Câu chuyện Unfriends.

Nghĩ lại tí tí… Ăn phờ den với 2 bé hàng xóm kể ra cũng hay hay. Mềnh lại có khối thời gian…
Một ngày ai cũng có 24h, ai cũng biết, sử dụng nó thế nào thì tùy, ai cũng biết luôn.
Vậy là cứ để ý bản thân thôi, bản thân đang dành nhiều thời gian cho việc gì nào? Việc đó mang lại nhiều điều bổ ích không, nhiều giá trị không, có đáng không…? Rồi từ đó mà sẽ quyết định sẽ dành thời gian cho cái gì, như thế nào… Nhưng mà để vậy thì hẳn nhiên ban đầu là kẻ đó đã có một mục tiêu hay mục đích gì rồi thì mới có kiểu trạng thái “kiểm soát” đó, không thì thời gian bước qua mà lắm kẻ chả hay.
… Con người thật buồn cười, bản thân mềnh cũng quá là buồn cười luôn, cười phát bực… đã rất nhiều khoảng thời gian, mình phung phí, mình làm những thứ vớ vẩn, chơi những thứ độc hại… haha… không kiên trì để làm một việc nhỏ nhỏ sau một quang dài thì nó sẽ to to… òa… Hẳn là lúc đó vẫn biết về cái gì là quan trọng, cái gì là mục tiêu, cái gì là cần thay đổi, cái gì là thối nát, là vật cản… mà vẫn “quyết đinh” rồi cả”  lựa chọn” vậy đó thôi… Vậy là, hóa ra ý chí, sự quyết tâm, sự mạnh mẽ là điều đâu dễ có, dễ thực thi.
Cái mà có một ngôn từ khác, cám dỗ. Thật lắm cám dỗ với tất cả chúng ta, chúng là vật cản? làm ta chệch hướng, làm ta sai đường, làm ta lạc lối… hẳn bạn cũng dễ biết những điều trên thôi…
Vậy thì, rồi chúng ta thường vậy mà… sau quãng thời gian nào đó, vô tình hay hữu ý… ta xét lại những gì ta trải qua, ta đã làm… gán cho chúng cái nhãn nào đó, rồi xét chúng dưới cái nhìn về vật chất, giá trị thế nào, rồi quay sang giá trị tinh thần, thêm bớt vào đó cả cảm xúc, kỉ niệm…Rồi tạm gọi chúng là những gì đáng nhớ và đáng quên… *Mà muốn quên cũng không quên được đâu, mà cũng đâu cần quên* =))
Đó, từ vụ unfriend mà lây lan rồi lan man… Đã nhiều lúc thấy thế giới thật quá nhỏ bé, và cũng nhiều khoảnh khắc thế giới như to hơn cả vũ trụ vậy… bản thân nhỏ bé sẽ bị cuốn về đâu, ngóc ngách nào chăng?

Nguồn: pixelsatanexhibition.com
Mà những khi ấy, làm sao mà khác được… lại quay sang ngay về câu chuyện ngu dốt của loài người, của bản thân… và chúng ta chẳng phải chỉ biết *thở dài* đó sao. Thế giới to lớn là thế, cá nhân nhỏ bé này thì làm được gì, thay đổi được gì cơ chứ… Chưa nói gì to hay cơ nhỡ… thay đổi bản thân còn là việc khó kinh lên được ý là… còn gian nan, còn đau đớn run rẩy cơ mà…
Chúng ta ngu dốt và chúng ta làm nhau đau, thêm đau, thêm cả buồn.
Nhưng chả phải, thế mới là con người… nhích từng chút, rồi lại từng bước… đôi lúc cũng thụt lùi, nhưng rồi lại bước những vài bước liền… Vẻ đẹp con người… haha, thời gian, những nụ cười, giọt nước mắt, đôi bàn tay… rồi cả những hi vọng.
Nói thế thì đơn giản quá… đâu chỉ cứ vịn vào cái ngu dốt là được, con người… Lòng tham hay cao sang hơn là những mong muốn, tham muốn, sự muốn… Chúng bẻ gãy con người mà lắm kẻ không hay.

