Đạp xe 300 km đi thi

Bạn có thấy niềm tin vào cuộc sống qua đôi mắt đầy khát khao của chàng trai không?

 

Khi nghe tin “sĩ tử vượt đạp xe hơn 300km đi thi” đã trượt đại học, ai cũng tiếc nuối. Thế nhưng cậu học trò nghèo Ngô Văn Thuận (xóm 8 xã Xuân Thành, Yên Thành, Nghệ An) vẫn quyết tâm theo đuổi bằng được ước mơ của mình.

Dù rất buồn với kết quả thi vừa rồi nhưng Thuận cho biết, cậu sẽ vừa đi làm vừa ôn thi để năm tiếp tục thi đại học.

Thí sinh nổi tiếng

Cho đến tận bây giờ khi kể lại câu chuyện của con về chuyến đi dài hơn 300 km của con bằng chiếc xe đạp chị vẫn còm rơm rớm nước mắt. Trước đi Thuận đi nó có xin tôi 10 nghìn đồng. Nhưng lúc đó trong nhà không còn đồng nào để đưa cho con. Khoảng 13h ngày 29/6, em mang chiếc túi xách hàng ngày sang nhà bạn hỏi mượn xe đạp. Cứ nghĩ con mượn xe đi học nên tôi cũng chẳng để ý. Nhưng chờ mãi đến tối vẫn không thấy con trở về, hỏi thăm thầy cô và tất cả bạn bè của nó mà không ai biết. Gọi điện thoại thấy đổ chuông mà không nhấc máy, mọi người ở nhà đều lo lắng đúng ngồi không yên, chạy khắp nơi để tìm. Đến khi báo chí đưa tin việc Thuận đi thi lên thì gia đình mới hay. Lúc đó giận con cũng giận thật nhưng sau đó chúng tôi lại thương nó, cũng vì hoàn cảnh khó quá…”, chị Tuệ bỏ lửng câu nói.

Chiếc xe đạp đã cùng Thuận đi suốt hành trình 300km để thi đại học.
Chiếc xe đạp đã cùng Thuận đi suốt hành trình 300km để thi đại học.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, là anh trai cả trong nhà nên Ngô Văn Thuận (SN 1994) có tính tự lập từ nhỏ, lại học giỏi để làm gương cho các em noi theo. Năm Thuận lên lớp 5 thì em gái Thuận mắc bệnh hiểm nghèo, gia đình lại không có tiền chữa bệnh nên sau mấy tháng đổ bệnh đã qua đời. Lúc làm hồ sơ thi đại học Thuận đã một mình quyết định và giấu mọi người trong gia đình vì em nghĩ bố mẹ sẽ không cho đi một mình giữa Thủ đô xa lạ. Sau khi hoàn chỉnh hồ sơ, Thuận đã chuẩn bị cho mình tinh thần để đạp xe đi thi. Trưa ngày 29/6, Thuận đã xuất phát để thực hiện ước mơ của mình.

Thuận đạp xe xuống thị trấn Yên Thành, qua Diễn Châu  một đoạn thì thấy bảng chỉ dẫn đi Hà Nội 270 km nên em quyết định đạp xe một mạch ra Hà Nội. “Em chưa biết Hà Nội ở đâu cả nhưng em nghĩ mình cứ đạp xe men theo quốc lộ 1A thì sẽ đến. Lúc đi trong túi chỉ vỏn vẹn 30 nghìn đồng cả tiền mẹ cho lẫn tiền bán sắt vụn có được. Khi ra đến Hà Nội em vẫn còn dư 10 nghìn trong túi. Suốt hành trình đó em chỉ ăn bánh mì không và uống nước mang từ nhà đi. Nếu mệt thì em nghỉ khoảng 15 phút rồi đi tiếp. Buổi tối mát trời em tích cực đạp hơn”, Thuận hồn nhiên kể lại về hành trình của mình.

Đêm ấy, đạp liên tục được tầm 40km, Thuận lại xuống vừa dắt xe đi bộ vừa nghỉ. Do không biết đường nên khi gặp đường rẽ, Thuận gọi tổng đài Bưu điện Nghệ An để được hướng dẫn rồi đi tiếp. Do trời nắng nóng đạp xe liên tục, mệt rũ người, Thuận tạt vào Bệnh viện Hợp Lực của TP. Thanh Hóa nằm nghỉ chân. “Nhưng em chỉ ngồi chứ không dám nằm xuống ngủ mặc dù rất đau lưng vì sợ nằm ngủ kẻ xấu lấy mất chiếc xe”, Thuận cho hay.

