỉ là những cuộc chạy đua với thời gian, với sinh mệnh, tìm cho chính mình một chốn trú ngụ. Trò chơi thường thấy nhất của hai anh em chính là vui đùa với bầy đom đóm trên cánh đồng, nơi triền dốc. Những con đom đóm lập lòe ánh sáng xanh lơ nhàn nhạt tựa như hàng vạn vì sao trên trời hội tụ. Đó là cả một bầu trời tuổi thơ của hai đứa trẻ, là niềm vui bất tận của cô em Setsuko, là hình ảnh thiêng liêng về đoàn tàu hải quân gắn liền với hình ảnh người bố của cậu anh Seita. Hình ảnh bầy đom đóm rực sáng trong đêm đen, và lụi tàn khi ngày tới cũng chính là dấu hiệu ám chỉ cuộc đời của hai anh em Sat-Sei, cũng là điềm báo trước số mệnh của cả nước Nhật sau này.

Thủ pháp tương phản trong phim cũng được vận dụng vô cùng tinh tế và đạt được hiệu quả cao. Những đồng tiền bé nhỏ đem lại nụ cười mênh mang trên khuôn mặt trẻ; chiếc nhẫn của mẹ cất trong túi Setsuko chính là “hòn đá nghĩa vụ” đè nặng, oằn vai Seita. Lúc bần hàn, một cảnh tượng đáng suy xét hơn: người ta rời bỏ nhà cửa đề xuống hầm chạy trốn, còn Seita thì cứ ngược hướng di tản mà tìm lấy sự sống, mặc dù sự sống ấy lấy được từ của ăn trộm. Và chính hình tượng đom đóm cũng khắc họa độ tương phản ấy rõ nét nhất, trong không gian chiến tranh đen đúa mịt mùng. Những con công trùng nhỏ xíu xiu, những ánh sáng yếu ớt nhưng khi tập hợp lại tạo thành cả một dải ngân hà thu nhỏ. Ấy chính là vẻ đẹp của tinh thần con người trong hoạn nạn khó khan, vẫn cố gắng kiên trì vượt qua để sống, để tỏa sáng với đời. Hay như những hộp đựng tro cốt người thân. Tại sao lại thiêu mà không phải chôn? Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ ngay rằng thiêu sẽ đỡ tốn kém trong hoàn cảnh ngặt nghèo bấy giờ. Riêng bản thân tôi nghĩ rằng, người ta thiêu xác để giữa lại xác toàn vẹn nhất, dẫu mang hình thái của tro tàn xám úa. Khi người ta chôn, người ta thân yêu nhất sẽ nằm lại trong đất, rồi sẽ phai tàn, và không bao giờ chạm vào được. Khi ta thiêu và đừng cốt vào lọ, ta có thể luôn luôn cảm nhận một cách chân thực nhất cả về xác thịt lẫn tinh thần về sự hiện diện của người thân: tất cả hình hài ta yêu thương bao tháng ngày đều nằm trong chiếc lọ nhỏ ấy. Có lẽ đó cũng là lí do giải thích cho việc Seita cho đến khi hao mòn sức tàn lực kiệt, ngã gục bên vệ đường, tay cậu vẫn giữ khăng khăng chiếc hộp kẹo hoa quả đựng hài cốt của em gái mình. Chiếc hộp kẹo hoa quả ấy không chỉ từng đựng kẹo, từng đựng “nước hoa quả” – một thứ nước cầm chừng đem lại sự hứng thú cho đứa em Setsuko mà là cả Setsuko trong đó, từng trò chơi, từng nụ cười, từng lời nói. Mãi cho đến khi chết đi trong sự tàn phá của giặc đói.

Đạo diễn Takahata đã từng khẳng định việc xây dựng hình tượng Seita là một sự chỉ trích giành cho thái độ của quân Nhật: vì kiêu hãnh mà tham chiến để rồi nhận lấy hậu quả khốc liệt. Cậu bé Seita vì quá coi trọng lòng tự trọng, kiêu hãnh mà bỏ qua lý trí, quyết định rời bỏ nơi trú ngụ để tự mình sống sót. Và cái chết, bước đường cũng ngõ cụt của hai anh em cũng là do những hành động của cậu gây ra. Nếu cậu chấp nhận ở lại, chấp nhận làm việc để đóng góp cho Tổ quốc, thì sự thể có lẽ đã chuyển biến theo một chiều hướng khác tốt đẹp hơn cho cả hai. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận như vậy, ta sẽ bỏ qua nhiều điều. Seita chỉ là một đứa trẻ vừa mới mất gia đình, suy nghĩ chưa chín chắn, bồng bột nhưng dám hành động, dám vượt khó để tự mình cố gắng đứng vững. Hơn nữa, với ý thức nghĩa vụ vô cùng cao, Seita chấp nhận làm mọi việc để người thân thực sự yên vui. Xét về khía cạnh nội dung, kịch bản dựa vào cuốn tiểu thuyết của nhà văn Nosaka bày tỏ sự hối hận đối với người em gái thì coi rằng đây là một bộ phim hướng về đề tài phản chiến là chủ chốt thì không hoàn toàn chính xác. Biết đâu được chính cái nhìn đồng cảm, cảm thông của tác giả dành cho cậu nhóc lại làm nên giá trị to lớn cho bộ phim, cả về khía cạnh hiện thực chiến tranh và giáo dục con người?

Một lần nữa, điều gây ám ảnh tôi nhất chính là câu nói thông báo về ngày Seita chết. Tại sao lại nhấn mạnh đến cả ngày tháng, và để ngay đầu phim? Và tại sao lại là ngày chết chứ không phải là ngày sinh? Một sự khởi đầu thông báo về một sự vĩnh biệt cũng đã làm cho chúng ta thấy rõ những điều gì sẽ tiếp diễn phía sau. Chiến tranh là con dao hai lưỡi. Nó đem lại cho con người quyền lực, của cải, nhưng cũng tước đoạt phần NGƯỜI của chúng ta đi dần. Và càng ngày, có lẽ cái phần NGƯỜI cao quý ấy, phần NGƯỜI quan trọng để chúng ta được gắn mác là sinh vật thông minh nhất, sinh vật cấp cao so với mọi loài đang hao mòn dần. Con dao hai lưỡi ấy đang đâm ngược trở lại chúng ta, đau lòng hơn là đâm chính vào thế hệ trẻ, thế hệ tương lai làm chủ thế giới.

Nguồn sưu tầm.

Xin cảm ơn tác giả!

[Cảm nhận] Studio Ghibli – Và những câu chuyện cuộc sống?!