Từng ngày qua mà chúng ta có ngay những đổi thay to lớn thì vô lý quá… Thế thì sao là một hành trình mà có ít kẻ dám bước vào cơ chứ, dũng cảm vì điều gì đó cơ chứ…
Và từng ngày, chúng ta không hơn ngày hôm qua… thì có lẽ, đó là một nỗi buồn lắm.
Cái sự hơn cũng thật lạ kỳ… đó chẳng phải là một dạng ham muốn đó sao. =))
Làm nhau vui, làm nhau vui cười, làm nhau hạnh phúc, làm cảnh quan chung quanh đẹp đẽ, làm bầu trời mãi xanh… Có lẽ đó là sứ mệnh to lớn lắm lắm… mà sự ngu dốt ngăn cản chúng ta thấy nó chăng?
p/s: Cuối rồi, tự hỏi… Sao mình không *ăn phờ ren* sớm hơn nhỉ?
… Đâu có cơ hội cơ chứ, với lại thật ta… nó cũng vui vẻ gì lắm đâu cho cực.
Dễ lắm, lâu lâu nữa, nó năn nỉ add friend trở lại chứ lị…
… Cũng điên rồ lắm, nhỡ kẻo un phờ rên forever thì nó cũng làm luôn chứ lị.
Cảm xúc của con người cũng lạ kỳ lắm đó.

p/s2: Á… Nhớ ngay… quý 2 đứa lắm chứ, và thật là sẽ chẳng bao giờ muốn phải quên chúng cả. Điều đó nặng nề quá mất… Con người lại thật buồn cười… Mà, chẳng lẽ *chia xa rồi mới thấy nhớ thương, mới hối tiếc*… haizz.

Mang nhiều ràng buộc thì thêm nặng lòng, nặng bản thân, buông xuôi tất cả thì thành Phật chưa nhỉ… Hay Phật là buông bỏ tất cả, nhưng vẫn ôm tất cả vào lòng. Chữ KHÔNG mà nó thật to quá, rộng quá… lắm lúc thật nó to hơn cả vũ trụ vậy… Hoặc cũng chỉ từ sự ngu dốt mà ra thế thôi.

 

Advertisements

Tại sao họ buồn chán?

Chị ơi, viết đi. Hãy chia sẻ những suy nghĩ đó, những nỗi niềm kia.

Để những nụ cười được hé mở

Để những yêu thương được nâng niu

Để một con người mạnh mẽ gượng dậy

Để những niềm vui được gửi tặng

Để hạnh phúc được sẻ chia

Để tâm hồn tĩnh lặng trong thanh thản

//~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

the-daydream-dreaming

Tại sao con người ta lại buồn miên man, lại thất vọng, chán nản và mệt mỏi, sợ hãi và hoảng hốt, muốn buông xuôi, muốn mặc kệ tất cả, trốn tránh thực tại, chạy trốn khỏi hiện thực… trong một khoảnh khắc hay khoảng thời gian nào đó.?

Họ buồn, họ thất vọng vì có việc không như họ mong muốn. Họ thấy bất công và họ muốn ai đó phải chịu trách nhiệm về chúng.?

Họ chán nản vì họ không dám đối diện với bản thân?, họ tự hỏi bản thân đã làm được cái gì? Bản thân họ có được ai coi trọng không? Họ tự hỏi, người khác nghĩ gì về mình? Họ nghĩ ra sao? Họ chán nản vì việc nào đó không nằm trong sự kiểm soát của họ?

Họ mệt mỏi vì một chuỗi những việc làm thường ngày kết thúc trong vô vị, trong cái nhạt nhẽo của bao điều giả dối, bao mặt nạ? Của những việc được gọi là bình thường mà không gợi lên hứng thú nào ở họ, say mê nào ở trái tim họ? Những việc tẻ nhạt?

Mệt  mỏi vì bao thói quen nhàm chán, đơn điệu, vì không có giải pháp nào cho chuyện họ đang gặp phải, họ kêu gào sao không ai hiểu cho họ, sao không ai lắng nghe họ, họ căm ghét, họ lo sợ tất cả?