Khoảng hơn 9h ngày hôm sau khi ra đến huyện Thạch Thất (Hà Nội) Thuận vào quán ven đường xin nước uống. Tình cờ Thuận gặp một người tốt bụng hỏi han. Đó là đại úy Nguyễn Quốc Khánh, công an huyện Thạch Thất. Biết chuyện một thí sinh từ Nghệ An đạp xe 300 km chỉ uống nước chứ không có gì để ăn, đại úy Khánh xem giấy tờ tùy thân rồi chở Thuận đến gặp một số cán bộ Huyện ủy Thạch Thất. Cuối cùng Thuận được gia đình ông Ánh cưu mang việc ăn ở và chở đi thi.

Thuận quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình.
Thuận quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình.

Không từ bỏ ước mơ

Sau khi trường Sĩ quan Lục quân 1 công bố điểm chuẩn là 14,5, Thuận rất tiếc vì không đủ điểm đỗ. Tuy số điểm không được như mong đợi nhưng ai cũng khâm phục nghị lực vượt khó của cậu bé đạp xe hơn 300km để đi thi đại học. “Khi đọc xong đề, em xác định có thể đạt 8 điểm. Em đã làm hết khả năng của mình nhưng thú thật khi làm bài đầu óc khó tập trung đến tối đa vì người quá mệt mỏi. Ngay lúc đó, em nghĩ nếu trượt đợt thi này sẽ đi làm thêm sửa chữa điện tử ở chợ Vinh, chờ cơ hội vào miền Nam thi vào một trường dạy nghề nào đó”, Thuận cho biết.

Khi vừa đi thi về đến nhà được một ngày, Thuận liền xin bố mẹ xuống chợ Vinh để làm thêm. Nhưng làm được một ngày thì bố mẹ gọi về quê để nghỉ ngơi, gọi mãi Thuận mới chịu về nhà. “Em chọn trường Sĩ quan Lục quân I để thi vì nếu được vào trường này, cha mẹ em sẽ đỡ gánh nặng về học phí và ăn ở. Cha mẹ đều làm nghề nông, bệnh tật ốm yếu suốt, từ khi sinh em rồi nuôi ăn học suốt 12 năm trời trong ngôi nhà sụm”, nói đến đó, Thuận rưng rưng ánh mắt.

Mặc dù chưa đỗ trong kỳ thi năm nay nhưng Thuận vẫn quả quyết cho biết: “Năm sau, em sẽ tiếp tục thi lại vào trường Sĩ quan Lục quân 1 để theo đuổi ước mơ của mình. Thời gian sắp tới, em sẽ đi vào Nam vừa học vừa làm để tiết kiệm tiền, năm sau tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Nhà nghèo, em phải chấp nhận xa xứ làm thêm, chứ  giờ ở nhà ôn thi lại, gia đình không đủ tiền cho em ăn học. Bố mẹ đau ốm suốt hơn nữa gia đình phải dành số tiền lớn để chữa bệnh cho bà nội và nuôi em trai ăn học. Em không muốn bố mẹ có thêm một gánh nặng nữa. Đây là ngôi trường mà em mong ước từ lâu và vào được trường này thì gia đình sẽ không phải lo học phí nên em sẽ quyết tâm theo đuổi. Em biết chỉ có học mới giúp gia đình em đỡ khổ và có tiền để đưa bà nội đi chữa bệnh”, nói xong Thuận đưa mắt nhìn sang người bà nhỏ thó đang ốm, nằm ở góc giường.

Đã nhiều lần định nghỉ học vì nghèo

Thầy Nguyễn Trọng Mậu,  giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của Thuận cho biết: “Biết hoàn cảnh gia đình khó khăn đã nhiều lần Thuận đã bỏ học đi làm thêm ở dưới TP Vinh nhưng nhờ bạn bè và thầy cô động viên và giúp đỡ, Thuận mới tiếp tục đến lớp. Tuy vậy, Thuận luôn đạt học sinh khá giỏi của trường, không những thế Thuận còn là một cán bộ gương mẫu được bạn bè và thầy cô quý mến”.

Trong ngôi nhà nhỏ mới được sửa lại, những cây cột trong nhà đều phải chắp nối hai lần do lúc trước nhà thấp và bị mối ăn đến gần sập, mẹ Thuận buồn buồn tâm sự: “Cách đây mấy năm nhà tôi nghèo đến mức không có cơm mà ăn. Căn nhà này lúc xưa mối nhiều đến mức mỗi khi đi làm về là tôi liền lấy chổi để quyét mối ra khỏi nhà kẻo nó leo lên ăn hết gỗ”. Rồi chị Tuệ bỗng đổi giọng tươi vui: “Hôm trước do chúng tôi nghèo quá nên không có tiền cho con đi thi. Giờ thấy nó ham học thế này và cũng thấy con có khả năng nên dù có khó khăn đến mấy gia đình cũng sẽ cố gắng cho Thuận đi học. Nhà còn mấy đàn gà ngoài vườn kìa, chắc bán đi cũng đủ cho nó tiền xăng xe để năm sau không phải giấu mẹ đạp xe đi thi”.