Rất đáng xem, đáng thưởng thức, để cảm nhận để rồi lớn lên…

 

Những ngày này, nhiều lắm, xem các nhiều nhiều  những bộ phim của Studio Ghibli sản xuất, cùng với những bản nhạc OST tuyệt vời của Joe Hisaishi

Tuy là phim Anime nhưng đều nằm đâu đó ở top 250 phim hay nhất mọi thời đại do IMDB. Nên mình cũng tò mò, cũng háo hứng, cũng cứ kệ mọi người bảo là hoạt hình…

Laputa: Castles In The Sky:

 

Howl’s Moving Castles.

Howl-s-Moving-Castle-howls-moving-castle-913538_1024_768

My Neighbor Totoro:

my-neighbor-totoro-705

Princess Mononoke

Và mỗi bộ phim, mỗi khoảnh khắc của nó cho ta được cảm nhận, được suy tưởng. Mỗi cảm xúc riêng, mỗi bài học mỗi chặng đường.

Laputa: Castles In The Sky : Khát vọng, tham vọng của con người, Tình bạn, tình yêu trong sáng, những cạm bẫy, những con người cá tính đầy yêu thương,cái chính, cái tà, ước mơ, sự chiến thắng của lòng yêu thương.

Howl’s Moving Castles : Chiến tranh, phi nghĩa, phi lí, tình yêu, tình cảm gia đình, tự do, sức mạnh của con người, quyết đoán, sự chạy trốn, danh lợi, quyền lực, nỗi buồn chán, cơ hội, định mệnh, những gì bạn tiếp xúc hàng ngày rất là quan trọng, chấp nhận, trả giá với những gì bạn đã có, lời hứa, đấu tranh luôn vì một mục đích nào đó nên hãy có một mục đích nào đó thật đáng giá, ta tốt hơn nên ta muốn thay đổi hay ta thay đổi nên ta tốt hơn,? Hãy tin điều mình đang làm, sắp làm là đúng đắn và thế là bạn có cớ để mọi chuyện sẽ như nó xảy ra đúng ý bạn. Và điều bạn mơ ước không sẽ chỉ là mơ nữa rồi.

My Neighbor Totoro : Rất, rất gần gũi, thân thương, nhưng hình ảnh quen thuộc, tựa như cuộc sống ta có đây, tình cảm gia đình, chị em, tự lập, tình làng nghĩa xóm, hồn nhiên, dũng cảm, bệnh tật, niềm hi vọng, những ngạc nhiên, thiên nhiên, kì diệu từ thiên nhiên, nhẹ nhàng, đơn giản, sâu sắc,đôi khi tưởng rằng phim kết thúc rồi à?

Princess Mononoke : Định mệnh, sự lựa chọn, lòng yêu thương, trách nhiệm, dũng cảm, chấp nhận, cái giá cho điều này điều nọ, lời hứa, sự mù quáng, cá tính, mạnh mẽ,người của mình”, lợi dụng, bảo vệ điều quan trọng với bản thân, trong sáng, sức mạnh, thiên nhiên, con người, tham lam, mong muốn, sự tức giận, một lần kết thúc cho mãi mãi. Và chấp nhận.

… Và còn nhiều những bộ phim khác, tươi đẹp, nhiều ý nghĩa rồi cả những giọt nước mắt.

My Neighbor Totoro -Review – p1 –

Rieko Okuhara– Diễn giải tâm lí học về bộ phim My Neighbor Totoro

Theo: http://chiecnon.wordpress.com/2011/04/18/dien-giai-tam-li-hoc-ve-bo-phim-my-neighbor-totoro/

Một bài viết rất hay khác:

http://truyentranhviet.vn/Comic/Detail/16

Xin cảm ơn bạn.


Rieko Okuhara

Diễn giải tâm lí học về bộ phim My Neighbor Totoro

Duy Doan dịch

My Neighbor Totoro (Tonari no Totoro), một trong những phim hoạt hình được yêu thích nhất tại Nhật-bản, là một phim được mẹ tôi rất chuộng. Bằng cách nào đó mà nhiều người lớn, đặc biệt là những bà mẹ, rất thích phim này, mặc dù phim này cũng lôi cuốn đến đối tượng ban đầu là trẻ con. Vài người nói rằng bộ phim chỉ đưa ra sự hoài niệm của người lớn về một thời đã qua. Số khác nói rằng tính phổ biến của phim có liên quan đến những vấn đề môi trường, bởi vì phim cho thấy vẻ đẹp của tự nhiên và kêu gọi sự quan tâm của mọi người đến Bà mẹ Tự nhiên (Mother Nature). Khi phim My Neighbor Totoro, với Hayao Miyazaki là đạo diễn, ra mắt vào năm 1988, công chúng đã xem phim này chỉ là một “thứ làm cho trẻ con” [1]. Tuy nhiên người Nhật sớm nhận ra rằng My Neighbor Totoro còn có một điều gì khác nữa; nó thật sự là một phim gợi nhiều suy nghĩ. Hiện nay thì bộ phim được xem như là một trong những phim được hoan nghênh nhất dành cho trẻ con và người lớn. Nhân vật Totoro thậm chí còn đại diện cho Studio Ghibli, một hãng phim hoạt hình sản xuất hầu hết những phim của Miyazaki, trong một phần logo của hãng.

Tại sao My Neighbor Totoro chiếm được trái tim của người Nhật, bao gồm cả mẹ tôi, một cách mạnh mẽ như thế? My Neighbor Totoro nổi tiếng ở Nhật đến nỗi người ta nói rằng mọi gia đình Nhật đều sở hữu một bản copy và mọi trẻ con Nhật đều biết Totoro. Trên bề mặt thì câu chuyện khá đơn giản và dễ theo dõi. Những nhân vật dễ thương dường như có tính thu hút rộng rãi. Người lớn có thể sống lại được những kí ức thời thơ ấu đẹp đẽ của mình, vì bộ phim diễn ra tại một ngôi làng ở Nhật và mô tả chi tiết cảnh miền quê thời hậu chiến thế giới thứ hai. Nhưng có phải cái thu hút người lớn chỉ là sự hoài niệm về những ngày tháng bị lãng quên thời xa xưa?

