Câu chuyện Unfriends.

Nghĩ lại tí tí… Ăn phờ den với 2 bé hàng xóm kể ra cũng hay hay. Mềnh lại có khối thời gian…
Một ngày ai cũng có 24h, ai cũng biết, sử dụng nó thế nào thì tùy, ai cũng biết luôn.
Vậy là cứ để ý bản thân thôi, bản thân đang dành nhiều thời gian cho việc gì nào? Việc đó mang lại nhiều điều bổ ích không, nhiều giá trị không, có đáng không…? Rồi từ đó mà sẽ quyết định sẽ dành thời gian cho cái gì, như thế nào… Nhưng mà để vậy thì hẳn nhiên ban đầu là kẻ đó đã có một mục tiêu hay mục đích gì rồi thì mới có kiểu trạng thái “kiểm soát” đó, không thì thời gian bước qua mà lắm kẻ chả hay.
… Con người thật buồn cười, bản thân mềnh cũng quá là buồn cười luôn, cười phát bực… đã rất nhiều khoảng thời gian, mình phung phí, mình làm những thứ vớ vẩn, chơi những thứ độc hại… haha… không kiên trì để làm một việc nhỏ nhỏ sau một quang dài thì nó sẽ to to… òa… Hẳn là lúc đó vẫn biết về cái gì là quan trọng, cái gì là mục tiêu, cái gì là cần thay đổi, cái gì là thối nát, là vật cản… mà vẫn “quyết đinh” rồi cả”  lựa chọn” vậy đó thôi… Vậy là, hóa ra ý chí, sự quyết tâm, sự mạnh mẽ là điều đâu dễ có, dễ thực thi.
Cái mà có một ngôn từ khác, cám dỗ. Thật lắm cám dỗ với tất cả chúng ta, chúng là vật cản? làm ta chệch hướng, làm ta sai đường, làm ta lạc lối… hẳn bạn cũng dễ biết những điều trên thôi…
Vậy thì, rồi chúng ta thường vậy mà… sau quãng thời gian nào đó, vô tình hay hữu ý… ta xét lại những gì ta trải qua, ta đã làm… gán cho chúng cái nhãn nào đó, rồi xét chúng dưới cái nhìn về vật chất, giá trị thế nào, rồi quay sang giá trị tinh thần, thêm bớt vào đó cả cảm xúc, kỉ niệm…Rồi tạm gọi chúng là những gì đáng nhớ và đáng quên… *Mà muốn quên cũng không quên được đâu, mà cũng đâu cần quên* =))
Đó, từ vụ unfriend mà lây lan rồi lan man… Đã nhiều lúc thấy thế giới thật quá nhỏ bé, và cũng nhiều khoảnh khắc thế giới như to hơn cả vũ trụ vậy… bản thân nhỏ bé sẽ bị cuốn về đâu, ngóc ngách nào chăng?

Nguồn: pixelsatanexhibition.com
Mà những khi ấy, làm sao mà khác được… lại quay sang ngay về câu chuyện ngu dốt của loài người, của bản thân… và chúng ta chẳng phải chỉ biết *thở dài* đó sao. Thế giới to lớn là thế, cá nhân nhỏ bé này thì làm được gì, thay đổi được gì cơ chứ… Chưa nói gì to hay cơ nhỡ… thay đổi bản thân còn là việc khó kinh lên được ý là… còn gian nan, còn đau đớn run rẩy cơ mà…
Chúng ta ngu dốt và chúng ta làm nhau đau, thêm đau, thêm cả buồn.
Nhưng chả phải, thế mới là con người… nhích từng chút, rồi lại từng bước… đôi lúc cũng thụt lùi, nhưng rồi lại bước những vài bước liền… Vẻ đẹp con người… haha, thời gian, những nụ cười, giọt nước mắt, đôi bàn tay… rồi cả những hi vọng.
Nói thế thì đơn giản quá… đâu chỉ cứ vịn vào cái ngu dốt là được, con người… Lòng tham hay cao sang hơn là những mong muốn, tham muốn, sự muốn… Chúng bẻ gãy con người mà lắm kẻ không hay.

