Một nửa của bí mật.

Bí mật, chúng nằm trong những ký ức về một nơi xưa cũ với những nụ cười, ánh mắt. Và, một mai nào đó, chúng lo sợ bị lãng quên, bị tan biến như cát bụi thời gian. Sẽ chẳng còn nỗi nhớ nào dành cho chúng, để rồi buồn vì một điều gì đó đã mất.
Và khi ấy, những nỗi cơ đơn trở về.

2129

/////

 

                                     

src= internet.

Đôi lúc, mà chưa kịp nghĩ gì nhiều mà tôi đã dễ bị cái nhãn mặc cảm gì gì đó có khái niệm về những gì là thú vị bó chặt lấy thân thể này rằng tôi kiếm tìm sự đồng điệu nào đó, để được nói ra những điều mình muốn, rồi lắng nghe, lắng nghe thật chậm những bí mật nho nhỏ để rồi em dựa vào bờ vai tôi, cùng nghe những ầm thanh ồn ã mà câm lặng chung quanh từ đời sống vốn lắm màu sắc lòe loẹt hay dù nó có thuần khiết chăng nữa, tôi sợ mình không xứng với em, suy nghĩ đó đã thoáng qua một chốc, tại sao cơ chứ, tự đưa ra những ranh giới cho cái mác “chân lý” cũng rồi tự lo sợ vì chính nó, vì những gì thuộc về bản thân, về khả năng về những gì là khả thể cho cái khoảng thời gian vốn ngắn tũn mà con người ta ít khi được lắng nghe trọn vẹn ai đó, và tôi biết, phải, tôi biết, chúng có gì đâu, ấy vậy mà những gì giản đơn lại chứa đựng những ký ức thật quá đỗi dài lâu, tôi lo sợ những khuyết điểm trong tôi, cả ngoài tôi, dẫu biết có chúng là lẽ dĩ nhiên quá đỗi, ấy thế mà niềm kiêu hãnh của con người ta lại đung đưa lắm, chưa kịp lang thang nhiều hơn trong miền ký ức, những gì chán phèo của thực tại về mảnh đất này lại muốn xâm chiếm, những câu chuyện về con người chúng ta, về tự do, hạnh phúc, về cá nhân mỗi người, bản lĩnh, về sự ngu dốt, những lỗi lầm, về nụ cười, những vẻ đẹp khó đặt tên, về chiến tranh, máu và nước mắt, về sự nghèo đói, lòng thương hại?, về tình yêu, sự đồng điệu, về sự độc tài, người bóc lột người, về những cuốn sách, vân vân và tương tự, chúng là buồn, con người ta nhỏ bé lắm, nên thường chìm vào những nỗi buồn không tên, mà nếu có tên thì buồn hơn biết làm sao, những dòng chạy vẫn tiếp tục và nhiều lúc, nỗi cô đơn vẫn dễ chạm vào trái tim kia, để rồi thấy chán ghét bản thân một chút, chán ngán luôn con người ta chút nữa, rồi vẫn biết yêu bản thân một tí, giữ niềm hi vọng nơi con người ta thêm chút chút, quay cuồng trong mê cung ảo tượng do lý tính rặn ra, và thật chẳng dễ để một nụ cười làm ấm lên những con đường u tối. Biết làm sao.

Advertisements

Câu chuyện Unfriends.

Nghĩ lại tí tí… Ăn phờ den với 2 bé hàng xóm kể ra cũng hay hay. Mềnh lại có khối thời gian…
Một ngày ai cũng có 24h, ai cũng biết, sử dụng nó thế nào thì tùy, ai cũng biết luôn.
Vậy là cứ để ý bản thân thôi, bản thân đang dành nhiều thời gian cho việc gì nào? Việc đó mang lại nhiều điều bổ ích không, nhiều giá trị không, có đáng không…? Rồi từ đó mà sẽ quyết định sẽ dành thời gian cho cái gì, như thế nào… Nhưng mà để vậy thì hẳn nhiên ban đầu là kẻ đó đã có một mục tiêu hay mục đích gì rồi thì mới có kiểu trạng thái “kiểm soát” đó, không thì thời gian bước qua mà lắm kẻ chả hay.
… Con người thật buồn cười, bản thân mềnh cũng quá là buồn cười luôn, cười phát bực… đã rất nhiều khoảng thời gian, mình phung phí, mình làm những thứ vớ vẩn, chơi những thứ độc hại… haha… không kiên trì để làm một việc nhỏ nhỏ sau một quang dài thì nó sẽ to to… òa… Hẳn là lúc đó vẫn biết về cái gì là quan trọng, cái gì là mục tiêu, cái gì là cần thay đổi, cái gì là thối nát, là vật cản… mà vẫn “quyết đinh” rồi cả”  lựa chọn” vậy đó thôi… Vậy là, hóa ra ý chí, sự quyết tâm, sự mạnh mẽ là điều đâu dễ có, dễ thực thi.
Cái mà có một ngôn từ khác, cám dỗ. Thật lắm cám dỗ với tất cả chúng ta, chúng là vật cản? làm ta chệch hướng, làm ta sai đường, làm ta lạc lối… hẳn bạn cũng dễ biết những điều trên thôi…
Vậy thì, rồi chúng ta thường vậy mà… sau quãng thời gian nào đó, vô tình hay hữu ý… ta xét lại những gì ta trải qua, ta đã làm… gán cho chúng cái nhãn nào đó, rồi xét chúng dưới cái nhìn về vật chất, giá trị thế nào, rồi quay sang giá trị tinh thần, thêm bớt vào đó cả cảm xúc, kỉ niệm…Rồi tạm gọi chúng là những gì đáng nhớ và đáng quên… *Mà muốn quên cũng không quên được đâu, mà cũng đâu cần quên* =))
Đó, từ vụ unfriend mà lây lan rồi lan man… Đã nhiều lúc thấy thế giới thật quá nhỏ bé, và cũng nhiều khoảnh khắc thế giới như to hơn cả vũ trụ vậy… bản thân nhỏ bé sẽ bị cuốn về đâu, ngóc ngách nào chăng?