Trong bài viết này, tôi cố gắng thực hiện một diễn giải về mặt tâm lí học cho bộ phim My Neighbor Totoro để đưa độc giả đến một sự thông hiểu rõ ràng hơn về xã hội Nhật-bản đương đại và để giải thích sự thu hút có phạm vi rộng của bộ phim. Khi được xem xét kĩ càng từ khía cạnh tâm lí học, thì phim My Neighbor Totoro không chỉ mang tính giải trí và nói về sự hoài niệm, mà còn về những ước mơ, niềm tin, những câu chuyện cổ, và những hình mẫu nằm ngay trung tâm của văn hoá Nhật đương đại. Shinichi Tanaka, nhà tâm lí học và là giáo sư môn tâm lí học, đã tìm hiểu về tính biểu tượng của Totoro, vị thần của tự nhiên, từ khía cạnh tâm lí học, tập trung vào chức năng làm mẹ và sự mất định hướng và so sánh Totoro với những con quái vật trong phim Where the Wild Things Are, trong bài viết “My Neighbor Totoro and Children’s Fantasy” (Tonari no Totoro to Kodomo no Fantasy). Tanaka biện luận rằng Totoro thu hút bọn trẻ bởi vì phim cho thấy những thử thách về tâm lí mà bọn trẻ phải đối mặt khi lớn lên. Kết luận của Tanaka rằng Totoro đóng vai trò là một người mẹ – người mẹ tốt lẫn xấu – trong suốt thời gian vắng mặt của người mẹ kia, điều này đã khéo léo giải thích lí do tại sao bộ phim lại nổi tiếng đến vậy. Tuy nhiên bài tiểu luận của Tanaka chỉ đi về Totoro; còn có một nhân vật khác cần được xem xét, đó là Mei, cô bé này là nhân vật chính  của phim. Nhìn vào bộ phim từ góc nhìn của Mei, người ta sẽ hiểu được một Nhật-bản “thật sự”, và tìm ra được những chỉ dẫn để giúp cho việc thông hiểu con người và xã hội Nhật-bản.

Đầu tiên, câu chuyện của My Neighbor Totoro dường như chỉ là sự tưởng tượng của trẻ con. Một Satsuki mười một tuổi và một Mei bốn tuổi đi vào trong một căn nhà cũ kĩ ở một miền quê nằm ở ngoại thành Tokyo [2]. Những đứa trẻ hàng xóm gọi căn nhà này là “căn nhà bị ma ám” (Haunted House; Obake Yashiki) bởi vì nó quá già cỗi và trông như có vài con ma hay vài con quái vật đang sống trong đó [3]. Cha của các cô bé, Giáo sư Kusakabe, mặc dù bận bịu với công việc, nhưng vẫn yêu thương các con của mình và chăm lo chúng thay cho mẹ chúng đang nằm nhà thương để bình phục sức khoẻ. Một ngày nọ, Mei gặp những vị thần của tự nhiên, và quyết định đặt tên cho con vật lớn nhất, có vẻ như là ông chủ của khu rừng gần đó, là “Totoro” – là phát âm sai của từ “troll”. Satsuki đầu tiên nghi ngờ về sự hiện hữu của Totoro và những người bạn, nhưng rồi cô bé tin em mình và rồi cũng gặp những con vật thần linh này. Khi mà Satsuki và Mei ở cạnh cùng với Totoro và những người bạn được nhiều hơn, thì tất cả trở thành bạn của nhau. Vài tháng sau, Satsuki biết được rằng mẹ của chúng đang không ổn, và Mei, khi thấy chị mình khóc, đã quyết định lấy một trái bắp tươi đến cho mẹ mình với niềm tin rằng rau củ tươi sẽ giúp mẹ cô bé khoẻ mạnh. Mei đi bộ một mình tới nhà thương , và nhanh chóng bị lạc đường. Satsuki nhờ Totoro giúp đỡ, và tìm thấy Mei nhờ sự giúp đỡ của Totoro và một người bạn nữa, Catbus (xe bus con mèo). Mei và Satsuki chấp nhận đề nghị của Catbus để giúp chúng thêm nữa, và hai cô bé đã đưa được trái bắp đến nhà thương và về nhà an toàn.

Những đặc điểm đáng yêu của các nhân vật là lí do chính cho sự nổi tiếng của phim. Totoro và những người bạn thì đầy lông và trông như những con thú nhồi bông. Totoro, hay còn gọi là Totoro Bự (Oh Totoro), là biểu tượng quảng cáo chính cho Studio Ghibli, và những sản phẩm về Totoro trở nên thịnh hành cho cả trẻ con lẫn người lớn. Totoro Trung bình (Chu Totoro), Totoro Nhỏ (Chibi Totoro), Catbus (Neko Basu), và Mei cũng là những nhân vật ưa thích của những người hâm mộ My Neighbor Totoro. Catbus bản thân nó không thật sự “dễ thương”, con vật này làm nhớ đến Con mèo Cheshire trong Alice in Wonderland với gương mặt nhe răng cười. Tanaka so sánh Catbus với một con quái vật mèo Nhật-bản (bake neko) bởi đôi mắt to có thể nhìn xuyên thấu màn đêm và cái miệng lớn phát ra tiếng ồn ghê sợ. Tuy vậy những người hâm mộ thấy Catbus đáng yêu và thích thú cái cách mà nó chạy trên những dây điện mỏng manh và nhảy lên những cái cây. Thế giới tưởng tượng của Totoro và những người bạn xuất hiện gần như là một giấc mơ, Mei và Satsuki tự hỏi vài lần là liệu Totoro và những người bạn đó có phải đang sống trong thế giới giấc mơ của chúng hay không. Những đặc điểm lông lá thân thiện của các sinh vật này khiến trẻ con tự hỏi nhiều hơn rằng liệu tất cả những vị thần linh này là những nhân vật từ giấc mơ của chúng. Trong một cảnh phim, hai chị em mô tả cái đêm chúng trải qua cùng với những con vật thần linh này như là “một giấc mơ, nhưng không phải là mơ”, đó chính xác là cái cách thế nào mà bọn trẻ trải qua một khoảng thời gian cùng với những vị thần của tự nhiên. Mei dường như có điều gì đó đặc biệt thu hút cả người lớn lẫn trẻ con, một điều gì đó vốn không rõ ràng từ cái nhìn đầu tiên.

Một cách để nhìn vào bộ phim My Neighbor Totoro là xem phim như là sự thực hành của Miyazaki về lòng hoài niệm cho thời thơ ấu của ông ta. Bộ phim dường như diễn ra tại Tokorozawa, Saitama, vào khoảng năm 1955 [4]. Miyazaki, người sống tại Tokorozawa, đã có được ý tưởng về “Totoro”, một vị thần của “Tokoro”-zawa. Miyazaki sinh ra tại Tokyo năm 1941 và trải qua một phần thời thơ ấu tại Saitama, ông đã nắm bắt được rất tốt cảnh vật và văn hoá của Nhật vào khoảng năm 1955. Cảnh tự nhiên được phác hoạ chính xác đến độ phong cảnh trông gần như là một bức ảnh. Thật dễ dàng để hình dung ra Kanta, hàng xóm và là bạn học của Satsuki và Satsuki là mối tình đầu của cậu bé này, như là một phản chiếu của chính Miyazaki, ông ta hiếm khi là một thiếu niên vào năm 1955. Mẹ tôi, lúc đó lên năm, và cha tôi thì khoảng mười lăm, cho rằng bộ phim hợp lí; một cách tự nhiên, mẹ tôi cảm thông với Mei, cha tôi thì với Kanta. Khi một đứa trẻ lớn lên trong suốt thời chiến tranh thế giới thứ hai, không phải tất cả những kí ức thời thơ ấu của Miyazaki đều là tốt đẹp. Có thể Miyazaki đã lí tưởng hoá những kí ức thời thơ ấu không thể nào quên được của mình thông qua bộ phim. Do vậy, nhiều người thuộc thế hệ cha mẹ tôi đã tìm thấy được lòng hoài niệm từ bộ phim và cảm thông với những nhân vật trong phim. Cô bé Mei đặc biệt là biểu tượng cho vẻ đẹp của những kí ức thời thơ ấu và cho sự ngây thơ.