Những ngày này khi nghe tin các bạn trong lớp đậu đại học với số điểm cao làm Thuận nhiều lúc hoang mang. “Bạn bè trong lớp cũng học ngang tầm như em mà giờ ai cũng đậu những trường danh tiếng cả em cũng thấy chạnh lòng. Hy vọng năm sau thi lại em sẽ đậu với số điểm cao hơn”, Thuận nói xong rồi mỉm cười vui vẻ. Tuy nhiên, khi Thuận vừa đi xuống nhà lấy nước, chị Tuệ cho biết: “Nhìn bề ngoài nó vui vẻ vậy thôi chứ trong lòng nó buồn lắm. Khi chưa biết kết quả thi ngày nào cũng xin tôi 2 nghìn đồng đạp xe hơn 10 cây số ra chỗ có máy tính để lên mạng tra kết quả. Nhiều hôm thấy con đi về giữa trưa tôi có hỏi nhưng con chỉ nói đi có việc chứ nó không nói rõ cho tôi biết”.

Sau khi biết kết quả thi, hằng ngày Ngô Văn Thuận lại đạp xe đi làm đủ nghề để kiếm từng đồng tiền nhỏ để tích góp cho những dự định của mình sau này. Nhìn dáng người khắc khổ của em, chúng tôi thầm cầu mong cho những điều may mắn sẽ đến với gia đình nghèo khó và cậu học trò nghèo hiếu học ở vùng quê lúa Yên Thành.

 Hà Hằng – Kim Long

Bươn bả sau giảng đường đại học.

Để tiếp tục nuôi giấc mơ nơi giảng đường đại học, nhiều sinh viên không về nghỉ hè, bám trụ Thủ đô, kéo xe bò kiếm sống. Bên cạnh đó, cha, mẹ cũng lặng lẽ kiếm tiền ở Hà thành để năm học mới con tiếp tục được đến trường.

Đặng Đình Đoài (người đẩy xe).
Đặng Đình Đoài (người đẩy xe). Ảnh: Trường Phong.

Sinh viên đi kéo xe bò

Đặng Đình Đoài trông gầy gò, là sinh viên năm thứ nhất ngành điện và năng lượng tái tạo của Đại học Thủy lợi. Nghỉ hè, thay vì về quê như đám bạn, Đoài ở lại Hà Nội làm thuê kiếm tiền.

Lán nơi Đoài ở cùng công nhân quê Yên Bái nằm sâu trong con ngõ gần đình Khương Đình, chỉ là những mảnh gỗ cốp pha ghép lại. Đội của Đoài có hơn chục người làm thuê cho một ông chủ chuyên nhận thầu sửa đường, cống.

Trong đội, Đoài còi nhất, nặng 42kg. Có lẽ vì thế, Đoài thường được ưu tiên làm việc nhẹ hơn thành viên khác: kéo, đẩy xe bò, xách vữa…

Hơn 7h sáng, đội của Đoài bắt đầu làm việc. Hôm nay, đội phải chở những tấm bê tông từ bãi tập kết lên đường Tôn Đức Thắng để sửa đường. Những tấm bê tông nặng hàng tạ được vận chuyển lên xe bò.

Đoài cầm càng, nhưng vì xe nặng quá, cậu bị bật nhảy người lên. Cố hết sức Đoài cũng không điều khiển được chiếc xe bướng bỉnh, đành chuyển xuống đẩy phía sau.

Phải bốn người vừa ép, kéo, đẩy, nâng, chiếc xe mới từ từ chuyển bánh. Mồ hôi chảy tràn trên mặt, ướt hết áo quần. Cứ thế, cả nhóm kéo xe, đi bộ hơn 5km, đến điểm tập kết tại một ngõ nhỏ trên phố Tôn Đức Thắng.

Đoài bảo, nghỉ hè, cậu về quê (ở Đông Hưng, Thái Bình) được vài hôm rồi lên Hà Nội. Thương bố mẹ ở nhà, tham công tiếc việc, Đoài xin việc đi làm vừa kiếm thêm trả tiền phòng, và hoạt động cho khỏe người. Đi làm thế này, Đoài cũng không mất tiền ăn. Chủ xưởng thuê một người chuyên nấu ăn cho nhóm, mỗi ngày ba bữa.

“Nhà em cũng không đến nỗi quá khó khăn. Mỗi tháng bố mẹ gửi ra cho em hơn một triệu tiền thuê nhà và ăn học. Nhưng, về nghỉ hè không có việc gì làm, em ở lại kiếm thêm tiền” – Đoài nói. Những người như Đoài, muốn giữ phòng trọ, dù về nghỉ hè, vẫn phải nộp tiền cho chủ nhà.

