Bạn đang làm gì và 7 tỷ người đang ở đâu?

nháp

Muốn nói chuyện với ai đó, người muốn nói với thì off người không nói được thì on.
Mà có nói thì lại dè dặt cái muốn nói, mà có nói thì biết cũng chỉ là nói…
Muốn làm luôn nhưng luôn có rất nhiều cái nhưng và rồi chả làm, biết cái làm là quan trọng mà vẫn cứ thờ ơ, biết gõ gõ rồi cũng chỉ là thế mà vẫn chưa dừng… dẫu sao vẫn muốn với ai đó, và vẫn không có ai để nói.
Tại sao là nói? Ngoài việc được lắng nghe, là mong đón lại cái sự phản hồi, chúng, là chia sẻ là đối thoại.
Và rồi sẽ chả có gì nhúc nhích nếu không làm cái gì đó khác …nói và suy nghĩ…
Với 7 tỷ người và một quả bóng to thì…:

Ở đâu đó đang có những bất công.
Nhiều người đang bị đói ở vĩ độ kia.
Lắm kẻ đang phí thời gian ở chỗ đằng kia.
Một ai đó đang bị giết?
Một nhóm nào đó đang hăng say nghiên cứu khoa học.
Hai ba nhóm nào đó đang gaming overnight.
Dưới nhiều mái nhà, các ông bố bà mẹ đang lo lắng.
2-3h sáng và có nhiều đứa trẻ đang làm việc.
Ở tòa lâu đài nọ có vài kẻ đang lên âm mưu bóc lột người khác.
Dưới bóng đèn quang một vài người đang phiền não vì sự bất công.
Trên giường kia là một học sinh chờ ngày mai và nhận học bổng một trường cao quý.
Trên facebook có nhiều status chứa cái sự vớ vẩn
Trong tiếng thở, nhiều người chờ một ngày mai như mọi ngày.
Với bài hát đang chạy và một vài người chìm đắm trong cô đơn.
Một ai đó đang cố gắng cứu sống một ai đó khác.
Một thiếu nữ đang đọc cuốn Suối nguồn.
Một anh chàng đang kiên nhẫn tìm lời giải.
Đôi vợ chồng nhớ lải bản nhạc ở nhà hát.
Hai người vô gia cư đang lang thang trong giấc mơ.
Một nhà khoa học đang ngắm nhìn vũ trụ.
Một gia đình mới được biết, một người thân có họ mắc bệnh ung thư.
Một đôi bạn đang trải qua sự thất bại.
Người bố ở kinh tuyến y đang dậy người con đi xe đạp.
Một tài xế đang đổ chất thải tự do
Một phụ nữ đang mang bầu và đang 17 tuổi
Hai vợ chồng đang chờ người con gái đi chơi về.
Một cậu bé đang chán nản trước ba bài toán khó.
Chàng trai kia thề quyết tâm trả thù.
Một cô gái lên dự định xem phim ngày kia, và shoping ngày mai.
Một vị quan chức đang nhận tiền hối lộ.
Đôi vợ chồng kia đang cãi vã và đụng độ.
Một cô gái đang ngắm nhìn dòng potomac.
Người chồng đi làm về và mua cho người vợ một bó hoa.
Một kẻ liều mạng đang chuẩn bị liều chết với một khách sạn 4 sao.
Một ca sĩ đang trình diễn trước hàng chục nghìn khán giả.
Hai nhà sử học tìm được sự thật về một sự kiện quan trọng.
Ngày mai Trái Đất tiến lại gần Mặt Trời thêm một mét.
3 con cá voi lưng gù đang bị làm thịt.
2 con voi đang ở trong giạp xiếc.

Advertisements

Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước.

NTT: Nhà Văn Phạm Ngọc Tiến vừa gửi tới tôi bài viết của người đồng nghiệp cùng làm việc tại Hãng phim Truyền hình VN với lời giới thiệu ngắn gọn: “Đây là bài viết của nhà văn Thùy Linh, tác giả truyện ngắn “Mặt trời bé con của tôi” năm nào. Một bài viết hay, trách nhiệm và không hề né tránh”. Xin giơi thiệu cùng bạn.

Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Nhà văn Thùy Linh

Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?

Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ… của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.

Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.

Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình… Tội ác dường như là chuỵên bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.

Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Bao Tự thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn… cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoác nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật… Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.

Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày… Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…

Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.

Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.

Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.

Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.

Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Vịêt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…

Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.

Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người… Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.

Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?

Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…

Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.

Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.

Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”…

Đừng để sự giả dối thoải mái và sexy lên ngôi, thống trị đất nước này.

Học và Đọc – Phạm Tuấn Anh

Học và Đọc – Phạm Tuấn Anh

Cảm ơn anh vì một bài viết tâm huyết, đa góc nhìn, phân tích với không thời gian hợp lý. 😀
Hãy học và đọc:
Học, đọc cái gì?
Học, đọc thế nào?
Và tại sao lại học và đọc. 😉

Học Thế Nào

Khi ở Hà Nội, tôi thường lên Thư viện Quốc gia ở Tràng Thi để làm việc. Nói là để làm việc cho oai, nhưng thực ra là còn nhiều lý do khác nữa. Một trong những lý do đấy là để nói chuyện với các bạn khác lên học ở thư viện. Từ thời tôi còn đi học đại học đến nay cũng được vài năm rồi nên so với các bạn sinh viên vẫn lên thư viện để học hành chuẩn bị cho thi cử tôi bây giờ là thế hệ anh lớn. Anh lớn mà lại có chút thành đạt thì hay được các em hỏi han về kinh nghiệm học hành thi cử. Cả kinh nghiệm và thành đạt của tôi, như nhiều người quen tôi đều biết, gắn liến với việc thành công trong việc học tiếng Anh rồi sử dụng tiếng Anh để đạt…