Mặc dù vậy, khó mà có thể hợp lí được khi mà lòng hoài niệm của một người đàn ông lại có thể thu hút được một lượng lớn người xem đến thế, thậm chí cho dù phim đã có những mô tả chính xác về thời thơ ấu ở thập niên 1950. Miyazaki thật sự muốn người xem diễn giải bộ phim không chỉ là về sự hoài niệm. Thời đại mà bộ phim gợi nhớ là một khoảng thời gian có thực; Miyazaki chỉ đơn giản mô tả cuộc sống vào thập niên 50 và không hề phóng đại nó lên. Trong My Neighbor Totoro, trẻ con phải phụ giúp cha mẹ chúng cả ngày và có rất ít thời gian để chơi đùa. Những căn nhà thì tồi tàn và đồ ăn thì bình dân. Bộ phim thật sự đã cho thấy một đời sống khiêm tốn mà người ta đã sống trong thời hậu chiến. Tuy vậy bộ phim gợi nhắc cho người Nhật về những gì mà họ đã đánh mất. Khi mà Mei mất tích, toàn bộ những người hàng xóm tụ tập lại và đi tìm cô bé, lo lắng và nôn nóng đi tìm cô bé. Ngày nay, trong những khu vực nội thành của Nhật-bản, người ta nhìn chung thậm chí không biết hàng xóm của họ, và còn ít quan tâm lẫn nhau hơn nữa. Sự mô tả đẹp đẽ về tự nhiên cũng gợi nhắc cho người Nhật về cái mà họ đã đánh mất giữa làn sóng hiện đại hoá tràn vào của ngày nay. My Neighbor Totoro không lí tưởng hoá thời thập niên 1950; nó chỉ nhấn mạnh sự chuyển giao trong những giá trị của người Nhật-bản.

Diễn giải My Neighbor Totoro theo một phương thức Jung nghiêm ngặt như là một sản phẩm của hoạt động tưởng tượng trong vô thức đã hé lộ ra một điều gì đó giúp thấu hiểu được người Nhật. Trong bài viết “The Psychology of the Child Archetype” trong cuốn Essays on a Science of Mythology: The Myth of the Divine Child and the Mysteries of Eleusis – cuốn sách mà ông ta xuất bản cùng với Karl Kerényi, một trong những nhà sáng lập ngành nghiên cứu hiện đại về thần thoại Hi-lạp – Carl G. Jung giải thích rằng sản phẩm của hoạt-động-tưởng tượng có thể được diễn giải “như là một bức tự hoạ của những gì đang diễn ra trong vô thức, hoặc như là những lời bày tỏ của cái tâm thần vô thức về chính nó”. Jung tiếp tục rằng những câu chuyện tưởng tượng rơi vào hai loại: “những câu chuyện tưởng tượng… của tính cách cá nhân” mà “có thể đi về lại chính những kinh nghiệm cá nhân, những thứ bị lãng quên hoặc bị đè nén”, và “những câu chuyện tưởng tượng… của một tính cách chung chung” mà “không thể được qui về những kinh nghiệm xảy ra trong quá khứ của một cá nhân”, đây là cái mà ông ta gọi là vô thức tập thể. My Neighbor Totoro là câu chuyện tưởng tượng của một tính cách chung chung mà “không thể được qui về những kinh nghiệm xảy ra trong quá khứ của một cá nhân.” Bộ phim bao hàm những yếu tố cấu trúc tập thể nhất định của văn hoá Nhật, như những câu chuyện cổ, và chúng có đầy đủ những tính chất của người Nhật.

My Neighbor Totoro trở thành một phim kinh điển Nhật bởi vì Mei là một đứa trẻ Nhật bình thường mà trẻ con Nhật có thể thấu hiểu được, tuy nhiên cô bé cũng là biểu tượng cho sự ngây thơ của thời thơ ấu và cho kiểu mẫu trẻ con như được mô tả bởi Jung (Jung đặt tên cho những loại cơ bản chung trong việc thể hiện vô thức tập thể của con người là kiểu mẫu – archetype). Các kiểu mẫu bộc lộ chính bản thân chúng thông qua những ẩn dụ, mà người ta có thể tìm thấy trong văn chương, đặc biệt là trong những câu chuyện cổ và trong văn chương dành cho trẻ em. Những câu chuyện cổ dùng các kiểu mẫu với một chút tinh vi, điều đó là lí do tại sao người ta tìm thấy đầy đủ ý nghĩa trong những câu chuyện ngắn và đơn giản. Mei giống như những nhân vật của Jack and Hans từ những câu chuyện cổ châu Âu, là những nhân vật mà bất kì ai cũng có thể thấu hiểu, bất kể giới tính, quốc tịch hay tuổi tác.

Cũng được biết như là một Đứa trẻ Thần thánh (the Divine Child), kiểu mẫu trẻ con là một phần của khuôn mẫu liên hệ đến hi vọng và triển vọng của những sự bắt đầu mới. Trong một bài viết từ cuốn Essays on a Science of Mythology, bài viết “The Primordial Child in Primordial Time” (Đứa trẻ sơ khai trong thời đại sơ khai), Kerényl giải thích rằng trong thần thoại những vị thần trẻ con cũng quan trọng y như những vị thần người lớn và chúng biểu trưng cho sự xuất hiện của một khả năng mới. Jung đã hiểu được sự có mặt của Đứa trẻ Thần thánh trong tâm thần thông qua những huyền thoại về những vị thần trẻ con. Nghiên cứu của Jung đưa ông ta đến việc tin rằng kiểu mẫu trẻ con ảnh hưởng quan trọng đến quá trình cá biệt thể (individuation). Đứa trẻ Thần thánh biểu tượng cho sự trưởng thành về mặt tâm thức: cái bản ngã tâm thức thật sự vốn có thể có khả năng thực hiện những sự chuyển hoá vĩ đại. Jung liệt kê tương lai như là một đặc điểm thiết yếu của chủ thể trẻ con trong bài viết “The Psychology of the Child Archetype”. Đứa trẻ là một tương lai tiềm năng và là một biểu tượng nhằm thống nhất lại những điều đối nghịch. Ví dụ như “Đứa trẻ của Chúa” là một sự biểu lộ của kiểu mẫu trẻ con và biểu trưng cho tương lai, sự tái sinh và sự cứu rỗi. Đứa trẻ biểu tượng cho cái tổng thể, là cái mà Jung gọi là “bản ngã” (self), và sự hoà hợp của bản ngã trở thành mục tiêu của quá trình cá biệt thể.