Từng ngày qua mà chúng ta có ngay những đổi thay to lớn thì vô lý quá… Thế thì sao là một hành trình mà có ít kẻ dám bước vào cơ chứ, dũng cảm vì điều gì đó cơ chứ…
Và từng ngày, chúng ta không hơn ngày hôm qua… thì có lẽ, đó là một nỗi buồn lắm.
Cái sự hơn cũng thật lạ kỳ… đó chẳng phải là một dạng ham muốn đó sao. =))
Làm nhau vui, làm nhau vui cười, làm nhau hạnh phúc, làm cảnh quan chung quanh đẹp đẽ, làm bầu trời mãi xanh… Có lẽ đó là sứ mệnh to lớn lắm lắm… mà sự ngu dốt ngăn cản chúng ta thấy nó chăng?
p/s: Cuối rồi, tự hỏi… Sao mình không *ăn phờ ren* sớm hơn nhỉ?
… Đâu có cơ hội cơ chứ, với lại thật ta… nó cũng vui vẻ gì lắm đâu cho cực.
Dễ lắm, lâu lâu nữa, nó năn nỉ add friend trở lại chứ lị…
… Cũng điên rồ lắm, nhỡ kẻo un phờ rên forever thì nó cũng làm luôn chứ lị.
Cảm xúc của con người cũng lạ kỳ lắm đó.

p/s2: Á… Nhớ ngay… quý 2 đứa lắm chứ, và thật là sẽ chẳng bao giờ muốn phải quên chúng cả. Điều đó nặng nề quá mất… Con người lại thật buồn cười… Mà, chẳng lẽ *chia xa rồi mới thấy nhớ thương, mới hối tiếc*… haizz.

Mang nhiều ràng buộc thì thêm nặng lòng, nặng bản thân, buông xuôi tất cả thì thành Phật chưa nhỉ… Hay Phật là buông bỏ tất cả, nhưng vẫn ôm tất cả vào lòng. Chữ KHÔNG mà nó thật to quá, rộng quá… lắm lúc thật nó to hơn cả vũ trụ vậy… Hoặc cũng chỉ từ sự ngu dốt mà ra thế thôi.

 