Họ và những nỗi cô đơn, những nụ cười, nụ cười nhạt không làm lòng họ ấm lên? Không làm tan được trái tim đã nguội lạnh của họ?

Họ buông xuôi, vì thế giới dường như không cần đến sự có mặt của họ, thế giới thật buồn tẻ? Chẳng có gì thú vị? Đã bao chuyện không tốt đẹp xảy đến với họ, họ không chịu nổi nữa rồi?

Họ chẳng muốn và chẳng thể quan tâm tới chuyện của một ai khác, họ cười nhạt trước niềm vui của kẻ khác, họ bi quan, họ thấy tất cả chỉ là giả dối, thật ghê tởm?

Những người bạn của họ đâu? Những nụ cười thường ngày đâu rồi, sao không bên họ giây phút này, sao không kéo họ ra khỏi nỗi buồn ghê ghớm này, họ bị nó nhấn chìm thì sao? Bạn ơi?

Họ thấy có lỗi. Có lỗi với người thân của mình, với những người bạn, họ chán ghét cái con người này, nó thật đáng khinh bỉ, nó chẳng làm được gì hẳn hoi cả? Họ muốn thay đổi? Nhưng không thể? Và họ buông xuôi.

Họ ghen tị với kẻ khác, với những gì họ có, những gì họ được người khác quan tâm, sẻ chia, được người khác yêu thương?

Họ đã bị lừa dối? Họ mất niềm tin,tất cả như sụp xuống dười chân họ?

Sự trống trải trong họ không gì lấp đầy? Họ bơ vơ và lạc lõng?

Họ không muốn bất kì ai tội nghiệp cho họ, họ không cần lòng thương hại? Họ chỉ còn có sự tức giận?

Họ phải đón nhận những ánh mắt coi thường, khinh rẻ? Những ánh mắt hoài nghi, những ánh mắt như muốn giết chết họ?

Họ không cố gắng được nữa? Họ từ bỏ, họ đón nhận những lời phán xét nghiệt ngã?

Họ tổn thương và đã không một ai chữa lành cho họ? Vết thương đó vẫn mỗi ngày bị xây xát?

Họ khóc, khóc trong cô đơn và tuyệt vọng. Không một  bờ vai nào đủ nhẹ nhàng để những giọt nước  mắt thôi không rơi?

Họ khóc mà nỗi buồn không nguôi ngoai, nỗi đau chưa chấm dứt? Chưa một ai đến bên họ?

Họ chẳng còn sự sáng suốt? Họ chẳng tìm thấy câu trả lời cho các vấn đề của họ? Chẳng có nơi nào làm họ có cảm giác an toàn và gần gũi như xưa?

Những kí ức xa xưa đã dời xa họ? Họ tiếc nuối, họ đứng đây mà bất lực? mà dã dời?

Thực tại này chẳng làm thỏa mãn họ. Họ chỉ thấy những thứ đáng ghét, những tình cảm lạnh nhạt mà con người dành cho nhau?

Họ, họ tìm mãi nhưng sao không có một người đồng điệu với họ, một người để họ chia sẻ được những nỗi đau, những bí mật, những suy tư?

Họ chẳng thể tự dứt ra khỏi được nỗi buồn đau hiện tại, họ thấy không còn gì có ý nghĩa với họ, họ chẳng thể biết họ nên sống vì cái gì? Vì ai?

Họ thấy chẳng có ai lắng nghe họ, thông cảm cho họ, tất cả chỉ muốn dồn ép họ tới đường cùng?

Họ chẳng thấy được vẻ đẹp của nụ cười nữa rồi? Cũng không thấy vẻ đẹp của một bông hoa? Hay những yêu thường mà mọi người dạnh tặng nhau? Họ khép tâm hồn mình, họ khóa những cánh cửa để không còn bị tổn thương? Nhưng tổn thương vẫn ập đến?

Họ ra khỏi nhà hằng ngày mà không mong phải về? Ở nhà không có gì chờ đón họ, ở đó chỉ có sự im lặng đến sợ hãi? Lạnh lẽo và trống trải?