Hiện tượng học đặc biệt của kiểu mẫu trẻ con, cái mà Jung liệt kê trong cùng một bài tiểu luận, tương ứng với tình huống và những đặc tính của Mei: sự bỏ rơi, tính chất không thể bị tổn hại, tình trạng lưỡng tính, sự bắt đầu và sự kết thúc. Giống như đứa trẻ bị cắt đứt khỏi sự chăm sóc của người mẹ, bị bỏ rơi và mồ côi, Mei phải sống cách xa người mẹ đang bệnh. Tanaka diễn giải tình trạng cô bé bị tách rời khỏi người mẹ này như là một sự mất định hướng. Bị tách rời, thậm chí bị cô lập khỏi gia đình, Mei bắt đầu tiến triển về hướng độc lập trong suốt bộ phim, và Bà mẹ Tự nhiên chào mừng cô bé. Mei, người mà đã theo cô chị của mình thậm chí đến cả trường, trở nên độc lập hơn sau khi gặp Totoro, vị thần tự nhiên. Tính độc lập của Mei biểu tượng cho sự cá biệt thể; giờ thì cô bé có thể tự mình làm mọi chuyện mà không cần bắt chước theo cô chị của mình. Sự trưởng thành của Mei làm cho sự tách rời khỏi mẹ và chị cô bé trở nên cần thiết. Chỉ nhờ vào tình trạng bị bỏ rơi thì đứa trẻ mới có thể bộc lộ như là một dạng biểu tượng. Sự cá biệt thể của Mei cho thấy triển vọng và hi vọng cho tương lai.

Mei xuất hiện như là một đứa trẻ của tự nhiên ngay trước khi câu chuyện bắt đầu. Ở ngay đầu phim, người xem thấy Mei đi băng qua lại màn hình, bao quanh bởi tự nhiên, với bài hát mang tựa “A Walk” (Sanpo) làm nhạc nền. Bài hát ca ngợi tự nhiên và chào mừng những dạng của cuộc sống tự nhiên như là những người bạn. Rõ ràng là bài hát này thuộc về Mei, và cô bé là người ca ngợi vẻ kì vĩ của tự nhiên và chào mừng những dạng của cuộc sống tự nhiên như là những người bạn. Căn nhà cũ kĩ nơi mà gia đình Kusakabe sống không chỉ là căn nhà khác thuờng gây ấn tượng cho người lớn, mà còn là căn nhà được tự nhiên ôm lấy. Căn nhà nằm bên cạnh một khu rừng nhỏ, ở giữa khu rừng đó là một cây long não to lớn đứng như thể canh giữ căn nhà cũ kĩ đó và những cư dân ngụ trong ngôi nhà. Người cha hình dung rằng Totoro là vị thần của khu rừng bảo vệ cho ngôi nhà, nhưng diễn giải của Tanaka đã đưa Totoro một tính cách rộng hơn và cho thấy những yếu tố như là một vị thần của tự nhiên. Trong câu chuyện, Mei thường chỉ có một mình tự chơi đùa, nhưng cô bé luôn vui vẻ chơi cùng với tự nhiên. Bà mẹ Tự nhiên bảo vệ và chăm lo cho Mei như đứa con của mình. Tanaka hiểu rằng Totoro, như là một người mẹ, chăm lo cho Mei và Satsuki. Như Tanaka chỉ ra, Totoro, trong vai trò người mẹ và vị thần hiện hữu của tự nhiên, đã cho những cô bé sự an toàn mà chúng cần nhất.

Đặc tính thứ nhì của kiểu mẫu trẻ con là cậu bé hay cô bé đó tồn tại cả hai tính chất không thể bị tổn hại và dễ bị tổn thương trong cùng lúc. Trong khi đứa trẻ ở tình trạng nguy kịch của sự chết, cậu bé hay cô bé đó có thể đạt được năng lực siêu việt vượt ra khỏi tầm hiểu biết của con người. Nói cách khác, đứa trẻ đồng thời không thể bị tổn hại và dễ bị tổn thương. Trong bài viết “The Psychology of the Child Archetype”, Jung đề cập đến “Đứa trẻ của Chúa” là người, trong truyền thuyết của Thánh Christopher, “nhỏ hơn cái sự nhỏ và lớn hơn cái sự lớn”. Mei tương tự như Đứa trẻ của Chúa sau khi cô bé gặp Totoro.

Totoro, cư dân của khu rừng và là vị thần của tự nhiên, là một nhân vật phức tạp và đầy hình tượng, với nhiều vai trò khác nhau. Trong mắt Mei, Totoro xuất hiện như là một người bạn kì diệu, một quái vật, và một nhân vật bí ẩn. Totoro lớn gấp mười lần so với Mei, nhưng cô bé chưa bao giờ e ngại con vật này. Tanaka, trong bài tiểu luận của mình, đã chỉ ra sự tương đồng của Totoro với những con quái vật trong phim Where the Wild Things Are, cả về ngoại hình lẫn tính cách. Theo Tanaka, như việc chinh phục những con quái vật mang đến tính độc lập cho Max, thì việc chinh phục Totoro mang đến tính độc lập cho Mei và Satsuki. Lần đầu tiên Mei gặp Totoro, cô bé trèo lên bụng con vật và tự giới thiệu mình. Những cái tên là điều quan trọng trong những câu chuyện tưởng tượng và câu chuyện cổ, và Mei dường như hiểu được qui luật này. Sau khi Mei tự giới thiệu, cô bé hỏi tên của Totoro. Vị thần của tự nhiên dường như hưởng ứng cô bé, người  biết được tầm quan trọng của việc đặt tên, và quyết định tin tưởng cô bé: con vật này cho cô bé biết tên mà không hề ngần ngại. Mei và vị thần của tự nhiên giao tiếp với nhau công bằng. Cuối cùng thì Mei, vẫn còn ở trên bụng của Totoro, đã thiếp ngủ đi. Một mình cùng với một sinh vật to lớn, Mei có thể thư giãn và sử dụng năng lực của mình. Rõ ràng là Mei xuất hiện như là một Đứa trẻ Thần thánh, ngang bằng với những vị thần của tự nhiên và sở hữu được năng lực liên kết được thế giới thực và thế giới tưởng tượng.

