Một nửa của bí mật.

Bí mật, chúng nằm trong những ký ức về một nơi xưa cũ với những nụ cười, ánh mắt. Và, một mai nào đó, chúng lo sợ bị lãng quên, bị tan biến như cát bụi thời gian. Sẽ chẳng còn nỗi nhớ nào dành cho chúng, để rồi buồn vì một điều gì đó đã mất.
Và khi ấy, những nỗi cơ đơn trở về.

2129

/////

 

                                     

src= internet.

Đôi lúc, mà chưa kịp nghĩ gì nhiều mà tôi đã dễ bị cái nhãn mặc cảm gì gì đó có khái niệm về những gì là thú vị bó chặt lấy thân thể này rằng tôi kiếm tìm sự đồng điệu nào đó, để được nói ra những điều mình muốn, rồi lắng nghe, lắng nghe thật chậm những bí mật nho nhỏ để rồi em dựa vào bờ vai tôi, cùng nghe những ầm thanh ồn ã mà câm lặng chung quanh từ đời sống vốn lắm màu sắc lòe loẹt hay dù nó có thuần khiết chăng nữa, tôi sợ mình không xứng với em, suy nghĩ đó đã thoáng qua một chốc, tại sao cơ chứ, tự đưa ra những ranh giới cho cái mác “chân lý” cũng rồi tự lo sợ vì chính nó, vì những gì thuộc về bản thân, về khả năng về những gì là khả thể cho cái khoảng thời gian vốn ngắn tũn mà con người ta ít khi được lắng nghe trọn vẹn ai đó, và tôi biết, phải, tôi biết, chúng có gì đâu, ấy vậy mà những gì giản đơn lại chứa đựng những ký ức thật quá đỗi dài lâu, tôi lo sợ những khuyết điểm trong tôi, cả ngoài tôi, dẫu biết có chúng là lẽ dĩ nhiên quá đỗi, ấy thế mà niềm kiêu hãnh của con người ta lại đung đưa lắm, chưa kịp lang thang nhiều hơn trong miền ký ức, những gì chán phèo của thực tại về mảnh đất này lại muốn xâm chiếm, những câu chuyện về con người chúng ta, về tự do, hạnh phúc, về cá nhân mỗi người, bản lĩnh, về sự ngu dốt, những lỗi lầm, về nụ cười, những vẻ đẹp khó đặt tên, về chiến tranh, máu và nước mắt, về sự nghèo đói, lòng thương hại?, về tình yêu, sự đồng điệu, về sự độc tài, người bóc lột người, về những cuốn sách, vân vân và tương tự, chúng là buồn, con người ta nhỏ bé lắm, nên thường chìm vào những nỗi buồn không tên, mà nếu có tên thì buồn hơn biết làm sao, những dòng chạy vẫn tiếp tục và nhiều lúc, nỗi cô đơn vẫn dễ chạm vào trái tim kia, để rồi thấy chán ghét bản thân một chút, chán ngán luôn con người ta chút nữa, rồi vẫn biết yêu bản thân một tí, giữ niềm hi vọng nơi con người ta thêm chút chút, quay cuồng trong mê cung ảo tượng do lý tính rặn ra, và thật chẳng dễ để một nụ cười làm ấm lên những con đường u tối. Biết làm sao.

16 nhu cầu cơ bản của con người.

// Tại sao mình chia sẻ lại bài viết này… Những nhu cầu này, nói cách khác, chúng là những động lực, những nguyên nhân mà một ai đó sẽ làm cái này hoặc làm cái kia, hay không làm điều gì đó. Và đồng thời, chúng là mục đích của con người ta. Và lẽ dĩ nhiên, là từ đây, chúng là những điều kiện để một người này khác biệt với kẻ khác ra sao.

Thanks

p/s: Vậy nhu cầu của mình ở đây là gì. =))

//

 

16 nhu cầu cơ bản của con người.

Tài liệu tham khảo : “The Normal Personality- A NEW WAY OF THINKING ABOUT PEOPLE” của Steven Reiss

Tất cả mọi người đều có 16 nhu cầu cơ bản nhưng được họ ưu tiên theo cách khác nhau. Cách mà mỗi cá nhân ưu tiên thỏa mãn nhu cầu được gọi là một Reiss Motivation Profile (RMP),nó tiết lộ về những giá trị ( values ) của người đó.