Viết của đầu năm cho cuối năm…

Nay mới lì xì cho bản thân, và dành thời gian để ngắm lại cái Tết, ngắm lại bản thân. Không tính những buổi ngắm Mặt trời rơi và cuốn sách bay… :v
Cũng chả có gì đủ mới để nói ra, để rồi thích thú với chúng, để những sự thỏa mãn rung lên nhè nhẹ và man mác… Thôi thì cứ nhặt vài mẩu trong đống hỗn độn vậy… “Em nào hên thì anh sẽ túp lấy đó nha… :3”
>>>
Để ý nhiều hơn thì rõ hơn là mình dành lắm thời gian cho những thứ đã qua (Cũng chả phải quá khứ của mình) và những gì phía trước. Có nghĩ suy về hiện tại đó, có để ý tới cả xúc đó… nhưng chán nỗi, mình vẫn không kiểm soát nó đúng ý… Và “thật” cứ như 2 bài hát mình yêu quý. Yesterday – Beatles và Dream – The Cranberries.
=> Không phải chúng không liên quan tới hiện tại… nhưng chúng làm mình bị thêm “đứng yên”.
>>>
Những suy tư vẫn cứ ngổn ngang… không thì vẫn luanh quanh, luẩn quẩn trong mê cung của những gì là có thể… Con người và những gì là có thể… Về bản năng và ý thức về sự kiểm soát… rồi cuộc sống.
=> Đôi mắt mình thấy nhiều thứ thật là xấu… Và cả mình…
>>>
Sự cô đơn… nó xây lên sự trống trải của mình, một khoảng chân không ghê ghớm và chật hẹp. … Càng cô đơn càng ít nói ra… càng ít nói ra lại càng cô đơn…haha. Có ai để lắng nghe… Khi mà mình cũng thật chả dễ để cho ai đó có được cơ hội ấy…
=> So sánh một chút với lớp 12 thì thật nó ghê ghớm lắm.
>>>
Và thật… mình chủ động ngắm Mặt trời rơi lắm cơ. Nó không là Mặt trời bay như sáng sớm… nó không tràn căng hi vọng, nó không mang theo con suối sáng tạo mới mẻ mãnh liệt… nó có gì buồn buồn, như những gì sắp dần vào đoạn kết thúc, và mang theo những tiếc nuối đó đây (Do mình không chấp nhận nhiều cái ở thực tại và sự lựa chọn) Và The sound of silence – Mình thử lắng nghe và nó… Sự im lặng. Và những gì mình nhận được là âm thanh của cuộc sống. Giai điệu của nó thật vô tận và có hàng trăm nốt… Và nó cứ vang lên những gì buồn buồn.
>>>
Vẫn là biết rõ cái xấu của bản thân… nhất là về công đoạn từ suy nghĩ ra hành động. Mà mình lại đã né tránh và dễ thỏa mãn… Để rồi xem.
>>> Cái xấu nhất là không làm những điều đã biết…
Thêm một vài lần dành thời gian cho những suy nghĩ về “mệnh đề”… Nếu mình từ bỏ chúng… thì sao đây. Rồi sau đó tự dưng bật cười rồi hoảng sợ và tiếp đó là nụ cười bí ẩn… Chúng là một phần của mình, mình là có những điều đó… Nếu nó không còn, sao mình biết mình còn là mình, mình sống sao đây? Tạo ra chúng rồi xóa bỏ chúng… thật ngu ngốc và hèn nhát, đó chẳng phải là sự né tránh đó sao, là việc trốn chạy khỏi bản thân, là việc vứt bỏ đi những niềm tin vào “sự” khả năng, sự kiểm soát, sự vĩ đại của con người… niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào con người, và bản thân. Nếu chúng có bị xóa bỏ… Mình sẽ trở về cuộc sống bình thường như bao người… Haha. Chẳng phải khó nói ra điều gì đó, chẳng cần âm thầm phản đổi bao suy nghĩ hay những câu nói, chẳng cần nặng nhọc thêm nữa vì nó, chẳng lạc lõng khi mà chúng không còn làm mình thành kẻ xa lạ…
>>Con người sở hữu những “suy nghĩ”” (Nhận thức)”. Thứ đó làm con người có được sức mạnh, có được hạnh phúc, có được luôn những phiền não…
>>>
Và rồi, cái này cũng quan trọng lắm cơ, và cũng không thể kiên quyết 100%. Đó là những gì rồi sẽ được coi là đúng hay sai. Hay tùy theo không thời gian mà nó sẽ đúng hay sai… :v. Một việc bản thân mình rất muốn làm nhưng nó là sai thì sao, bản thân cho là đúng nhưng biết bao người coi đó là vớ vẩn là sai thì sao… Khi ấy, những điều kiện cho những niềm tin của mình… Chúng sẽ có những hoài nghi, chúng cất tiếng lên thành những câu hỏi, phân vân cho những quyết định, sự lựa chọn nào làm bản thân nhẹ nhõm qua thời gian. Nhưng dù sao, cái điều kiện to lớn mà mình sẽ chẳng bị mất đi, những gì mình hoài nghi hay có day dứt… Chúng đều được phản ánh rất nhiều trong thực tiễn, trong cuộc sống này… Sự tự do đã và đang dẫn con người đi theo lắm phương hướng đó thôi, đó sẽ rồi là những gì khác biệt, những xung đột, rồi đối thoại, rồi suy tư, rồi “bảo thủ”, rồi con người ta đi tới một vài thống nhất nào đó… Và dẫu sao, con người đang chuyển động.
>>>
Cái điều sau, mình cứ nhủ là thế mà nó vẫn cứ bám lấy mình, và mình chả buông nó ra… 2013 đã bảo hãy tạm quên nó, tạm dừng nó lại và “làm những điều phải làm để làm điều mà bản thân mong muốn” ôi, cũng lại chỉ hối tiếc nhiều nhiều khi 1 năm khác đã lại đến. Những gì xảy ra trong trí não con người… Thật dễ dàng để gắn cho nó cái nhãn nào đó, khi mà chúng tồn tại nhưng thật sự nó vô hình lắm và nhiều cái chả bền lâu đâu. Con người, họ có nhiều mong muốn, có những ý tưởng, những lẽ sống… Và bạn để ý không, một khi chúng được đem đi chia sẻ, câu chuyện lúc đó sẽ rất khác rồi. Có thể lắm, chúng sẽ thôi dùng cái nhãn “câu chuyện cá nhân” và có cái tên mới… Lịch sử.
>>>
Mình dành thời gian để ngắm nhìn những vẻ đẹp, quan sát chúng, lang thang với chúng, và bạn biết đó, khi con người ta ngắm nhìn những vẻ đẹp, họ sẽ thấy sự bao la rộng lớn của sự sống, sự nhỏ nhắn của bản thân, sự thanh thản của tâm hồn rồi sự im lặng của thời gian… và chúng ảnh hưởng tới những cảm xúc và suy nghĩ của họ… Làm họ thêm lãng mạn. Nó làm con người có vẻ đẹp và tạo lên được những vẻ đẹp. Nói khác là mỹ học.