Gần 20 ngày rồi Đoài mới làm được 6 – 7 công. Mỗi công, chủ trả 70 nghìn đồng. Công việc cũng bấp bênh, thỉnh thoảng lại di chuyển, đổi chỗ…

Đoài bảo, làm thêm kiếm tiền trang trải học hành, không có gì phải ngượng.

Cùng làm với Đoài còn có một sinh viên cao đẳng tên Thắng. Thắng cho biết, cũng tranh thủ những ngày nghỉ hè đi làm thêm, kiếm tiền phụ giúp mẹ cha.

Vì con nên phải tha hương

Hai năm nay, từ khi con trai đỗ đại học, mỗi khi nông nhàn, cô Nguyễn Thị Lâm lại từ Hoằng Hóa (Thanh Hóa) vượt hàng trăm cây số ra Hà Nội bán hàng rong, kiếm tiền nuôi con.

Mỗi ngày, phụ nữ 47 tuổi này đi hàng chục cây số, dọc theo các con phố ở Hà Nội bán hàng. Bà Lâm nặng 40kg, nhưng lúc nào trên người cũng đeo một rổ hàng bằng một phần ba trọng lượng cơ thể.

Bà Lâm bảo, rổ hàng có giá hơn hai triệu, lỉnh kỉnh những ví da, cắt móng tay, lót giày, khẩu trang…

 

“Mỗi tháng đi như thế này, chi tiêu tiết kiệm, cũng để ra được hơn một triệu đồng”. Bà Lâm tiết kiệm bằng cách thuê nhà theo tối ở xóm lao động gần cầu Long Biên. Mỗi tối, để có chỗ nghỉ lưng, bà phải trả 11 nghìn đồng. Tiền ăn mỗi ngày, tiết kiệm hết mức cũng mất khoảng… 30 nghìn đồng.

Ngồi nghỉ, bà Lâm móc từ túi ra vài đồng bạc lẻ, vuốt thẳng, đếm từng tờ. Từ sáng tới quá trưa, bà mới kiếm được hơn ba chục ngàn đồng. Bà cho biết, từ giờ tới tối, nếu không bán được hàng nữa, coi như ngày hôm nay chỉ đủ tiền ăn, không tích cóp được đồng nào.

Theo bà Lâm, lý do bà không trọ cùng con trai sợ con ngại với bạn bè vì có mẹ đi bán hàng rong. Đến tên trường con bà theo học, bà còn giấu.

Hơn 19h tối, tình cờ ngang qua phố Tôn Đức Thắng, thấy dáng người quen quen đang đi bán hàng rong. Ngoảnh lại, thấy bà Lâm tạt vào một quán nước, theo tiếng gọi mua hàng của một thanh niên…

Giống như bà Lâm, cứ mỗi độ nông nhàn, ông Viết (Giao Thủy, Nam Định) phải lên Hà Nội làm thuê kiếm tiền nuôi bốn người con học đại học. Với chiếc xe bò đã cũ, bốn năm qua, ở khu vực Phùng Khoang, ông Viết vẫn cần mẫn làm việc, tích cóp từng đồng, gửi cho các con trang trải chi phí học hành.

Trường Phong

Thấy người vậy mà phải nỗ lực sao cho bằng hoặc hơn cả họ, và mở rộng tâm hồn…

Chàng trai của gia đình?

Mồ côi cha mẹ, ba chị em Trần Văn Đức đùm bọc nuôi nhau ăn học. Vượt qua khó khăn và bệnh tật khi chỉ còn một quả thận, cậu bé mồ côi ở xóm 2 (xã Long Sơn, Anh Sơn, Nghệ An) cố gắng học hành và đã đạt điểm cao cả 2 trường ĐH.

Trần Văn Đức - cậu học trò mồ côi đạt điểm cao 2 trường ĐH trong kỳ thi tuyển sinh năm 2012.
Trần Văn Đức – cậu học trò mồ côi đạt điểm cao 2 trường ĐH trong kỳ thi tuyển sinh năm 2012.

Kỳ thi tuyển sinh năm nay, cậu học trò mồ côi Trần Văn Đức (SN 1994) đăng ký thi 2 trường đại học và em đều đạt điểm cao. Thi vào Trường ĐH Y Huế, Đức đạt 26 điểm (đã cộng điểm ưu tiên). Còn thi vào Trường ĐH Kinh tế – Đại học Quốc gia Hà Nội thì Đức được 20,5 điểm. Càng khâm phục ý chí của cậu bé nghèo mồ côi, tôi càng cảm phục những tình cảm mà 2 người chị gái đã dành cho Đức khi cha mẹ lần lượt qua đời.