Nguồn ảnh: pentv.tv

5 đặc điểm của 1 nhu cầu cơ bản :

1. Động cơ phổ quát (UNIVERSAL MOTIVATION). Những nhu cầu cơ bản thúc đẩy mọi người hành động.

2. Những nhu cầu tâm lý (PSYCHOLOGICAL NEEDS ). Sự thỏa mãn 1 nhu cầu cơ bản luôn luôn mang tính tạm thời- nhiều giờ hoặc nhiều ngày sau khi thỏa mãn được 1 mục tiêu thì nhu cầu cơ bản của con người lại được xác lập lại và nó ảnh hường đến hành vi một lần nữa. Ví dụ, khi chúng ta thỏa mãn nhu cầu tò mò về 1 chủ đề, lĩnh vực nào đó, sớm hay muộn gì chúng ta cũng trở nên tò mò về những chủ đề khác.

Tại sao những nhu cầu cơ bản lại tự xác lập lại sau khi chúng ta đã thỏa mãn chúng?

Bởi vì những nhu cầu cơ bản thúc đẩy chúng ta tìm kiếm những trải nghiệm thỏa mãn ở 1 mức độ nhất định. Ví dụ, nhu cầu ăn uống thúc đẩy chúng ta tiêu thụ khoảng 2500 calo mỗi ngày. Khi bạn ăn ít hơn số calo trong 1 ngày, bạn sẽ đói. Khi bạn ăn nhiều hơn, bạn sẽ thấy nặng nề. Khi bạn ăn đủ lượng thức ăn , bạn sẽ cảm thấy thỏa mãn. Sự thỏa mãn của bạn chỉ là tạm thời.

3. Động cơ nội tại (INTRINSIC MOTIVATION ). People pursue basic desires for no reason other than that is what they want. Ví dụ, nhu cầu ngăn nắp gọn gàng thúc đẩy chúng ta tổ chức, sắp xếp cuộc sống của mình bởi vì chúng ta đánh giá cao tính trật tự, có kế hoạch ; trong khi đó nhu cầu muốn được người khác chấp nhận thúc đẩy chúng ta tránh né bị phê bình chỉ trích bởi vì chúng ta đánh giá cao sự chấp nhận.

Những nhu cầu khác nhau có thể là động cơ thúc đẩy hành vi giống nhau. Ví dụ , khi chúng ta sắp xếp lại nơi làm việc vì chúng ta đề cao tính trật tự, chúng ta bị thúc đẩy bởi nhu cầu ngăn nắp. Khi chúng ta sắp xếp lại nơi làm việc để tránh bị người quản lý phê bình thì chúng ta bị thúc đẩy bởi nhu cầu muốn được người khác chấp nhận. Khi chúng ta sắp xếp lại nơi làm việc vì cả 2 lý do trên, chúng ta bị thúc đẩy bởi nhu cầu ngăn nắp và muốn được chấp nhận.

4. Những giá trị nội tại (INTRINSIC VALUES) . We are a species motivated to assert our values.

5. PSYCHOLOGICAL SIGNIFICANCE

Sau đây là 16 nhu cầu cơ bản:

1. Acceptance, the desire to avoid criticism and rejection: Nhu cầu chấp nhận : muốn tránh không bị phê bình và chối bỏ.

2. Curiosity, the desire for cognition: Nhu cầu tò mò : khát khao về mặt nhận thức.

3. Eating, the desire for food: Nhu cầu ăn uống : khát khao với thức ăn

4. Family, the desire to raise one’s own children: Nhu cầu gia đình : nuôi dạy con cái.

5. Honor, the desire to behave morally: Nhu cầu tự trọng : muốn hành xử theo đạo đức.

6. Idealism, the desire for social justice: Nhu cầu công bằng : khát khao về sự công bằng xã hội

7. Independence, the desire for self-reliance: Nhu cầu độc lập

8. Order, the desire for structure: Nhu cầu trật tự

9. Physical Activity, the desire to move one’s muscles: Nhu cầu vận động cơ thể

10. Power, the desire for influence of will: Nhu cầu quyền lực, khát khao ảnh hưởng đến mọi người

11. Romance, the desire for sex: Nhu cầu tình dục

12. Saving, the desire to collect: Nhu cầu tiết kiệm, tích lũy

13. Social Contact, the desire for friendship: Nhu cầu kết nối xã hội, bạn bè

14. Status, the desire for prestige: Nhu cầu địa vị xã hội, khát khao danh tiếng

15. Tranquility, the desire for inner peace: Nhu cầu bình an nội tâm

16. Vengeance, the desire to get even: Nhu cầu trả thù

Cường độ nhu cầu mạnh : chỉ về nhu cầu của người đó mạnh hơn những người bình thường ( trên 20% khi so sánh với dân số nói chung) . Người đó sẽ phát triển những nét tính cách, hoặc những thói quen để thỏa mãn nhu cầu được lặp đi lặp lại. Ví dụ, 1 người có nhu cầu suy nghĩ cao (a high-intensity need to think) sẽ dành nhiều thời gian cho hoạt động trí tuệ , người ấy sẽ bộc lộ những tính cách của người trí thức, học giả.

Cường độ nhu cầu yếu : Chỉ về nhu cầu của người đó yếu hơn, thấp hơn so với những người bình thường ( thấp hơn 20% khi so sánh với dân số nói chung). Người đó sẽ phát triển những nét tính cách, hoặc những thói quen để thỏa mãn nhu cầu được lặp đi lặp lại. Ví dụ, 1 người có nhu cầu suy nghĩ thấp (A person with a low-intensity need to think) sẽ dành ít thời gian cho hoạt động trí tuệ và người đó sẽ bộc lộ những tính cách của 1 người thiên về thực hành, thiên về hành động (traits of a practical, action-oriented).

Cường độ nhu cầu trung bình – bao gồm 60% dân số. Những nhu cầu đó được thỏa mãn hằng ngày và không yêu cầu phát triển những thói quen riêng biệt hoặc những nét tính cách để thỏa mãn những nhu cầu đó.Người có cường độ nhu cầu trung bình thỉnh thoảng sẽ bộc lộ những tính cách gắn liền với cường độ nhu cầu mạnh và thỉnh thoảng lại bộc lộ những tính cách gắn liền với cường độ nhu cầu thấp.
Đón đọc trang 2 nhé.

Câu chuyện Unfriends.

Nghĩ lại tí tí… Ăn phờ den với 2 bé hàng xóm kể ra cũng hay hay. Mềnh lại có khối thời gian…
Một ngày ai cũng có 24h, ai cũng biết, sử dụng nó thế nào thì tùy, ai cũng biết luôn.
Vậy là cứ để ý bản thân thôi, bản thân đang dành nhiều thời gian cho việc gì nào? Việc đó mang lại nhiều điều bổ ích không, nhiều giá trị không, có đáng không…? Rồi từ đó mà sẽ quyết định sẽ dành thời gian cho cái gì, như thế nào… Nhưng mà để vậy thì hẳn nhiên ban đầu là kẻ đó đã có một mục tiêu hay mục đích gì rồi thì mới có kiểu trạng thái “kiểm soát” đó, không thì thời gian bước qua mà lắm kẻ chả hay.
… Con người thật buồn cười, bản thân mềnh cũng quá là buồn cười luôn, cười phát bực… đã rất nhiều khoảng thời gian, mình phung phí, mình làm những thứ vớ vẩn, chơi những thứ độc hại… haha… không kiên trì để làm một việc nhỏ nhỏ sau một quang dài thì nó sẽ to to… òa… Hẳn là lúc đó vẫn biết về cái gì là quan trọng, cái gì là mục tiêu, cái gì là cần thay đổi, cái gì là thối nát, là vật cản… mà vẫn “quyết đinh” rồi cả”  lựa chọn” vậy đó thôi… Vậy là, hóa ra ý chí, sự quyết tâm, sự mạnh mẽ là điều đâu dễ có, dễ thực thi.
Cái mà có một ngôn từ khác, cám dỗ. Thật lắm cám dỗ với tất cả chúng ta, chúng là vật cản? làm ta chệch hướng, làm ta sai đường, làm ta lạc lối… hẳn bạn cũng dễ biết những điều trên thôi…
Vậy thì, rồi chúng ta thường vậy mà… sau quãng thời gian nào đó, vô tình hay hữu ý… ta xét lại những gì ta trải qua, ta đã làm… gán cho chúng cái nhãn nào đó, rồi xét chúng dưới cái nhìn về vật chất, giá trị thế nào, rồi quay sang giá trị tinh thần, thêm bớt vào đó cả cảm xúc, kỉ niệm…Rồi tạm gọi chúng là những gì đáng nhớ và đáng quên… *Mà muốn quên cũng không quên được đâu, mà cũng đâu cần quên* =))
Đó, từ vụ unfriend mà lây lan rồi lan man… Đã nhiều lúc thấy thế giới thật quá nhỏ bé, và cũng nhiều khoảnh khắc thế giới như to hơn cả vũ trụ vậy… bản thân nhỏ bé sẽ bị cuốn về đâu, ngóc ngách nào chăng?