ĐANG ĐỊNH VIẾT TIẾP… MÀ GIỜ LẠI HAM CHƠI RỒI, LƯỜI VÀ BÊ THA… tập N-2. CHÁN MÀY… .  💢

Làm gì trước năm 30 tuổi – hangtd (Chuyện đã lâu và đã qua) -_-

Làm gì trước năm 30 tuổi

Nhìn những người bạn xung quanh. Họ có những đam mê, những thói quen, những phong cách sống mà tôi không ít hơn một lần ước ao.

Hươu Ú

Như chị Hà Nguyễn, sẵn sàng kết thúc một kỳ làm việc của mình với một chiếc balô và trong túi chỉ có một chiếc vé tàu. Khi tôi hỏi chị là có đặt khách sạn trước chưa, chị bảo chưa và trả lời đơn giản là chị hy vọng sẽ tham gia được vào một nhóm nào đó trên đường. Nghĩa là hoàn toàn chẳng có một điều gì chắc chắn trong tour của chị nhưng chị vẫn lên đường và kết thúc chuyến đi một cách đầy cảm hứng.

Như P.L.T., một ngày chủ nhật thức dậy, trời mưa to và lòng buồn bã, thế là bắt tàu đi Hải Phòng, không hề chuẩn bị trước. Càng đi càng có cảm giác mưa nhỏ lại và trời đang nắng dần lên. Đi ra biển, cảm nhận cái sự mênh mông của nó để thấy lòng mình tĩnh lặng lại. Ra về với một chùm chong chóng và niềm vui từ chuyến đi về phía mặt trời.

Tôi cảm giác tất cả những điều đó đều hết sức ngẫu hứng và chính cách nghĩ như vậy đem lại những cảm hứng mới mẻ trong cuộc sống của họ, làm cho cuộc sống của họ tràn đầy những màu sắc táo bạo. Tôi thèm được như thế. Được ngập chìm trong những trải nghiệm mới mẻ và tự do. Nhưng có lẽ mãi mãi chẳng bao giờ tôi được như thế. Nếu một ngày nào đó, tôi thức dậy và thu xếp balô cho một cuộc dạo chơi không báo trước trong một ngày, có lẽ nhà tôi sẽ náo loạn lên mất. Cuộc sống của tôi đã được lập trình theo một cách khác, đầy những công thức chính xác và vô cảm. Biết làm sao!

Có lẽ người ta luôn mong muốn những gì mà mình không có được. Biết làm sao!

Nhưng ít nhất, trong mớ công thức hỗn độn của mình, tôi mong muốn làm được những điều này trước năm 30 tuổi, nghĩa là tôi còn 4 năm, 9 tháng và 2 ngày để hoàn thành.