Di chứng của chiến tranh khiến sức khỏe của bố Đức là ông Trần Văn Tam không được tốt. Mẹ Đức – bà Nguyễn Thị Chung cũng là một cựu binh. Hết chiến tranh, hai người về nông trường chè Hạnh Lâm (Thanh Chương) làm việc và nên vợ nên chồng. Hai ông bà lần lượt sinh các con Trần Thị Thủy (SN 1982), Trần Thị Luận (SN 1984) và Trần Văn Đức (SN 1994). Thế nhưng di chứng chiến tranh đã quật ngã bố Đức. Năm 1996, ông Tam ngã bệnh phải nằm viện dài kỳ, khi đó Đức mới được 2 tuổi. Mẹ Đức khăn gói đưa đứa con út đi khắp các viện để chăm sóc chồng. Sau 3 năm chăm chồng tại bệnh viện, bệnh tình của chồng chưa có dấu hiệu thuyên giảm thì bà Chung tái phát bệnh tim và qua đời.

Nén nỗi đau, Nguyễn Thị Luận tạm nghỉ học ra Hà Nội thay mẹ chăm sóc cha, còn bé Đức được gửi về quê cho chị Thủy nuôi nấng. Bệnh nặng khiến ông Tam trút hơi thở cuối cùng khi cậu bé Đức tròn 6 tuổi, chị Thủy cũng mới 16 tuổi.

Nỗi đau mất cha, mồ côi mẹ, không nơi nương tựa, bấu víu; nỗi sợ hãi trước tương lai mờ mịt và nguy cơ thất học, 3 chị em chỉ biết ôm nhau khóc. “Trước khi từ giã cõi đời, điều bố em trăn trở nhất là không thể lo cho các con ăn học tới nơi tới chốn. Bố mất rồi, là chị cả, em phải thực hiện di nguyện của bố, thay bố mẹ làm chỗ dựa cho các em, không được phép buông xuôi, em tự hứa với lòng mình thế…”, nước mắt lưng tròng, Thủy cho biết.

Trên bước đường đi của Đức, luôn có 2 người chị gái thay bố mẹ đồng hành.
Trên bước đường đi của Đức, luôn có 2 người chị gái thay bố mẹ đồng hành.

Nén nỗi đau, ba chị em Đức bảo ban nhau thực hiện ước mơ của bố, khi đó Thủy đang học lớp 12, Luận học lớp 10, còn Đức mới vào lớp 1. Một buổi đến trường, một buổi ba chị em phân công nhau làm việc nhà, việc đồng áng để có thể tự xoay xở cho cuộc sống của mình. Ngoài những giờ lên lớp, Thủy và Luận tất tả trên đồng, ngoài bãi, cắt cỏ nuôi bò, nuôi lợn, gà. Công việc dọn dẹp nhà cửa, bếp núc “chuyển nhượng” cho bé Đức. Có những khi, nhớ mẹ, bé Đức khóc rấm rứt, Luận và Thủy chỉ biết ôm chặt em vào lòng, 3 chị em cứ thế mà khóc. Vất vả nhưng cả ba chị em không bỏ bê chuyện học hành. Có những khi xong công việc cũng đã đã hơn 10h đêm, 3 chị em mới có thời gian ngồi vào bàn học. Nhờ sự cố gắng vượt khó vươn lên, cả 3 chị em đều đạt danh hiệu học sinh giỏi trường, học sinh tiên tiến.

Thủy đậu vào Trường CĐ Sư phạm Nghệ An, Luận vào lớp 11, Đức lên lớp 2. Ngày nhận giấy báo nhập học, Thủy chỉ biết khóc. Nếu đi học, ai sẽ chăm lo cho 2 đứa em, lại còn tiền ăn học nữa. Còn nếu bỏ cuộc, khác nào đang phụ sự mong mỏi của bố mẹ nơi chín suối. Ý nghĩ bỏ học cũng nhen nhóm nhưng được sự động viên, giúp đỡ của thầy cô, người thân, Thủy quyết định xuống Vinh, làm đủ mọi việc để có tiền trang trải cuộc sống, dè sẻn từng đồng gửi về cho 2 em.

Chị Thủy đi học xa nhà, Luận và Đức vừa lo việc đồng, việc vườn, vừa bảo ban nhau học tập. Năm 2002, Luận thi đậu vào khoa Sư phạm Địa lý – Trường ĐH Vinh. Không thể gửi Đức ở quê, 3 chị em quyết định khoán ruộng vườn cho người khác làm, đóng cửa nhà, dắt nhau xuống Vinh trọ học. Để tiện cho việc học của cả 3 chị em, Thủy xin cho Đức vào học tại Trường tiểu học Hưng Lộc. Ở phố, học phí, sinh hoạt phí, rồi tiền nhà trọ, tiền ăn… trăm thứ phải lo. Thủy và Luận nai lưng làm việc để trang trải cuộc sống hết sức chật vật của 3 chị em.