Nguồn: pixelsatanexhibition.com
Mà những khi ấy, làm sao mà khác được… lại quay sang ngay về câu chuyện ngu dốt của loài người, của bản thân… và chúng ta chẳng phải chỉ biết *thở dài* đó sao. Thế giới to lớn là thế, cá nhân nhỏ bé này thì làm được gì, thay đổi được gì cơ chứ… Chưa nói gì to hay cơ nhỡ… thay đổi bản thân còn là việc khó kinh lên được ý là… còn gian nan, còn đau đớn run rẩy cơ mà…
Chúng ta ngu dốt và chúng ta làm nhau đau, thêm đau, thêm cả buồn.
Nhưng chả phải, thế mới là con người… nhích từng chút, rồi lại từng bước… đôi lúc cũng thụt lùi, nhưng rồi lại bước những vài bước liền… Vẻ đẹp con người… haha, thời gian, những nụ cười, giọt nước mắt, đôi bàn tay… rồi cả những hi vọng.
Nói thế thì đơn giản quá… đâu chỉ cứ vịn vào cái ngu dốt là được, con người… Lòng tham hay cao sang hơn là những mong muốn, tham muốn, sự muốn… Chúng bẻ gãy con người mà lắm kẻ không hay.

Từng ngày qua mà chúng ta có ngay những đổi thay to lớn thì vô lý quá… Thế thì sao là một hành trình mà có ít kẻ dám bước vào cơ chứ, dũng cảm vì điều gì đó cơ chứ…
Và từng ngày, chúng ta không hơn ngày hôm qua… thì có lẽ, đó là một nỗi buồn lắm.
Cái sự hơn cũng thật lạ kỳ… đó chẳng phải là một dạng ham muốn đó sao. =))
Làm nhau vui, làm nhau vui cười, làm nhau hạnh phúc, làm cảnh quan chung quanh đẹp đẽ, làm bầu trời mãi xanh… Có lẽ đó là sứ mệnh to lớn lắm lắm… mà sự ngu dốt ngăn cản chúng ta thấy nó chăng?
p/s: Cuối rồi, tự hỏi… Sao mình không *ăn phờ ren* sớm hơn nhỉ?
… Đâu có cơ hội cơ chứ, với lại thật ta… nó cũng vui vẻ gì lắm đâu cho cực.
Dễ lắm, lâu lâu nữa, nó năn nỉ add friend trở lại chứ lị…
… Cũng điên rồ lắm, nhỡ kẻo un phờ rên forever thì nó cũng làm luôn chứ lị.
Cảm xúc của con người cũng lạ kỳ lắm đó.

p/s2: Á… Nhớ ngay… quý 2 đứa lắm chứ, và thật là sẽ chẳng bao giờ muốn phải quên chúng cả. Điều đó nặng nề quá mất… Con người lại thật buồn cười… Mà, chẳng lẽ *chia xa rồi mới thấy nhớ thương, mới hối tiếc*… haizz.

Mang nhiều ràng buộc thì thêm nặng lòng, nặng bản thân, buông xuôi tất cả thì thành Phật chưa nhỉ… Hay Phật là buông bỏ tất cả, nhưng vẫn ôm tất cả vào lòng. Chữ KHÔNG mà nó thật to quá, rộng quá… lắm lúc thật nó to hơn cả vũ trụ vậy… Hoặc cũng chỉ từ sự ngu dốt mà ra thế thôi.