1. Đi đến được cực Bắc hoặc cực Nam của Việt Nam, đi hết các nước Đông Nam Á và đến được Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Quảng Châu, Tô Châu, Hàng Châu hoặc Tây An và có lẽ là ngắm tuyết rơi ở một nước châu Âu nữa. (Địa chỉ cuối cùng này quả thật quá xa vời).

2. Học ở mức độ chấp nhận được trong 2 môn khiêu vũ và chơi billiard.

3. Có bằng lái xe ô tô. Cái này cứ nhấp nhổm mấy năm nay rồi mà sao vẫn chưa hoàn thành được.

4. Nâng cấp cái xe máy cà khổ của mình bằng tiền của mình. Vấn đề là nên chọn xe gì thôi.

5. Học xong một bằng nữa. Cái này thì phải cay đắng mà làm thôi.

6. Hoàn thành được 50 chương trình Cảm xúc cuộc sống (hơi hoang tưởng).

7. Ngồi xem nhạc nước ở Tuần Châu trong một ngày mùa đông lạnh giá (cái này không khó, chỉ sợ họ không làm nhạc nước vào mùa đông).

8. Học được trôi chảy một thứ tiếng ngoài tiếng Việt.

9. Học tiếp piano.

Viết ra đây, chẳng có gì có vẻ cao cả và to tát nhưng tôi vẫn thích viết ra. Biết đâu một ngày năm tôi 30 tuổi, đọc lại và biết rằng, đã có thời mình mong muốn như thế.

Vài nét về blogger

huou-253302-1376263874_500x0.jpg“Nó thất thường và đỏng đảnh. Thỉnh thoàng sướt mướt như một diễn viên cải lương chuyên nghiệp. Những lúc ấy, nó rất hay viết tự sự hoặc tâm sự. Thỉnh thoảng lại đồng bóng. Những lúc ấy nó rất hay nói những câu linh tinh, kì quặc…” – Hươu Ú, 25 tuổi.

Anh có phải là người lãng mạn -hangtd

Anh có phải là người lãng mạn

Tôi nhớ có một lần, tôi hỏi một người rằng: “Anh có phải là một người lãng mạn không?” Đó là một người thông minh, về nhiều mặt, đến giờ tôi vẫn tin như thế, nhưng rồi câu trả lời cuối cùng vẫn là: “Thật khó trả lời!”.

Hươu Ú

Mấy ngày cuối năm thường làm cho cái đầu nhỏ bé của người ta thích chứa nhiều suy nghĩ. Thường thì người ta hay tổng kết lại những gì mình đã đạt được và những gì mình đã mất đi trong năm qua. Tôi không muốn nghĩ nhiều theo hướng này vì dường như năm vừa rồi đối với tôi có quá nhiều xáo trộn. Bản thân tôi cũng có quá nhiều xáo trộn mà nếu viết báo cáo bây giờ sẽ là hời hợt. Và, nói thế nào nhỉ, tôi chưa bao giờ và chắc sẽ chẳng bao giờ chấp nhận được sự hời hợt, nhất là với bản thân mình.

Trời lại trở lạnh. Cảm giác co ro trong chiếc áo rét dễ làm cho người ta thấy mình bé nhỏ. Tôi cảm thấy hình như vào mùa đông tôi trở nên hiền lành đi nhiều. Dường như bao nhiêu góc cạnh đều lặn sâu vào bên trong, đốt thành lửa cho ấm. Tôi thích vừa đi đường, vừa nghe nhạc, vừa suy nghĩ và mỉm cười. Đây là một trong những bằng chứng tôi cho rằng tôi đã hiền đi. Vì thường ngày, mặt tôi luôn lạnh như kem những khi không phải giao tiếp với ai.