Họ chẳng nhìn và chẳng thấy thông suốt những gì đang xảy đến và đã xảy đến với họ.?

Ở họ, không còn sự tĩnh lặng, tâm hồn họ bị dày xé, bị xao động, thổn thức mà quay cuồng?

;). Part 1.

Beyond The Memory – July

Rời xa ư, được thôi, tớ và ấy đâu thể xóa đi ký ức về tình bạn này. Đâu quan trọng phải không. Vì bọn mình rồi cũng lớn lên đó thôi.

 

 

 

Yes Man (2008) – Review. ^^-^^

Yes Man – Dịch kiểu không Việt chuẩn, tôi sẽ nói: Có Người đàn ông. Heehh.

Trong phim anh chàng đó, giống, rất giống với chúng ta, tầm tầm, ngại va chạm, và không muốn tiếp xúc với xã hội khi mà bản thân bị dính vào một thất bại xưa cũ nào đó. Chúng ta sợ sệt.

Anh ấy, Carl, trước lúc tham gia, trước lúc có bản giao ước định mệnh đó, anh chàng thường nói không, không với rất rất nhiều thứ, từ công việc, không ai được vay vốn đâu nghen, đến bạn bè, tớ bận rồi, tớ không tham gia được đâu, tớ có việc khác, với tình yêu thì càng không ….. Chúng ta bắt gặp hình ảnh chúng ta ít nhiều ở đó.

Sống tẻ nhạt, sống hời hợt, sống chẳng có một mục tiêu lớn lao, sống bên ngoài những mục đích.

Và câu hỏi, anh ta vẫn và đang duy trì lối sống đó, cuộc sống đó. Điều gì làm anh ta thay đổi? Từ người bạn của anh ta đưa anh ta một tờ bướm? hay là bản thân anh ta đã lựa chọn.

Trong Mác – Leenin. Bất kì sự thay đổi về lượng nào luôn tiềm ẩn 1 khả năng để sự vật, sự việc thay đổi về chất. Và ngược lại.

Chính những tích tụ, những lượng về những điều anh ta nói không qua những năm tháng. Và Carl có một cú hích nhỏ, tờ bướm của người bạn và anh ta đã chọn một điều mới mẻ. Dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi, đầy khái niệm” không.

Và đúng là tôi luôn theo đuổi chủ nghĩa, hehe, mọi việc đều có liên quan tới nhau. Đó là sự kết nối những dấu chấm mà Jobs đã từng nói. Và vậy, từ đó, carl, nhật vật tiều tụy của chúng ta đã gặp những tình huống đầy ngạc nhiên và những điều thú vị chờ đợi ở phía sau những từ ‘yes’.

Và cũng vì thế, những dấu chấm, và anh bị nghi ngờ và buộc tội là phản bội tổ quốc. điều không tưởng. Và với yes, anh có thêm rất nhiều, rất nhiều cơ hội và cũng rất nhiều những phiền toái từ nhỏ tới liên quan tới sanh mạng.

Nhờ học đàn guitar mà anh đã cứu được một người sẽ tự tử, có lẽ là vậy | yes

Nhờ học tiếng hàn quốc mà anh đã từ một xuất phát không thiện cảm với cô bán hàng người xứ hàn, khi giúp vợ tương lai của bạn thân anh đi chọn đồ, đã quay ngược trên cả 180 độ í chứ, mọi chuyện suôn sẻ, và anh được yêu thương nhiều hơn, có lẽ thế |yes.

Và rất, nhiều lắm những chuyện khác nữa, nhưng đúng là sự thay đổi sẽ tới từ những điều bình dị, ngay cả điều bình dị nhất.