 

Chính trị luận.

Người dân nào, chế độ đó.

Trích Chính trị luận.

///

Muốn thay đổi chế độ… từ chế độ, từ người dân, từ cả hai.

Sự bền vững, sự đúng đắn.

Cái đầu thì dễ dàng và nhanh hơn cái thứ 2. Cái thứ 3 thì tốn kém vô cùng. Và cái nào thì cũng đều cần hy sinh cả. Và khi có hy sinh thì nhiều thứ thật không dễ dàng.

Nói một chút về nền văn minh…

“…lao động là một trong các yếu tố quyết định để chuyển hóa vượn có dạng người thành con người.”
>> Lao động là yếu tố quan trọng giúp con người có nền văn minh? Còn sự trao đổi.
Sự trao đổi tất yếu sẽ có trong cộng đồng… Khi mà con người đã có lao động.
Qua thời gian, lao động dẫn tới sự trao đổi.
>> Sự trao đổi hàng hóa… của con người làm con người có nền văn minh.
Khi ở những bậc thang khác nhau của nền văn minh, con người có những nhận thức khác nhau về hạnh phúc?! Về việc những cái khác nữa… sự tồn tại của con người, ý nghĩa của cuộc sống, sự văn minh của chính con người, nhu cầu, tham vọng của con người… môi trường sống, sự cân bằng tự nhiên, kiểm soát quyền lực, chia sẻ vật chất và tinh thần… Chúng là quá nhiều nếu vịn tất cả vào nền văn minh. Nhưng tất cả chúng, những phần nào đó đều được phản ánh vào nền văn minh.

Khi nói về nền văn minh, thường chúng ta chú trọng vào số đông cá nhân trong xã hội đó.
Văn minh của Việt Nam năm 2013:
Giới trẻ (30 trở xuống) ít có những suy nghĩ, ước mơ về các vấn đề toàn cầu, ngay cả các vấn đề trong nước cũng ít:
Nghèo đói, bất bình đẳng, chính trị, tham nhũng, dân chủ, hiến pháp, đạo đức…giáo dục, văn hóa…
Dịch bệnh, tệ nạn xã hội, HIV, tình dục…
Họ phải dành quá nhiều thời gian, hay họ chủ động dành phần lớn thời gian của họ… về những nhu cầu vật chất và tinh thần cơ bản để sinh sống… Họ dành thời gian cho game, cho chém gió, tám chuyện… nói về các ca sĩ, diễn viên, các câu chuyện lá cải là chủ yếu… họ suy nghĩ về việc tránh bị thất nghiệp, về việc tạo mối quan hệ với những người có mối quan hệ rộng, quyền lực… người mà họ có thể nhờ vả, xin xỏ. Họ suy nghĩ về những cái bé bé, văn hóa dạy họ không được phép suy nghĩ lớn lao và khác biệt… vì họ không có tiền, không có quyền, không có luôn những mối quan hệ… Thôi.
Tất cả, chúng là suy nghĩ của tôi. Ở một vài góc nhìn. Để có notes đúng đắn và cuốn hút cần đứng ở nhiều góc quan sát để có đủ sự khách quan. Tôi lười, nên tôi không làm vậy. haha.

Có thể nói thế này, nếu các nhu cầu cơ bản của đời sống mà chưa được đáp ứng, thì lấy đâu ra sức lực và thời gian dành cho các vấn đề, các câu chuyện “to tát, lớn lao, ý nghĩa” hơn đây.
Và do vậy, nên đâu có cách nào để biết và hiểu về vẻ đẹp của chính mỗi cá nhân họ đây. Nó được phản hồi là… Viển vông, mơ mộng, ngu ngốc… :v