Tôi suy nghĩ gì ư? Dạo gần đây, tôi thích nghĩ về tôi và “lãng mạn” là một trong những điểm tôi đánh giá cao ở bản thân mình. Thực ra, để nói rằng thế nào là lãng mạn thì một đứa mới học xong giáo trình “tâm lý đại cương” như tôi, có 10 năm nữa cũng không trả lời được. Nhưng tôi nghĩ rằng, khi người ta còn biết trân trọng những niềm vui nhỏ bé, những bất ngờ xinh xắn thú vị, những món quá phi vật chất, vẫn còn để mình dễ xúc động và biết lưu giữ những cảm xúc thoáng qua đó, thì nhiều khả năng, họ là người lãng mạn.

Tôi rất thích những ngày lễ hội. Không phải lý do chỉ đơn giản rằng tôi là một đứa ham chơi, thích hội hè, đàn đúm. Lý do chính là vì cái không khí ấm cúng mà tôi thường cảm nhận được khi ngắm nhìn phố phường, ngắm nhìn những tất bật lo toan của người lớn hay ngắm nhìn những rạng rỡ mong chờ của trẻ con. Tôi cũng thích cái lúc tôi phải suy nghĩ, lang thang đi lựa chọn những món quà cho những người thân của tôi. Tôi không thích những món quà hời hợt thế nên mỗi năm chọn một món quà cho cùng một dịp thật sự không dễ dàng chút nào. Nhiều khi, nghĩ mãi không ra, đành chép miệng một cái. Nhưng rồi đến khi nhận được những món quà rất đáng yêu của mọi người cho mình, lại thấy áy náy làm sao ấy.

Giáng Sinh là một trong dịp mà tôi cho là lãng mạn nhất trong năm. Có lẽ vì nó không phải là một ngày lễ chính thức ở Việt Nam mình mà người ta vẫn biết nghĩ đến nhau đã làm cho nó trở nên quý giá hơn. Và cũng có thể bản thân cái sự mong chờ một đêm qua đi để sáng dậy vồ lấy đôi giày và lục tìm điều ước của mình trong đó, cái sự mong chờ mà tôi vẫn giữ nguyên hương vị từ hồi nhỏ tí ti cho đến bây giờ, đã làm cho Noel trở thành một ngày lễ đặc biệt với tôi.

Mặc dù bây giờ chẳng còn ai đặt quà vào giày của tôi, và tôi cũng không còn đặt giày ở đầu giường nữa. Cái hương vị của điều ước trong đôi giày chỉ còn là ký ức. Mà ký ức thì bao giờ cũng đẹp phải không.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi từ bỏ ước ao và mong chờ. Năm nay, tôi chẳng nghĩ ra một món quà nào đó dành cho mình. Tối hôm qua vì muốn tìm lại một câu chuyện mà tôi lục tung cái topic “Một ngày” trong TCAN, nơi tôi đã ra vào đó hàng ngày trong suốt hơn một năm và tôi thấy tôi đã nói rằng: “Hôm nay nhận được SMS: ‘Chúc cô nương ngủ ngon’. Tự nhiên thấy vui vui”. Tôi nhớ ra, đã lâu rồi tôi không có niềm vui được chúc ngủ ngon qua sms, toàn là chúc online Có khi là vì dù không chúc tụng gì, tôi đã ngủ ngon lắm rồi.

“Ông già Noel ơi, năm nay cháu đã rất ngoan, không có khuyết điểm gì đặc biệt ngoài việc hay thức khuya. Ông ơi, năm sau, cháu sẽ vẫn rất ngoan và sẽ đi ngủ sớm nhất có thể, ông tặng cháu một món quà Noel nhé. Một lời chúc ngủ ngon vào đêm Giáng Sinh thôi. (Hy vọng là không kém lãng mạn đến mức lời chúc đó dựng cổ cháu dậy khi cháu đã ngủ say tít thò lò rồi)”.

Vài nét về blogger

blog1-873272-1376281766_500x0.jpg

“Nó thất thường và đỏng đảnh.
Thỉnh thoàng sướt mướt như một diễn viên cải lương chuyên nghiệp. Những lúc ấy, nó rất hay viết tự sự hoặc tâm sự.
Thỉnh thoảng lại đồng bóng. Những lúc ấy nó rất hay nói những câu linh tinh, kì quặc…” – Hươu Ú, 25 tuổi.