Vất vả là thế nhưng dường như ông trời còn muốn thử thách nghị lực của chị em Thủy. Lên 8 tuổi, Đức được chẩn đoán ứ nước thận phải, chức năng thận suy giảm, phải được phẫu thuật gấp. Thủy phải xin bảo lưu việc học, khăn gói đưa em ra Hà Nội phẫu thuật. Quay quắt ở thủ đô với những đồng tiền gom góp và sự giúp đỡ của anh em nội tộc, cuối cùng Thủy cũng giành được Đức từ tay thần chết. Sau cuộc đại phẫu, chỉ còn 1 quả thận hoạt động, sức khỏe Đức rất kém, người gầy quắt, cần phải được ăn uống theo một chế độ đặc biệt. Thủy và Luận lại lao vào làm thêm kiếm tiền mua thức ăn bồi bổ cho em, vừa chắt bóp đế trả nợ. Đáp lại tình yêu thương vô bờ bến của 2 người chị gái, vượt qua nỗi đau bệnh tật, liên tục những năm tiểu học, Đức luôn đạt thành tích cao trong học tập.

Bên cạnh niềm vui đạt điểm cao, Trần Văn Đức vẫn nhiều băn khoăn trước cảnh cổng trường ĐH đang rộng mở.
Bên cạnh niềm vui đạt điểm cao, Trần Văn Đức vẫn nhiều băn khoăn trước cảnh cổng trường ĐH đang rộng mở.Bên cạnh niềm vui đạt điểm cao, Trần Văn Đức vẫn nhiều băn khoăn trước cảnh cổng trường ĐH đang rộng mở.

Năm 2003, Thủy ra trường và may mắn được nhận vào dạy tại Trường THCS Phúc Sơn (huyện Anh Sơn, Nghệ An). Thủy lại đưa Đức về quê. Đức thi đỗ vào trường chuyên của huyện. Liên tiếp trong 4 năm học, Đức luôn ở tốp dẫn đầu của trường về thành tích học tập, đạt danh hiệu học sinh giỏi huyện. Thành tích học tập đó được tiếp tục nối dài khi Đức được chọn vào lớp chuyên tự nhiên 10T1 của Trường THPT Anh Sơn 1.

Đạt điểm cao khi thi vào Trường ĐH Y Huế và Trường ĐH Quốc gia Hà Nội, Đức cho biết: “Đây là món quà thay lời cảm ơn của em đến hai người chị gái, đã thay mẹ, thay cha nuôi nấng, chăm sóc, dạy dỗ em. Để nuôi em khôn lớn, các chị đã phải vất vả cực khổ, thậm chỉ phải chịu nhiều thua thiệt với bạn bè. Dù khổ cực tới đâu chưa bao giờ 2 chị để em phải thiếu thứ gì…”.

Sau những năm tháng khổ cực, đến hôm nay, 3 chị em có thể tự hào thắp nén hương thơm lên bàn thờ bố mẹ để báo rằng chúng con đã hoàn thành được tâm nguyện của bố mẹ lúc lâm chung. Hiện, chị Trần Thị Thủy đã lập gia đình và công tác ổn định tại Trường THCS Phúc Sơn, còn chị Trần Thị Luận đang công tác tại Trường THPT Nghi Lộc 1.

Trước ngưỡng cửa đại học, Đức cũng có nhiều băn khoăn: “Em nghe nói chi phí để học trường Y khá tốn kém. Sức khỏe của em vốn không tốt nên không thể đi làm thêm để tự trang trải cho cuộc sống của mình. Giờ hai chị đã có gia đình riêng, nếu tiếp tục phải lo cho em ăn học trong thời gian dài như thế sợ các chị cũng vất vả, cực khổ hơn…”.

Sức khỏe kém, lại sớm phải chịu nhiều biến cố trong cuộc sống khiến mái tóc của Đức đầy những sợi bạc, đôi mắt lúc nào cũng buồn rười rượi. Trong đôi mắt ấy, tôi vẫn thấy một sự quyết tâm lớn của cậu học trò này. Em sẽ viết tiếp ước mơ của bố mẹ và các chị, tôi tin chắc là thế.

Hoàng Lam

Rong ruổi mưu sinh trong mưa.

Rong ruổi mưu sinh trong mưa

Dưới cơn mưa mùa hè như trút nước, ở một góc phố Sài Gòn bà Nguyễn Thị Mạnh (86 tuổi) và cô con út 52 tuổi vẫn cần mẫn nhặt ve chai. Nhiều nơi khác, những người lao động nghèo vẫn tất tả gánh hàng rong mưu sinh.