Đối chiếu lại, thì Mei dễ bị tổn thương trong thế giới thực, không thể tự bảo vệ mình trước những nguy hiểm. Mei hoàn toàn vô vọng khi cô bé lạc đường trong lúc đi tới nhà thương; tất cả những gì cô bé có thể làm là khóc đòi chị. Tuy vậy Mei chưa bao giờ làm mất món quà quí giá là trái bắp để dành cho mẹ. Cuộc đối thoại giữa Mei và Satsuki diễn ra vài ngày trước khi nhà thương huỷ bỏ việc đưa mẹ hai cô bé về, và điều này thúc đẩy cho hành động của Mei. Hai chị em nói chuyện với một bà cụ già sống kế bên để chăm lo cho bọn trẻ. Bà cụ già giải thích rằng những rau củ bà ta trồng đón lấy tinh hoa của mặt trời nhiều đến nỗi chúng tốt cho cả cơ thể lẫn tâm hồn. Mẹ của hai cô bé được mong đợi sẽ về nhà vào cuối tuần và hai cô bé đã lên kế hoạch “vỗ béo mẹ” bằng rau củ của bà cụ già. Rồi sau đó bức điện tín đến thông báo gia đình biết rằng nhà thương đã huỷ việc về nhà của người mẹ. Mei có thể biết nhiều hơn bất kì ai khác rằng cô bé và những rau củ có năng lực chữa lành bệnh tật và cô bé biết khi nào dùng nó; cô bé không cần ai bảo cô bé tại sao và như thế nào, bởi vì cô bé biết rồi. Khi tình cờ nghe được tình trạng nguy hiểm của mẹ mình, Mei quyết định liều mạng để cứu mẹ. Quyết định của Mei khiến cho cô bé dễ bị tổn thương.

Jung chỉ ra rằng đa số các vị thần khởi nguyên của vũ trụ đều mang bản chất lưỡng tính. Không như Mei, người hoàn toàn hưởng được thời thơ ấu của mình, thì cô chị chuẩn bị bước vào giai đoạn thành phụ nữ. Satsuki tương tự như Wendy trong Peter Pan, người phải nỗ lực để tim Peter, trong khi những đứa em trai thì chẳng có vấn đề gì tin vào Neverland. Về Mei, cô bé này chưa bao giờ đặt câu hỏi cho sự tồn tại của Totoro, như Lucy trong Chronicles of Narnia, và không giống Satsuki có vị trí tương tự với vị trí của Peter và Susan những người cuối cùng trở nên quá già để có thể bước vào thế giới của Narnia trong khi những đứa em thì vẫn có thể vào đó. Chính cái tuổi của Mei làm cho cô bé có đặc điểm lưỡng tính.

Mei đứng giữa thế giới thực và thế giới tưởng tượng và đóng một vai trò quan trọng trong việc bắc cầu giữa hai thế giới này. Khi bắt đầu câu chuyện, Mei là người duy nhất có thể thấy Totoro và những người bạn. Người cha – gần giống như là một Cụ già Thông thái, một nhân vật kiểu mẫu khác – dường như hiểu được qui luật của thế giới các vị thần và giải thích những điều đó cho hai đứa con. Không có người mẹ, gia đình Kusakable bị tách ra: Satsuki đến trường; người cha còn ở nhà nhưng bận bịu với công việc; và Mei thì bị bỏ một mình để chơi đùa. Mei lần đầu bước vào thế giới tưởng tượng của Totoro trong khoảng thời gian cô độc khi đang chơi một mình ở sân sau. Mei gặp Totoro Trung bình và Totoro Nhỏ, và trong khi theo dõi chúng, thì bị rơi vào một cái lỗ nằm bên dưới cây long não to lớn, giống như Alice khi cô này theo dõi con thỏ và bước vào Wonderland. Mei lăn xuống ngay trước mặt Totoro Bự đang nằm ngủ ngon lành. Trông dường như thể ai đó – có thể là chính Totoro Bự – đã mời Mei vào thế giới tưởng tượng này. Bị làm tỉnh giấc bởi một cô gái nhỏ bé, Totoro dường như kinh ngạc không phải bởi sự hiện diện của cô bé mà bởi sự bạo dạn của cô bé. Tình trạng tách biệt của Mei đã dẫn đến lời mời của Totoro đến với thế giới này; kiểu mẫu trẻ con cần phải có sự bảo vệ của tự nhiên, tách rời khỏi sự chăm lo của người mẹ. Việc Mei đi vào thế giới tưởng tượng gợi nhắc cho người xem vẻ đẹp và vẻ tráng lệ của tự nhiên, cái mà thế hệ ngày nay dường như đã quên lãng.

Chỉ Mei mới có thể kết hợp được những điều đối nghịch: thế giới thực và thế giới tưởng tượng, thành thị và làng quê, tính nam và tính nữ, con người và tự nhiên, ý thức và vô thức. Nói cách khác, kiểu mẫu trẻ con dung hoà được sự mâu thuẫn của những điều đối nghịch và tạo ra yếu tố mới. Do vậy Mei trở thành biểu tượng của sự thống nhất, và sự thống nhất của tính cách chính là cái tổng thể, cái bản ngã. Jung giải thích rằng “Cái tổng thể bao gồm sự kết hợp giữa tính cách ý thức và vô thức”. Sự trưởng thành của Mei biểu trưng không chỉ cho sự trưởng thành cá nhân mà còn cho sự tiến triển của con người.

Đứa trẻ đến từ ngay giai đoạn đầu của cuộc sống. Tuy thế đứa trẻ cũng là biểu tượng cho sự tái sinh của một đứa trẻ mới; trước khi tái sinh, cái chết phải đến. Kiểu mẫu trẻ con là một sinh vật của sự khởi tạo và của sự chấm dứt, và biểu trưng cho quá trình chết đi và tái sinh. Khi Mei bắt đầu đi đến nhà thương để chữa lành bệnh cho mẹ, gia đình cô bé đã đánh mất cô bé trong một khoảng thời gian. Việc đi tìm đứa trẻ bị mất biểu tượng của quá trình tái sinh của Mei. Đối với Satsuki, đi tìm Mei cũng có nghĩa là khám phá lại thời thơ ấu của chính mình. Trong vòng tay của Satsuki và Mei, người ta chứng kiến đuợc kết quả của sự chết và sự tái sinh của Mei. Đứa trẻ đã kết hợp được những điều đối nghịch, và những vị thần là những chứng nhân cho sự kiện đó. Bộ phim kết thúc với những nụ cười rạng rỡ của mọi người ôm lấy Mei và những vị thần của tự nhiên nhìn vào khung cảnh vui vẻ đó từ trên đỉnh của cây long não to lớn kia. Việc Mei trở về nhà đã hoàn tất một giai đoạn trong quá trình tiến triển của con người.