  1. Rồi thời gian cũng sẽ dành cho bất kì kẻ nào đều có được những bài học nào đó mà kẻ đó đã trả một cái giá.
  2. Chúa trời cho chúng ta cái đầu, và những giác quan, vậy nên hãy tư duy và suy nghĩ trong một giới hạn cần thiết và đưa ra câu trả lời yes| no. Nhưng thật ra cả 2 cách trả lời đó đều không thú vị cho lắm, chúng đơn điệu quá chăng? Và như đã nói, tư duy và suy nghĩ + những giác quan, hãy chọn 1 cách trả lời khả úy nhất.
  3. Chúng ta không biết điều chúng ta không biết.
  4. Bạn phải đối diện với điều bạn không thấy thoải mái, và sớm hay muộn nó cũng xảy ra thôi. Vì vậy, tại sao không là ngay lúc này.
  5. Một trong những điều quan trọng của cuộc sống, quan trong nhất chăng? . Hãy sống với những gì bạn hằng mong muốn, những gì bạn thực sự muốn. Để làm sao biết được điều đó? Hãy nghĩ ra cảnh bạn chết, và bạn còn có gì để nuối tiếc hay ân hận hay một cảm giác dằn vặt nào đó khi nắp cửa quan tài đóng lại.
  6. Tình yêu ư? Nó dạy cho ta nhiều bài học lắm. Nó cho ta tình yêu và cướp đi của ta tình yêu. Công bằng quá chứ nhỉ. Vì vậy, hãy yêu và yêu sao cho thật đói khát.
  7. Những người bạn luôn bên cạnh ta, và vậy hãy chia sẻ cho họ. Một phần cuộc sống đó và họ sẽ trở thành 1 phần không nên thiếu của cuộc sống này. Và như thế người ta và cả ta mới gọi đó là những người bạn.
  8. Bạn và tôi luôn không được biết điều gì sẽ chờ đợi ở phía trước, nên hãy sống để ứng phó được với mọi điều ngày mai nó có thể xảy ra. Và thế, chúng ta là những người được chọn.
  9. Một phần thưởng có cỡ, luôn chờ tụi ta ở phía trước, và chỉ chờ bạn tiến lên thêm một chút. Rồi mở cánh cửa, bằng cách nói yes|no
  10. Và chúng ta, những con người tấp nập ở con đường đại lộ kia, chung ta hay lắm, thường xuyên lắm không cảm nhận được rõ điều ta nhận biết được, ta thấy nó thế nào đó, không rõ ràng… và chung ta thương nói, tôi biết nó, cảm nhận được nó những tôi không biết diễn ta nó như thế nào. Hãy dứt khoát và chọn một động từ hay tính từ bất kì. Bạn sẽ có điều ngạc nhiên và qua năm tháng, bạn không còn là bạn của những mảnh ghép không gian trước đâu nhé.
  11. Điều tôi muốn nhắn nhủ là gì? Chẳng gì cả, thật sao? Hãy cứ tận hưởng và khám phá rồi chinh phục. Hóa ra sứ mệnh của chúng ta là đó?

Xin chào cuộc sống. Ta với mi làm bạn nhé.

14 Điều Bạn Cần Làm Trước Khi 20 Tuổi.