‘Leo cây’ – hangtd

‘Leo cây’

Nếu bạn có thói quen đến muộn 15 phút trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã không trả lời cuộc điện thoại một cách thật từ tốn và quan tâm như mọi khi vì còn phải chạy bổ ra ngoài đi cho đúng hẹn.

Nếu bạn có thói quen đến muộn 30 phút trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã không được ngồi ăn trọn vẹn bữa ăn với gia đình rồi sau đó thong thả thu dọn vì còn phải nhấp nhổm nhìn đồng hồ và bổ ra ngoài.

Nếu bạn có thói quen đến muộn hơn một giờ trong cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể sẽ phải thức khuya thêm hơn 1 giờ đồng hồ để hoàn thành công việc mà đáng lẽ họ đã có thể hoàn thành trước đó.

Nếu bạn có thói quen thay đổi mọi chuyện vào phút chót và hủy cuộc hẹn thì cố gắng nghĩ một chút rằng, người hẹn với bạn có thể đã phải hủy một cuộc hẹn với một người khác chỉ vì đối với họ, bạn quan trọng hơn rất nhiều. Và có thể chỉ vì sự “cancel” này mà họ đã trở thành một người xấu hơn bình thường.

Và tốt nhất, bạn hãy tập có trách nhiệm với lời nói của mình, hành động của mình. Thời gian của bất kỳ ai cũng đều là thứ ko lấy lại được. Và hơn thế, hãy thử nghĩ mình ở vị trí của người kia xem, cảm giác sẽ như thế nào.

(Theo blog của Hươu Ú)

Một ngày chúng ta làm được những gì?

Hãy nói về điều này: Một ngày chúng ta làm được những gì?
( Tôi không dùng từ “có thể” hay “đã”) 😉

Một ngày 24h đồng hồ, bớt đi thời gian cho việc ngủ để cân bằng co thể, chúng ta còn lại một chút(khoảng <17h) để làm những việc cần làm, phải làm, nên làm.
Vậy trong một ngày chúng ta đã làm được những việc gì?
Chúng có ích lợi ra sao? Có vấn đề gì nảy sinh không?
Chúng ta giải quyết các công việc như thế nào? kết quả ra sao?
Chúng ta đã gặp ai, gặp được ai thú vị, có những bài học nho nhỏ?
Chúng ta đã ở đâu? Có nhìn thấy những cảnh vật tươi đẹp?
Chúng ta đã suy nghĩ về điều gì, về ai…

Một ngày chúng ta làm được những gì?

Khi kết thúc một ngày, ta cảm nhận được gì và có suy nghĩ gì về những gì đã xảy ra, đã không xảy ra trong ngày?
Chúng ta có hài lòng?

Cần quan tâm về điều này một chút, vì những gì có được trong một ngày theo thời gian… nó sẽ định hình con người chúng ta những năm tháng sau này. Mà chúng ta lại luôn có mong muốn gì đó?
Chúng ta có đang kiểm soát bản thân? …

sand-clock

part 1…

Nói một chút khi được “gặp” những tiếng cười.

Cái tiêu đề sẽ là như trên hoặc là:

Đôi khi bạn sẽ rất ngạc nhiên đó.

/////////////

Đôi khi bạn sẽ rất ngạc nhiên đó, bạn sẽ bị ảnh hướng bởi những cảm xúc.

Cảm xúc của ai đó, đơn giản bạn, ở nơi bạn có thể cảm nhận, bạn có cảm xúc…

Đôi khi bạn sẽ rất ngạc nhiên đó, bạn sẽ bị ảnh hướng bởi những suy nghĩ.

Suy nghĩ của ai đó, đơn giản bạn, ở nơi bạn có thể suy nghĩ, bạn có ý thức…

Và rồi điều tôi hay nói, ngôn ngữ tôi hay dùng…là ta có cần kiểm soát chúng không?

Ta có cần kiểm soát chúng không?