Những cảnh phim trong phần hiện danh sách những người tham gia làm phim là rất quan trọng và mang tính gợi mở. Đầu tiên là cảnh mà trong đó Mei và Satsuki chào mừng mẹ trở về nhà. Người ta có thể dễ dàng hình dung được trái bắp mà Mei mang đến cho mẹ mình cuối cùng đã chữa lành được bệnh. Trong nhiều cảnh tiếp theo, người xem thấy Mei chơi cùng với chị mình với những đứa trẻ khác. Theo cách nào đó thì Mei đã thay đổi; cô bé là một trong những người bạn, chứ không còn đi theo và bắt chước theo chị mình nữa. Trong một cảnh, Mei điều hành cả sân chơi và dẫn đầu những đứa trẻ nhỏ hơn. Mei đã lớn sau cuộc phiêu lưu vĩ đại của mình. Mei vẫn còn là đứa trẻ, nhưng cô bé biểu trưng cho một sự bắt đầu mới cho gia đình Kusakabe, ngôi làng, và cho thế giới loài người khi mà cô bé đã dạy cho người xem biết cách sống cùng nhau với tự nhiên và cộng đồng.

Do vậy, Mei, một đứa trẻ kiểu mẫu, đã hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Mei dẫn đầu cả gia đình Kusakabe, ngôi làng, và cả thế giới loài người đến một sự bắt đầu mới. Mei, với vai trò là một kiểu mẫu trẻ con, biểu tượng cho tương lai, cho sự tái sinh và sự cứu rỗi. Thông qua Mei, người xem chứng kiến được sự trưởng thành về mặt tâm thức và sự cá biệt thể của con người. Bộ phim đơn giản dành cho trẻ con này chứa đựng một thông điệp cho tất cả mọi người; là con người ta cần phải tồn tại song hành cùng với tự nhiên. Chủ đề chính trong phim của Miyazaki là câu hỏi của tự nhiên so với công nghiệp. Bộ phim chính thức đầu tiên của Miyazaki là phim Nausicaa of the Valley of Wind (Kaze no Tani no Naushika), và bộ phim nổi tiếng Princess Mononoke (Mononoke Hime), hai phim này đã đối mặt với vấn đề can thiệp vào tự nhiên. Laputa: The Castle in the Sky (Tenkuu no Shiro Rapyuta), phim ra mắt giữa hai phim Nausicaa of the Valley of Wind và My Neighbor Totoro, cũng nói về mối nguy của việc công nghiệp hoá và tầm quan trọng của việc sống hoà hợp cùng tự nhiên. Mei với vai trò là đứa trẻ kiểu mẫu là người dẫn đường đến với thế giới của tự nhiên. Thông qua Mei thì người xem hiểu được rằng con người ngày nay thiếu đi tình yêu thương và tự nhiên.

Vẫn còn nhiều yếu tố, chủ đề và chủ thể để bàn luận, chẳng hạn như cuộc phiêu lưu của Satsuki, tính dục, và những chủ thể về tôn giáo xuất hiện xuyên suốt phim. Tuy vậy Mei với vai trò là kiểu mẫu trẻ con đã cho người xem những chỉ dẫn để hiểu được thế giới Nhật-bản. “Chúng tôi đã mang đến những gì các bạn bỏ lại phía sau” (“wasuremono wo todokenikimashita”) là câu khẩu hiệu của bộ phim khi nó lần đầu tiên ra mắt. Mei mang lại những gì mà con người, đặc biệt là những người Nhật, đã bỏ lại phía sau. Mei gợi nhắc cho người xem rằng con người đã từng yêu thương và chăm lo lẫn nhau như một đại gia đình, và con người đã từng tồn tại song hành cùng với tự nhiên cũng như với những người hàng xóm của mình.

Kiểu mẫu trẻ con cũng nói lên cho “đứa trẻ nội tại” – một phần của con người không bao giờ trưởng thành và luôn cần tình yêu thương, sự yên bình và sự yên tâm. Mei là cái phần đó của bản ngã mà con người đã bỏ lại phía sau hoặc đã lãng quên đi; cô bé mang lại cho người lớn cái phần trẻ con đã mất của mình. Những đứa trẻ cũng cảm thấy rằng Mei nói lên cho đứa trẻ nội tại của chúng. Ngày nay, ở Nhật-bản, người ta mong đợi trẻ con lớn nhanh. Bạo lực với trẻ con không còn hiếm có hoặc chưa-từng-nghe-đến nữa. Xã hội đã thay đổi, nhưng trẻ con bản thân chúng vẫn không thay đổi. Mei mang lại thời thơ ấu cho những đứa trẻ đã bị đánh cắp đi tuổi thơ của mình quá sớm. Miyazaki đã phát biểu trong một buổi phỏng vấn rằng ông ta muốn để trẻ con biết rằng vẫn còn nhiều điều thú vị – những điều tốt đẹp – ở ngoài đó, không chỉ là ở trong những phim của ông, mà còn vượt ra bên ngoài nữa. Thế giới của My Neighbor Totoro bộc lộ ra cái mà cả trẻ con lẫn người lớn đều thật sự khao khát.

Dịch tại Sài-gòn,
20110418.

Chú thích của tác giả:

[1] Miyazakia, đạo diễn nổi tiếng của phim Princess Mononoke (Mononoke Hime) và Spirited Away (Sen to Chihiro no Kamikakushi), là một trong những đạo diễn phim hoạt hình được ca ngợi nhiều nhất trên thế giới. Bên của Miyazaki trở nên nổi tiếng ở Nhật khi bộ phim Nausicaa of the Valley of Wind (Kaze no Tani no Naushika) tạo ra những làn sóng tại phòng bán vé vào năm 1984, mười ba năm trước khi giới phê bình và những nhà làm phim quốc tế công nhận phim Princess Mononoke. Miyazaki đã giành được giải Gấu Vàng tại Liên hoan Phim Quốc tế Berlin năm 2002, và một giải Oscar năm 2003 cho hạng mục phim hoạt hình hay nhất với phim Spirtited Away, và giải Sư tử Vàng Danh dự cho những thành tựu trong sự nghiệp mình tại Liên hoan Phim Quốc tế Venice năm 2005.

[2] Tên của các cô bé, Mei – phát âm là “May” – và Satsuki, đều mang nghĩa là tháng Năm (May). Từ quần áo của bọn trẻ và từ phong cảnh, có thể cho rằng câu chuyện bắt đầu trong khoảng tháng Năm hoặc Sáu và kết thúc vào tháng Tám.

[3] “Obake” nghĩa là một thứ gì đó được chuyển hoá, thường là đề cập đến cả quái vật lẫn hồn ma. Khi con người chuyển sang thứ gì đó không-còn-là-người, như là quái vật hay hồn ma, thì họ được gọi là “obake” Khi đề cập cụ thể đến các hồn mai, người ta dùng từ “yurei” nhưng khi đề cập đến mọi dạng quái vật và hồn mại, người ta dùng từ “obake”. Trong My Neighbor Totoro, bọn trẻ chọc ghẹo Mei và Satsuki bởi vì căn nhà cũ kĩ của hai cô bé trong như thể có thứ gì đó không phải người đang sống bên trong.