View original post 6 406 từ nữa

Viết của đầu năm cho cuối năm…

Nay mới lì xì cho bản thân, và dành thời gian để ngắm lại cái Tết, ngắm lại bản thân. Không tính những buổi ngắm Mặt trời rơi và cuốn sách bay… :v
Cũng chả có gì đủ mới để nói ra, để rồi thích thú với chúng, để những sự thỏa mãn rung lên nhè nhẹ và man mác… Thôi thì cứ nhặt vài mẩu trong đống hỗn độn vậy… “Em nào hên thì anh sẽ túp lấy đó nha… :3”
>>>
Để ý nhiều hơn thì rõ hơn là mình dành lắm thời gian cho những thứ đã qua (Cũng chả phải quá khứ của mình) và những gì phía trước. Có nghĩ suy về hiện tại đó, có để ý tới cả xúc đó… nhưng chán nỗi, mình vẫn không kiểm soát nó đúng ý… Và “thật” cứ như 2 bài hát mình yêu quý. Yesterday – Beatles và Dream – The Cranberries.
=> Không phải chúng không liên quan tới hiện tại… nhưng chúng làm mình bị thêm “đứng yên”.
>>>
Những suy tư vẫn cứ ngổn ngang… không thì vẫn luanh quanh, luẩn quẩn trong mê cung của những gì là có thể… Con người và những gì là có thể… Về bản năng và ý thức về sự kiểm soát… rồi cuộc sống.
=> Đôi mắt mình thấy nhiều thứ thật là xấu… Và cả mình…
>>>
Sự cô đơn… nó xây lên sự trống trải của mình, một khoảng chân không ghê ghớm và chật hẹp. … Càng cô đơn càng ít nói ra… càng ít nói ra lại càng cô đơn…haha. Có ai để lắng nghe… Khi mà mình cũng thật chả dễ để cho ai đó có được cơ hội ấy…
=> So sánh một chút với lớp 12 thì thật nó ghê ghớm lắm.
>>>
Và thật… mình chủ động ngắm Mặt trời rơi lắm cơ. Nó không là Mặt trời bay như sáng sớm… nó không tràn căng hi vọng, nó không mang theo con suối sáng tạo mới mẻ mãnh liệt… nó có gì buồn buồn, như những gì sắp dần vào đoạn kết thúc, và mang theo những tiếc nuối đó đây (Do mình không chấp nhận nhiều cái ở thực tại và sự lựa chọn) Và The sound of silence – Mình thử lắng nghe và nó… Sự im lặng. Và những gì mình nhận được là âm thanh của cuộc sống. Giai điệu của nó thật vô tận và có hàng trăm nốt… Và nó cứ vang lên những gì buồn buồn.
>>>
Vẫn là biết rõ cái xấu của bản thân… nhất là về công đoạn từ suy nghĩ ra hành động. Mà mình lại đã né tránh và dễ thỏa mãn… Để rồi xem.
>>> Cái xấu nhất là không làm những điều đã biết…
Thêm một vài lần dành thời gian cho những suy nghĩ về “mệnh đề”… Nếu mình từ bỏ chúng… thì sao đây. Rồi sau đó tự dưng bật cười rồi hoảng sợ và tiếp đó là nụ cười bí ẩn… Chúng là một phần của mình, mình là có những điều đó… Nếu nó không còn, sao mình biết mình còn là mình, mình sống sao đây? Tạo ra chúng rồi xóa bỏ chúng… thật ngu ngốc và hèn nhát, đó chẳng phải là sự né tránh đó sao, là việc trốn chạy khỏi bản thân, là việc vứt bỏ đi những niềm tin vào “sự” khả năng, sự kiểm soát, sự vĩ đại của con người… niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào con người, và bản thân. Nếu chúng có bị xóa bỏ… Mình sẽ trở về cuộc sống bình thường như bao người… Haha. Chẳng phải khó nói ra điều gì đó, chẳng cần âm thầm phản đổi bao suy nghĩ hay những câu nói, chẳng cần nặng nhọc thêm nữa vì nó, chẳng lạc lõng khi mà chúng không còn làm mình thành kẻ xa lạ…
>>Con người sở hữu những “suy nghĩ”” (Nhận thức)”. Thứ đó làm con người có được sức mạnh, có được hạnh phúc, có được luôn những phiền não…
>>>
Và rồi, cái này cũng quan trọng lắm cơ, và cũng không thể kiên quyết 100%. Đó là những gì rồi sẽ được coi là đúng hay sai. Hay tùy theo không thời gian mà nó sẽ đúng hay sai… :v. Một việc bản thân mình rất muốn làm nhưng nó là sai thì sao, bản thân cho là đúng nhưng biết bao người coi đó là vớ vẩn là sai thì sao… Khi ấy, những điều kiện cho những niềm tin của mình… Chúng sẽ có những hoài nghi, chúng cất tiếng lên thành những câu hỏi, phân vân cho những quyết định, sự lựa chọn nào làm bản thân nhẹ nhõm qua thời gian. Nhưng dù sao, cái điều kiện to lớn mà mình sẽ chẳng bị mất đi, những gì mình hoài nghi hay có day dứt… Chúng đều được phản ánh rất nhiều trong thực tiễn, trong cuộc sống này… Sự tự do đã và đang dẫn con người đi theo lắm phương hướng đó thôi, đó sẽ rồi là những gì khác biệt, những xung đột, rồi đối thoại, rồi suy tư, rồi “bảo thủ”, rồi con người ta đi tới một vài thống nhất nào đó… Và dẫu sao, con người đang chuyển động.
>>>
Cái điều sau, mình cứ nhủ là thế mà nó vẫn cứ bám lấy mình, và mình chả buông nó ra… 2013 đã bảo hãy tạm quên nó, tạm dừng nó lại và “làm những điều phải làm để làm điều mà bản thân mong muốn” ôi, cũng lại chỉ hối tiếc nhiều nhiều khi 1 năm khác đã lại đến. Những gì xảy ra trong trí não con người… Thật dễ dàng để gắn cho nó cái nhãn nào đó, khi mà chúng tồn tại nhưng thật sự nó vô hình lắm và nhiều cái chả bền lâu đâu. Con người, họ có nhiều mong muốn, có những ý tưởng, những lẽ sống… Và bạn để ý không, một khi chúng được đem đi chia sẻ, câu chuyện lúc đó sẽ rất khác rồi. Có thể lắm, chúng sẽ thôi dùng cái nhãn “câu chuyện cá nhân” và có cái tên mới… Lịch sử.
>>>
Mình dành thời gian để ngắm nhìn những vẻ đẹp, quan sát chúng, lang thang với chúng, và bạn biết đó, khi con người ta ngắm nhìn những vẻ đẹp, họ sẽ thấy sự bao la rộng lớn của sự sống, sự nhỏ nhắn của bản thân, sự thanh thản của tâm hồn rồi sự im lặng của thời gian… và chúng ảnh hưởng tới những cảm xúc và suy nghĩ của họ… Làm họ thêm lãng mạn. Nó làm con người có vẻ đẹp và tạo lên được những vẻ đẹp. Nói khác là mỹ học.