Chị Nguyễn Thị Huệ, 52 tuổi (con của bà Nguyễn Thị Mạnh) cho biết ngày nào cũng vậy, hai mẹ con thức dậy từ sáng sớm đi nhặt ve chai đến tối mịt mới về. “Ngày nào nghỉ thì đói nên trời mưa cũng phải cố gắng làm”, chị tâm sự.
Khi cơn mưa ngày càng nặng hạt, chị Huệ giục mẹ đến trú ở mái hiên ven đường Điện Biên Phủ (quận 10).
Còn người con gái tiếp tục chở ve chai về nhà trong cơn mưa tầm tã.
Ở một góc phố khác, anh Tí bị liệt đôi chân vẫn lọc cọc lăn xe đi bán vé số.
Chị Thơm quê ở Hà Nội cho biết, hai vợ chồng vào Sài Gòn đã gần chục năm. Mỗi ngày bán ngô, chị kiếm lời từ 150.000 đến 200.000 đồng gửi về quê cho con ăn học.
Đôi chân những người lao động nghèo vẫn tần tảo trên hành trình mưu sinh mặc cho cơn mưa xối xả.
Khi phố đã lên đèn, cơn mưa chưa dứt, anh Hiếu đã đạp xe bán bánh chưng, bánh giò.
Cuộc mưu sinh vốn vất vả lại trở nên khó khăn hơn khi mùa mưa về.
Ở công viên 30 tháng 4 (gần nhà thờ Đức bà), những người bán hàng rong chọn một góc mái hiên bên đường để trú mưa. Họ vẫn cười tươi mặc cho nỗi lo hàng hóa ế ẩm vẫn canh cánh trong lòng.
Đêm họ tranh thủ ăn miếng cơm lót dạ. “Từ chiều đến giờ bán được có vài trái xoài. Đợi một lát nữa nếu mưa không tạnh tụi tui phải đi bán vòng vòng ở mấy quán nhậu chứ hàng để qua đêm là hư hết”, bà Trương Thị Lành (mặc áo ấm màu xanh rêu) tâm sự.
Những người khách hiếm hoi đến mua hàng.
Gần 22h đêm đường phố Sài Gòn vắng tanh trong khi mưa vẫn còn tí tách. Những người bán ngô luộc, bò bía vẫn kiên nhẫn ngồi chờ khách.

Thi Ngoan

Nỗi niềm nữ sinh.

Nỗi niềm nữ sinh “mò cua bắt ốc” lấy tiền thi đại học

Từ 3h đến 7h sáng, khi bạn bè còn say giấc Hằng và mẹ đã ra đồng mò cua bắt ốc. Thương cô bé nhà nghèo hiếu học, hàng xóm góp được hơn 400.000 đồng cho hai mẹ con “lai kinh”.

Chiều tối 9/7, trong căn phòng trọ miễn phí ở tầng ba của chùa Bằng (Hà Nội), cô Nguyễn Thị Hường mẹ thí sinh Trần Thị Thu Hằng (ở thôn Liên Hà 2, phường Lộc Hạ, Nam Định) đang động viên con thi tốt. Người mẹ có khuôn mặt khắc khổ, da sạm đen trông già hơn nhiều so với tuổi 53 ngồi thu mình một góc nhìn con đùa nghịch và khoe với bạn cùng phòng rằng mới mấy hôm lên Hà Nội đã tăng cân vì thức ăn ở chùa “giống như một bữa tiệc”.

Trước khi lên Hà Nội thi đại học, Hằng và mẹ tranh thủ dậy từ 5h sáng mót rau bán. Do ruộng quanh nhà bị lấp không còn cua, ốc nên gia đình Hằng chỉ trông chờ vào vài mớ rau muống. Thương cô bé nhà nghèo hiếu học, hàng xóm góp được hơn 400.000 đồng cho mẹ con Hằng “lai kinh”. Nhưng chỉ riêng tiền ôtô đã tốn hơn nửa khoản tiền mang theo nên khi được ăn, ở miễn phí tại chùa, mẹ con chị Hường cảm động rớt nước mắt.

Cô Hường, mẹ thí sinh Trần Thị Thu Hằng.

Nhắc đến hoàn cảnh gia đình, Hằng luôn né tránh và chạy đi, bỏ lại mẹ đang gọi với theo. Người mẹ nhỏ thó thu mình trong bộ quần áo dày cũ kỹ cũng không dễ mở lòng nói về ba đứa con, ông chồng “Chí Phèo” và công việc mò cua, bắt ốc. Ở nhà, công việc hàng ngày của cô là mò cua, bắt ốc. Không có việc gì kiếm ra tiền, 3 đứa con cũng thay phiên nhau giúp mẹ đi mò không kể mùa đông hay hạ.