Tại sao lại có mong muốn kiểm soát?

Suy nghĩ về sự kiểm soát?

Vì sao?

Bạn nhận thức được hiện tượng này, bạn cố gắng nhận thức về nó, bạn bị nó cuốn hút, bạn

muốn tìm ra câu trả lời mà nó đã tồn tại trong đầu bạn.

Bạn có biết câu trả lời là gì? Bạn có dám trả một cái giá nào đó mà bạn chưa hình dung ra để

có được nó ? Bạn có dám? Có dám không?

Nhưng cũng chẳng phải là chúng ta không biết điều chúng ta không biết đó sao?

Bạn sẽ ngạc nhiên, sẽ bất ngờ, sẽ lo sợ nữa cơ? Đúng vậy ấy, bạn sẽ rất lo sợ, lo sợ lắm vì có

nhiều điều nằm bên ngoài sự kiểm soát của bạn mà? Có phải không? Và bạn lại có bao giờ

nghĩ rằng, nghĩ về việc kiểm soát những thứ ta không kiểm soát được?

Nghe rất lạ phải không? Và rất điên rồ?

Làm sao ta có thể biết được cái điều ta không biết là điều gì?

Tại sao để biết về điều ta không biết? Nó là điều gì? Haha

Tất nhiên với những câu hỏi không đâu vào chốn nào thì nó luôn làm vấn đề, làm hiện tượng

được ánh xạ trong ta trở lên 1 vòng tròn. Một vòng tròn không có lời giải đáp,

một mê cung giản đơn không có lối ra, một điều lặp lại vấn đề mà trước nó,

nó cố gắng phân tích.

Ta liệu có nên đi ngược lại vấn đề bằng cách tổng hợp các hiện tượng khác và gắn kết chúng

với những mối liên hệ trong suy tưởng để rồi tổng hợp thành một vấn đề mà ta đã, và đang

có.

481758_521543501197373_300803835_n

Ta biết cách tổng hợp, liệu ta có biết cách phân tích nó? Mà khi ta có thể tổng hợp thì

nó cũng cho ta điều kiện để biết rằng vấn đề của vấn đề nằm ở đâu? Và chẳng phải khi đó

ta đồng thời có những giải pháp cho nó hay sao? Và ta bỏ qua vấn đề kia và trong sự tổng

hợp các hiện tượng để cho ra một hình tượng cụ thể, một hiện tượng thì vấn đề đó sẽ

không còn tồn tại trong chính cái ta đang cố xét? hahaha

Ta có chắc vậy không? Ta không chắc vậy được đâu? Vì ta không kiểm soát những gì nằm bên

ngoài khả năng của ta. Đó cũng như một câu nói cho thấy nội dung tất nhiên của một mệnh

đề. Và có thể ta lại cố gắng, ta nỗ lực để mở rộng những khả thể của bản thân,

những khả năng của ta…nhưng câu chuyện sẽ có thể đi tới đâu khi dù ta có sức mạnh thì ta

cũng không có đủ thời gian và nơi chốn để thực thi nó?

Ta nỗ lực tìm câu trả lời, ta đau đầu về nó, ta nghĩ rằng hoặc âu thì cũng tin rằng nó quan

trọng với ta lắm lắm. Không có nó, không giải quyết nó thì như ta đã không sống vậy?

Ta bứt dứt, ta đứng ngồi không yên.

Ta lại có biết rằng với những gì thuộc về giới sinh học, thuộc về những khái niệm tồn tại

cơ bản nhất thì ta đang tồn tại, và với một cú hích nào đó ta liên tưởng về chúng,

những thứ được gắn cái tên là quan trọng kia, những vấn đề, những sự vật,

những hiện tượng ta quan tâm về, ta dành thời gian cho chúng.

Và ta nghĩ về những khả thể của cuộc sống. Hahaha

Và ta thực là nhỏ bé. Và ta có thể làm được những gì…

Đó sẽ mãi là một câu chuyện không hồi kết với những gì gắn với sự sống và sự tiến hóa.