… Thì họ không suy nghĩ về những cái đó, thì có chết ai đâu cơ chứ… có phải không.
Chuẩn. Nhưng tao cứ tiếc… họ đã phí phạm đi khả năng của con người, những giá trị của con người mất rồi. Tao cũng đang thế nữa đấy nhé…
… Biết nguyên nhân sâu xa nhất dẫn tới điều đó chứ? À, mày biết… :D. Nhưng có rất nhiều chuyện không nằm trong tầm kiểm soát của mày, tầm có thể kiểm soát à… cũng mập mờ, nhợt nhạt.
Haha. Con người có lẽ là thế… Thế nên, họ vẫn đang phát triển giống loài và những giá trị thuộc về giống loài đó… rất nhiều năm tháng nữa.
À… Tối nay ăn gì thế mày?
…Thịt gà, rau, trứng, thịt lợn… nhé.
Ô, thế chúng có độc hại gì không thế? 😉

p/s: Để có được nền văn minh “mới”, con người phải trả nhiều cái giá khác nhau, và ngay cả chính những suy nghĩ và hành động không văn minh của họ trong lịch sử, và có thể là trong cả tương lai nữa.

Vẻ đẹp của Toán học – hangtd

Vẻ đẹp của Toán học

Cách đây 4, 5 năm gì đó, trong một trò vui tổ chức trên một forum nhỏ nhỏ của mấy đứa yêu âm nhạc, theo thứ tự đến lượt tôi được phỏng vấn. Trong đó có một câu hỏi: ‘Toán là một môn học logic nên nhiều người cho rằng nó khô khan, thế nhưng toán học được phong là nữ hoàng của các môn học, chị có thể chứng minh điều ấy?’.

Hươu Ú

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ là tôi đã gõ câu trả lời chỉ gồm 3 từ tiếng Anh ngay sau khi vừa đọc xong câu hỏi. Đó là một câu trả lời mà tôi nghĩ là sẽ khiến những người yêu mến tôi phải mỉm cười và những người ghét tôi có cơ hội chỉ trỏ: “Đấy, nó hợm hĩnh và ngạo mạn thế đấy!”.
Và như thế có nghĩa nó là một câu trả lời làm hài lòng cả hai phe.

Cho mãi đến sau này, tôi vẫn không nghĩ ra được câu trả lời nào khác khả dĩ hơn, thậm chí ngay cả khi anh phàn nàn với tôi, rằng môn Toán thật chẳng có gì hay ho đẹp đẽ cả. Tôi chẳng biết nói thế nào để anh có thể thấy được vẻ đẹp ẩn chứa trong những con số, những tính chất hình, những định lý, những khái niệm Toán học.

Tôi không biết trả lời thế nào khác cho đến khi đọc Giáo sư và Công thức Toán.

Tôi bị hút vào ngay từ những con chữ cuối cùng ở trang thứ nhất và chiếc bút chì trong tay tôi bắt đầu vạch những nét rất dài và rất đậm ngay từ trang thứ ba.

Câu chuyện kể về một người giúp việc, một ngày kia được giới thiệu đến làm việc cho một giáo sư Toán học già. Ông đã bị một tai nạn nhiều năm về trước và trí nhớ của ông mãi mãi dừng lại ở đó. Từ đó trở đi, ký ức của ông chỉ duy trì được trong 80 phút, chính xác và lạnh lùng như một môn khoa học, không hơn, không kém một giây. Và vì thế, đối với giáo sư, cô giúp việc luôn là một người… mới tinh. Qui trình làm quen rất thú vị và lãng mạn lại lặp lại với câu hỏi về “ngày sinh và cỡ giày”. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi cô dẫn cậu con trai của mình đến chơi với giáo sư. Và từ đây, niềm đam mê Toán học ở ông, vẻ đẹp giản dị và cao sang của môn Toán, tình yêu giữa con người với con người đã thay đổi cuộc đời của 3 người họ.

Nếu ai đó cho tôi chọn Yoko Ogawa – tác giả của quyển sách này – đã tốt nghiệp chuyên ngành Toán hay bất kỳ một môn xã hội nào khác, tôi tin chắc 100% rằng tôi sẽ chọn Toán. Bởi vì sẽ thật khó cho một người không học Toán mà lại có thể hiểu và viết về Toán với một triết lý nên thơ đến như thế!

“Đó là một con số cực kỳ ý nhị. Nó không xuất hiện ở những nơi dễ nhận thấy, nhưng lại thực sự tồn tại trong trái tim của mỗi chúng ta và nâng đỡ thế giới bằng đôi bàn tay nhỏ bé của mình”.