“Thằng anh lớn sinh năm 1991 đi mò ở ruộng từ 6h tối đến 10h đêm còn cái Hằng đi bắt cua, ốc từ 3h đến 7h sáng rồi về đi học. Cả hai đều nhịn đến tận trưa về mới được ăn”, cô Hường kể và cho hay, số tiền kiếm được từ cua ốc cũng không đáng là bao nên bữa ăn của gia đình phải nhờ vào lòng tốt của hàng xóm.

Ngay từ nhỏ, cả ba chị em Hằng đều được “luyện” ăn ít, mỗi ngày ăn hai bữa và chỉ buổi tối mới được ăn cơm. Còn buổi trưa mỗi người sẽ được một bát cháo nấu lẫn rau rồi nhịn đến tối. “Ngày nào mấy đứa cũng hỏi hàng xóm xem mấy giờ rồi để đợi đến giờ ăn tối. Mãi rồi chúng cũng quen”, người mẹ nghẹn ngào tâm sự.

Nhưng khi nói về ông chồng “Chí Phèo”, người vợ tỏ ra cam chịu: “Làm được đồng nào, ông ấy lại theo bạn bè đi say sưa tối ngày. Nhiều hôm say khướt, ông ấy còn được người đi đường cho lên xích lô rồi chở về nhà. Bố cái Hằng có chửi bới, đập phá thế nào thì mấy mẹ con cũng phải cắn răng phục vụ”.

Mảnh đất gia đình đang ở bị giải tỏa để xây khu công nghiệp. Cầm món tiền vài chục triệu “cả đời chưa từng nhìn thấy, sờ thấy” chưa ấm tay, chồng chị đã nướng hết vào rượu chè. Không còn đất, cả nhà “nhảy dù” sống gần nghĩa địa. Mỗi lần say rượu, ông lại đốt túp lều rách nên họ hàng, làng xóm thương tình xây giúp ngôi nhà nhỏ vừa đủ kê hai chiếc giường.

Trước hôm lên Hà Nội, Hằng (ngoài cùng bên trái) phải cùng mẹ mò cua, mót rau lấy tiền đi thi.

Thấy mình cứ mãi nghèo khổ nên chị Hường luôn cố gắng làm lụng để mong cho hai cô con gái và một cậu con trai đều được thi đại học. Nhưng vì không có điều kiện nên hai con đầu dù đỗ cao đẳng vẫn phải ở nhà đi làm. Lần này, muốn con gái út được một lần ra Hà Nội, cô lại đưa con đi thi.

Sau khi thi xong khối A ở Nam Định, Hằng lại cùng mẹ lên Hà Nội thi khối D vào ĐH Bách khoa Hà Nội. Địa điểm thi cách xa chùa Bằng nên Hằng phải nghỉ trưa tại trường và được mẹ cho 20.000 đồng ăn cơm. Nhưng Hằng chỉ dám ăn một cái bánh mỳ và uống nước lọc mà cũng mất 15.000 đồng.

“Cháu muốn thi đỗ để sau này làm công việc bàn giấy nhưng đỗ rồi thì cũng không đi học được vì tiền đâu. Cua, ốc giờ cũng hết rồi”, người mẹ lại trầm tư và ước, giá như biết trước được thông tin nhà xe miễn phí cho sĩ tử và đăng ký ngay từ nhà, cô sẽ gần như “bảo toàn” được số tiền mang đi để về đong gạo cho các con.

Bình Minh

starnews.vn (Theo vnexpress)

Có lẽ lắm, nhiều bạn chưa trải qua hoàn cảnh này, cảm xúc này.
Người anh trai và chị gái của Hằng? Không biết cội nguồn là gì? Nhưng họ khỏe mạnh há chăng lại không lo đủ cơm áo cho gia đình?

Cô bé ngồi giữa, đôi mắt ấy, cái nhìn đó, tư thế ấy, không khỏi làm mình suy nghĩ, chăm chú nhìn lâu lâu vào bức hình, cô bé chứa những nỗi niềm, những khát khao, một cảm xúc không diễn tả, rầu rầu vô định. thật làm người ta phải chú ý mà.

21 tuổi, đủ nhận thức? đủ can đảm? đủ yêu thương để nói về người bố, hành vi của người cha. Cớ sao nó vẫn tiếp diễn.
Chính quyền được treo ở đâu khi gia đình họ như thế? luật pháp không thể can thiệp luật nhà chăng? Vậy đúng là nóc nhà to hơn quả đất?

Bao hội đồng nhân dân, ủy ban này nọ, cán bộ họ kia, tổ chức đoàn thể, chịu chết với ông chồng đó sao?

Em sẽ xứng đáng với những gì em sẽ có và đã có em Hằng ạ.
Chúc em luôn giữ ước mơ bên mình.