[4] Theo như những cư dân của Tokorozawa, những cái tên của những khu vực trong phim là nhại lại những tên của những vùng có thật tại Tokorozawa. Tuy nhiên Miyazaki cũng mong đợi phim có được cảm giác Nhật chung nhất đối với khung cảnh.

Nguồn:

Okuhara Rieko. “Walking along with Nature: A Psychological Interpretation of My Neighbor Totoro.” The Looking Glass: New Perspective on Children’s Literature, vol. 10, no. 2 (2006).

http://www.lib.latrobe.edu.au/ojs/index.php/tlg/article/view/104/100

Yes Man (2008) – Review. ^^-^^

Yes Man – Dịch kiểu không Việt chuẩn, tôi sẽ nói: Có Người đàn ông. Heehh.

Trong phim anh chàng đó, giống, rất giống với chúng ta, tầm tầm, ngại va chạm, và không muốn tiếp xúc với xã hội khi mà bản thân bị dính vào một thất bại xưa cũ nào đó. Chúng ta sợ sệt.

Anh ấy, Carl, trước lúc tham gia, trước lúc có bản giao ước định mệnh đó, anh chàng thường nói không, không với rất rất nhiều thứ, từ công việc, không ai được vay vốn đâu nghen, đến bạn bè, tớ bận rồi, tớ không tham gia được đâu, tớ có việc khác, với tình yêu thì càng không ….. Chúng ta bắt gặp hình ảnh chúng ta ít nhiều ở đó.

Sống tẻ nhạt, sống hời hợt, sống chẳng có một mục tiêu lớn lao, sống bên ngoài những mục đích.

Và câu hỏi, anh ta vẫn và đang duy trì lối sống đó, cuộc sống đó. Điều gì làm anh ta thay đổi? Từ người bạn của anh ta đưa anh ta một tờ bướm? hay là bản thân anh ta đã lựa chọn.

Trong Mác – Leenin. Bất kì sự thay đổi về lượng nào luôn tiềm ẩn 1 khả năng để sự vật, sự việc thay đổi về chất. Và ngược lại.

Chính những tích tụ, những lượng về những điều anh ta nói không qua những năm tháng. Và Carl có một cú hích nhỏ, tờ bướm của người bạn và anh ta đã chọn một điều mới mẻ. Dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi, đầy khái niệm” không.

Và đúng là tôi luôn theo đuổi chủ nghĩa, hehe, mọi việc đều có liên quan tới nhau. Đó là sự kết nối những dấu chấm mà Jobs đã từng nói. Và vậy, từ đó, carl, nhật vật tiều tụy của chúng ta đã gặp những tình huống đầy ngạc nhiên và những điều thú vị chờ đợi ở phía sau những từ ‘yes’.

Và cũng vì thế, những dấu chấm, và anh bị nghi ngờ và buộc tội là phản bội tổ quốc. điều không tưởng. Và với yes, anh có thêm rất nhiều, rất nhiều cơ hội và cũng rất nhiều những phiền toái từ nhỏ tới liên quan tới sanh mạng.

Nhờ học đàn guitar mà anh đã cứu được một người sẽ tự tử, có lẽ là vậy | yes

Nhờ học tiếng hàn quốc mà anh đã từ một xuất phát không thiện cảm với cô bán hàng người xứ hàn, khi giúp vợ tương lai của bạn thân anh đi chọn đồ, đã quay ngược trên cả 180 độ í chứ, mọi chuyện suôn sẻ, và anh được yêu thương nhiều hơn, có lẽ thế |yes.

Và rất, nhiều lắm những chuyện khác nữa, nhưng đúng là sự thay đổi sẽ tới từ những điều bình dị, ngay cả điều bình dị nhất.

  1. Rồi thời gian cũng sẽ dành cho bất kì kẻ nào đều có được những bài học nào đó mà kẻ đó đã trả một cái giá.
  2. Chúa trời cho chúng ta cái đầu, và những giác quan, vậy nên hãy tư duy và suy nghĩ trong một giới hạn cần thiết và đưa ra câu trả lời yes| no. Nhưng thật ra cả 2 cách trả lời đó đều không thú vị cho lắm, chúng đơn điệu quá chăng? Và như đã nói, tư duy và suy nghĩ + những giác quan, hãy chọn 1 cách trả lời khả úy nhất.
  3. Chúng ta không biết điều chúng ta không biết.
  4. Bạn phải đối diện với điều bạn không thấy thoải mái, và sớm hay muộn nó cũng xảy ra thôi. Vì vậy, tại sao không là ngay lúc này.
  5. Một trong những điều quan trọng của cuộc sống, quan trong nhất chăng? . Hãy sống với những gì bạn hằng mong muốn, những gì bạn thực sự muốn. Để làm sao biết được điều đó? Hãy nghĩ ra cảnh bạn chết, và bạn còn có gì để nuối tiếc hay ân hận hay một cảm giác dằn vặt nào đó khi nắp cửa quan tài đóng lại.
  6. Tình yêu ư? Nó dạy cho ta nhiều bài học lắm. Nó cho ta tình yêu và cướp đi của ta tình yêu. Công bằng quá chứ nhỉ. Vì vậy, hãy yêu và yêu sao cho thật đói khát.
  7. Những người bạn luôn bên cạnh ta, và vậy hãy chia sẻ cho họ. Một phần cuộc sống đó và họ sẽ trở thành 1 phần không nên thiếu của cuộc sống này. Và như thế người ta và cả ta mới gọi đó là những người bạn.
  8. Bạn và tôi luôn không được biết điều gì sẽ chờ đợi ở phía trước, nên hãy sống để ứng phó được với mọi điều ngày mai nó có thể xảy ra. Và thế, chúng ta là những người được chọn.
  9. Một phần thưởng có cỡ, luôn chờ tụi ta ở phía trước, và chỉ chờ bạn tiến lên thêm một chút. Rồi mở cánh cửa, bằng cách nói yes|no
  10. Và chúng ta, những con người tấp nập ở con đường đại lộ kia, chung ta hay lắm, thường xuyên lắm không cảm nhận được rõ điều ta nhận biết được, ta thấy nó thế nào đó, không rõ ràng… và chung ta thương nói, tôi biết nó, cảm nhận được nó những tôi không biết diễn ta nó như thế nào. Hãy dứt khoát và chọn một động từ hay tính từ bất kì. Bạn sẽ có điều ngạc nhiên và qua năm tháng, bạn không còn là bạn của những mảnh ghép không gian trước đâu nhé.
  11. Điều tôi muốn nhắn nhủ là gì? Chẳng gì cả, thật sao? Hãy cứ tận hưởng và khám phá rồi chinh phục. Hóa ra sứ mệnh của chúng ta là đó?

Xin chào cuộc sống. Ta với mi làm bạn nhé.