“Cháu là Căn. Căn là một ký hiệu toán học rất khoan dung, nó sẵn sàng thu nạp mọi con số vào lòng mình không một chút đắn đo”.

Với sự lồng ghép một cách kỳ công và khéo léo những công thức, khái niệm Toán tưởng chừng rất khô khan vào cuộc sống đời thường có phần ảm đạm của 3 người, Yoko như đã phủ lên đó “một tấm ren rực rỡ của Thượng Đế”. Cuộc sống của cả ba trở nên sống động, tràn ngập ý nghĩa và ấm áp tình yêu thương, những công thức và khái niệm Toán tự nhiên có nhịp điệu và ngân nga như một bài thơ.

“Những con số của giáo sư và những con số của tôi biến thành một dòng chảy uốn lượn không ngừng, giống như đang kết nối những vì tinh tú lấp lánh để vẽ nên các chòm sao giữa khoảng trời đêm. Chúng tôi cứ mải miết đưa mắt đuổi theo cảnh tượng ấy”.

Với một văn phong giản dị nhưng tinh tế và trau chuốt, Yoko đã viết nên một “tiên đề Toán học” bằng văn chương với 3 nhân vật không có tên, để lại một dư vị ấm áp đầy tính nhân văn và thật sự khó quên trong lòng người đọc (bất kể họ là dân tự nhiên hay dân xã hội).

“Không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cái sự thật vĩnh hằng không bao giờ bị lay chuyển bởi vật chất, hiện tượng, tự nhiên hay tình cảm. Toán học có thể giải mã và thể hiện sự thật ấy mà không thứ gì ngăn trở được” .

Và nếu bây giờ có ai đó bảo tôi hãy chứng minh vẻ đẹp của Toán học, tôi sẽ bảo họ tìm đọc quyển Giáo sư và Công thức Toán.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

“Suối nguồn” và con người – hangtd

Suối Nguồn và con người

Chặng đường từ Mộc Châu về Hà Nội mới là những gì thật tuyệt. Xe chạy liên tục quãng sáu bảy chục cây/giờ. Giữa núi rừng bao la hùng vĩ thế này thì cái cảm giác về tốc độ khác rất nhiều so với những con phố bé xinh, đông đúc và chật hẹp. Và khi nhìn thấy những cột thu phát sóng dựng sừng sững trên đỉnh núi, trong đầu mình hiện ra lờ mờ những câu chữ của Suối Nguồn.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Có lẽ cảm giác đó là đây. Cảm giác của Howard, của Dominique, của Gail khi nhìn những tòa nhà chọc trời thân yêu ở New York là thế này. Thế đấy, những con người bé nhỏ đã kéo theo từng dầm sắt, từng bao xi măng, từng túi đá dăm, bước từng bước trên những dốc núi hiểm trở cheo leo và dựng lên những con đường phẳng lì xẻ ngang núi, những cột thu phát tít mít trên trời xanh, những ngôi nhà nằm vắt vẻo lưng chừng vách… Không phải là choáng váng. Nó là cảm giác bị mê trước sức mạnh của con người.

Cảm giác của mình khi nhìn thấy những cột sóng đó cũng y như những lần mình đứng trên chùa Đồng, đèo Ngoạn Mục, Vạn Lý Trường Thành… Chẳng là gì ghê gớm cả. Chỉ là cảm giác chinh phục. Rồi đầu mình cứ liên tiếp nghĩ về những nhân vật trong Suối Nguồn. Bất kể họ là ai, họ đều có niềm tin mãnh liệt vào những gì họ làm. Howard và Dominique, đó là những người không tưởng. Mình không thể tin rằng có những tính cách mạnh đến như vậy tồn tại trong cuộc đời xô bồ này. Cảm giác về bản thân của họ cứng và rắn đến mức đơn giản. Nghĩa là họ tin là mình đúng, và thế là họ chỉ làm những gì họ cho là đúng và không làm những gì họ cho là không đúng. Bất kể họ đang đi ngược lại cơn bão của cả một thời đại. Họ tin và chờ đợi cơ hội để làm được những gì mình mong muốn cho dù bị cuộc đời vùi dập xuống tận đáy tầng nào trong thế giới này.