ĐANG ĐỊNH VIẾT TIẾP… MÀ GIỜ LẠI HAM CHƠI RỒI, LƯỜI VÀ BÊ THA… tập N-2. CHÁN MÀY… .  💢

Chính trị luận.

Người dân nào, chế độ đó.

Trích Chính trị luận.

///

Muốn thay đổi chế độ… từ chế độ, từ người dân, từ cả hai.

Sự bền vững, sự đúng đắn.

Cái đầu thì dễ dàng và nhanh hơn cái thứ 2. Cái thứ 3 thì tốn kém vô cùng. Và cái nào thì cũng đều cần hy sinh cả. Và khi có hy sinh thì nhiều thứ thật không dễ dàng.

Trung Hoa có nhiều điều khác…

1. Nhắm tới tự quyết tinh thần
2. Tinh thần thực dụng
3. Bao dung vì lợi
4. Chép sử kĩ càng
5. Tính toán xa xôi
6. Tầm vóc
Không biết đã đành, chấp nhận nó đã rồi, cần có mong muốn, khát khao học để thay đổi… để bắt kịp, để phát triển, ngoài ra còn phải có cách học cho đúng và hiệu quả.
Thì tương lai hẳn đã rực rỡ hơn nhiều…

nu o cd e nc h a n ~~ ~

HOÀNG Hồng-Minh

#Bản đủ

Nếu bạn gặp ai lần đầu ở xứ lạ, mà người đó bảo bạn rằng bạn là người Việt, không phải là người Hoa, thế mà thực sự đúng là như vậy, thì người đó quá là tài! Có những người như thế thật, người xứ tây hẳn hoi, nhưng chính tôi cũng không dám chắc mình đủ tinh anh được đến như thế.

Chẳng cần phải lý sự nhiều, sự giống nhau giữa người Việt và người Hoa thật là lớn lao, cả về thể chất lẫn tinh thần. Đọc chuyện của ai, chứ đọc chuyện của xứ Hoa thì người Việt cảm thấy như họ đang nói chuyện về mình. Đọc Lỗ Tấn, tôi cứ đinh ninh mãi rằng bác AQ là người Hoa… gốc Việt. Vua quan triều Nguyễn thì ăn mặc còn Hoa hơn cả vua quan Trung Hoa triều Thanh, chuyện…

View original post 1 466 từ nữa

2013: The Year in 365 Pictures

365 Pictures có thể gợi lên trong bạn nhiều suy nghĩ và cảm xúc về một thế giới, nơi mà 7 tỷ người đứng trên, nơi mà con người kiếm tìm “hạnh phúc”… hay cái gì đó đại loại vậy.
Bạn đang ở đây, bạn khác họ?
Bạn có mối liên hệ gì với họ không? Không ư?
😀