1)Ðối diện với sự sợ hãi của bản thân. Nếu bạn sợ độ cao, hãy tìm đến Saigon Wonderland và chơi trò chơi lượn vòng. Nếu bạn sợ nhện, tìm hiểu về chúng và bạn sẽ cảm thấy chúng chẳng đáng sợ như bạn nghĩ. Bạn có thể thắng nỗi sợ hãi của chính bạn, thật đấy! (và đôi lúc, bạn còn thích hoặc đam mê chúng cơ! Tin tôi đi !)
2) Hãy nhìn bình minh một lần: tham gia buổi cắm trại cùng bạn bè, vui vẻ dậy sớm để đón chào cảnh huy hoàng của một ngày mới! Khi đó, bạn sẽ nhận ra rằng, chúng ta đang sống trong một quãng thời gian thật đẹp! Do đó, hãy sống như mình cần phải sống, bởi tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại một lần nữa đâu, bạn à!
3) Ði xem một buổi trình diễn ca nhạc. Hãy hưởng thụ cuộc sống và nhiệt tình với mọi người, bạn có thấy rằng cuộc sống này đẹp lắm không, bạn quan tâm đến mọi người, và cũng như thế, mọi người sẽ quan tâm yêu quý bạn! Đâu phải cuộc sống lúc nào cũng u ám, đúng không?
4) Liếc xung quanh bạn xem có ánh mắt nào đang trộm nhìn bạn không? Nếu có, hãy tự hào mà nghĩ rằng mình thật dễ thương! Còn không á, cũng chẳng có gì đâu, hãy tự tin và vui vẻ lên, tôi tin rằng lúc đó chắc chắn bạn sẽ phải đỏ mặt lên tự hỏi rằng sao mà nhiều người chú ý đến mình thế!
5) Hãy tìm cơ hội vào internet, đăng kí cho mình một địa chỉ internet tại yahoo.com hay hotmail.com! Bạn sẽ phải bất ngờ vì sự rộng lớn và đa dạng của thế giới này đấy!
6) Làm việc! Chẳng có gì đáng sai trái nếu làm ra tiền khi bạn chưa đủ 16 tuổi! Lũ bạn tôi bên Pháp và Thụy Sĩ không chỉ rủng rỉnh tiền tiêu vặt mà còn rất tự tin khi đối diện với cuộc sống bên ngoài, chỉ vì chúng đi làm thêm từ nhỏ, nghĩ lại mình mà…
7) Mỗi tuần hãy đọc ít nhất một câu truyện hoặc một quyển sách! Bởi, chẳng có người bạn nào tốt hơn sách vở đâu, bạn à!
8) Hãy làm một điều gì phá cách một chút như cắt đầu tóc thật ngắn này, hoặc nhuộm tóc, hoặc dán hình xăm decan nào đấy (chỉ cần bạn đi tắm thì chúng sẽ tự trôi mất!). Bạn có thấy mình thật lạ không? Vậy thì đừng bao giờ phải sợ sự thay đổi nhá, bởi vì dù sao đi nữa, bạn vẫn là bạn, đúng không nào?
9) Hãy làm một điều mà bạn nghi ngờ rằng mình không thể làm được như làm một cuốn phim của riêng bạn. Mượn một máy camera, tự viết kịch bản, đạo diễn với sự giúp đỡ của bạn bè! Kết quả sẽ rất bất ngờ đấy! Do đó, bạn còn gì nghi ngờ mà không tự nhủ rằng mình có thể làm mọi thứ, chỉ cần mình thật sự thích và cố gắng thôi!
10) Hãy gần gũi với bạn bè hơn! Tổ chức một buổi tiệc với bạn bè này, hãy nói những gì các bạn nghĩ về nhau, thành thật và thẳng thắn! Sau đó, hãy thông cảm, chấp nhận và hiểu cho nhau, các bạn có thấy rằng tình bạn của mình thật đẹp không?
11) Viết ra giấy những ước mơ của bạn mà mọi người vẫn nghĩ là buồn cười! Lấy tờ giấy ấy ra thường xuyên và hãy thêm vào những ước mơ mới! Chúng sẽ giúp bạn tập trung vào mục tiêu của cuộc đời mình hơn!
12) Hãy tham gia vào các hoạt động xã hội: thanh niên tình nguyện hoặc một công tác nào đấy! Bạn có nhận thấy sức mạnh của sự đoàn kết và lòng yêu thương không?
13) Hãy đăng kí học một lớp ngoại khóa nào đó: như vẽ, nhạc, hát, võ thuật…! Bạn có nhận ra rằng mình đã tìm ra một niềm đam mê mới không? Cuộc sống này tràn đầy niềm vui và sự đam mê, chỉ cần bạn mở rộng lòng mình mà thôi!
14) Học cách nói: “I LOVE YOU” bằng chính ngôn ngữ của bạn một cách thật nhuần nhuyễn nhá! Sau đó, hãy nói với tất cả những người mà bạn yêu quý ấy, bạn có thấy rằng đôi mắt họ đang sáng lên không? Còn bạn, bạn có vui khi làm điều ấy không?
Truyện do một bạn không ghi tên (Email: cholongxu86@yahoo.com) gởi đến Xitrum.net