Tình yêu của Howard và Dominique cũng là một tình yêu không tưởng như hai con người ấy. Nó không phải là một yếu tố chính cấu thành nên câu chuyện, nó chỉ là một trong số những mắt xích liên kết các tuyến nhân vật, tạo ra tình huống và khắc sắc hơn cá tính của mỗi người. Hai con người hoàn toàn độc lập có thể thấu hiểu và tin tưởng nhau đến nhường ấy ư?

Nhân vật đáng thương nhất trong truyện có lẽ là Peter. Một người có tài ở mức nào đó, tham vọng ở mức nào đó, khôn ngoan ở mức nào đó, chính trực ở mức nào đó… Nhưng bi kịch của anh ta là ở chỗ anh ta biết đâu là đúng nhưng lại không đủ tự tin để đi theo cái sự đúng đó. Anh ta biết mình sai nhưng không thể thoát ra khỏi những cái sai này. Và rồi cuối cùng rối tung trong một mớ những cám dỗ, vinh hoa, danh vọng, thất bại, phù phiếm. Anh ta không còn biết mình đang ở đâu và mình từng-là những gì trong quãng thời gian tồn tại của mình.

Nhân vật tài năng nhất, theo đánh giá của mình là Elsworth. Ông ta biết đâu là đúng, đâu là sai. Và ông ta chọn làm theo cái sai để biến tất cả những người xung quanh cùng sai theo mình. Cái ông ta tin không phải là sự đúng/sai, không phải là chân lý mà ông ta tin vào cách thức tiến hành cuộc chiến của mình – cũng có nghĩa là ông ta tin vào khả năng của bản thân mình. Niềm tin của ông ta đủ mạnh để làm được cuộc chinh phục đó. Và quả thực, ông ta đã thành công.

Nhân vật ưa thích nhất của mình, đương nhiên là Gail. Một con người rất đời, rất thực. Ông ấy có một phần chính trực của Howard, một phần nhu nhược của Peter và một phần tham vọng nào đó của Elsworth – nhưng không đủ chính trực như Howard, không đủ nhu nhược như Peter và càng không có sự giảo quyệt của Elsworth. Ông ấy là một-con-người-giống-bình-thường nhất trong số các nhân vật của truyện. Ông ấy theo đuổi cái đúng theo cách của mình, bảo vệ chân lý đến gần như tận cùng. Nhưng cũng như đa số con người, ông ấy có niềm tin – phải nói là cô vùng mạnh mẽ, nhưng khi niềm tin đó bị vùi dập đến đáy cùng thì người ta sẽ không đủ mạnh mẽ hoặc quá mỏi mệt và phải nhượng bộ. Ông ấy rất con người. Và cái sự cô đơn của ông ấy cũng rất con người.

Những nhân vật khác trong Suối Nguồn, Holcombe, Alvah, Guy Francon, Gordon Prescott… cũng chẳng ai được quyền đánh giá là tuyến phản diện. Họ tin vào thẩm mỹ kiến trúc của họ và họ phang thẳng những kẻ nào khác mình và ngáng trở mình. Họ cũng chỉ đơn giản đi theo niềm tin của họ mà thôi. Cái thẩm mỹ kiến trúc được cài vào tác phẩm chỉ mang tính tượng trưng. Bởi vì cũng như bao nhiêu lĩnh vực khác trong cuộc sống này: văn thơ, âm nhạc, hội họa hay nghệ thuật nói chung… những đánh giá tốt/xấu hoàn toàn chỉ mang tính cá nhân, biết lấy cái gì ra mà làm chuẩn mực cho tất thảy?

Những cá nhân nào không có sự thẩm định của chính mình thì họ sẽ a dua theo trào lưu của xã hội. Và những người như Elsworth, biết cách định hướng dư luận sẽ nắm trong tay sức mạnh cuối cùng của số đông. Nhưng bản thân ông ta cũng sẽ là người hiểu hơn ai hết sự trống rỗng và vô nghĩa của quyền lực là gì…

… Nhưng mình vẫn may mắn hơn Howard hay Dominique hay Gail vì khi đứng trước biển, mình vẫn thích cảm giác thấy mình thật bé nhỏ và tầm thường.
Người ta cần có những nơi để khiêm nhường như thế.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.