Nguồn: pixelsatanexhibition.com
Mà những khi ấy, làm sao mà khác được… lại quay sang ngay về câu chuyện ngu dốt của loài người, của bản thân… và chúng ta chẳng phải chỉ biết *thở dài* đó sao. Thế giới to lớn là thế, cá nhân nhỏ bé này thì làm được gì, thay đổi được gì cơ chứ… Chưa nói gì to hay cơ nhỡ… thay đổi bản thân còn là việc khó kinh lên được ý là… còn gian nan, còn đau đớn run rẩy cơ mà…
Chúng ta ngu dốt và chúng ta làm nhau đau, thêm đau, thêm cả buồn.
Nhưng chả phải, thế mới là con người… nhích từng chút, rồi lại từng bước… đôi lúc cũng thụt lùi, nhưng rồi lại bước những vài bước liền… Vẻ đẹp con người… haha, thời gian, những nụ cười, giọt nước mắt, đôi bàn tay… rồi cả những hi vọng.
Nói thế thì đơn giản quá… đâu chỉ cứ vịn vào cái ngu dốt là được, con người… Lòng tham hay cao sang hơn là những mong muốn, tham muốn, sự muốn… Chúng bẻ gãy con người mà lắm kẻ không hay.

Từng ngày qua mà chúng ta có ngay những đổi thay to lớn thì vô lý quá… Thế thì sao là một hành trình mà có ít kẻ dám bước vào cơ chứ, dũng cảm vì điều gì đó cơ chứ…
Và từng ngày, chúng ta không hơn ngày hôm qua… thì có lẽ, đó là một nỗi buồn lắm.
Cái sự hơn cũng thật lạ kỳ… đó chẳng phải là một dạng ham muốn đó sao. =))
Làm nhau vui, làm nhau vui cười, làm nhau hạnh phúc, làm cảnh quan chung quanh đẹp đẽ, làm bầu trời mãi xanh… Có lẽ đó là sứ mệnh to lớn lắm lắm… mà sự ngu dốt ngăn cản chúng ta thấy nó chăng?
p/s: Cuối rồi, tự hỏi… Sao mình không *ăn phờ ren* sớm hơn nhỉ?
… Đâu có cơ hội cơ chứ, với lại thật ta… nó cũng vui vẻ gì lắm đâu cho cực.
Dễ lắm, lâu lâu nữa, nó năn nỉ add friend trở lại chứ lị…
… Cũng điên rồ lắm, nhỡ kẻo un phờ rên forever thì nó cũng làm luôn chứ lị.
Cảm xúc của con người cũng lạ kỳ lắm đó.

p/s2: Á… Nhớ ngay… quý 2 đứa lắm chứ, và thật là sẽ chẳng bao giờ muốn phải quên chúng cả. Điều đó nặng nề quá mất… Con người lại thật buồn cười… Mà, chẳng lẽ *chia xa rồi mới thấy nhớ thương, mới hối tiếc*… haizz.

Mang nhiều ràng buộc thì thêm nặng lòng, nặng bản thân, buông xuôi tất cả thì thành Phật chưa nhỉ… Hay Phật là buông bỏ tất cả, nhưng vẫn ôm tất cả vào lòng. Chữ KHÔNG mà nó thật to quá, rộng quá… lắm lúc thật nó to hơn cả vũ trụ vậy… Hoặc cũng chỉ từ sự ngu dốt mà ra thế thôi.

 

Sexy tất cả, trừ lòng yêu nước.

NTT: Nhà Văn Phạm Ngọc Tiến vừa gửi tới tôi bài viết của người đồng nghiệp cùng làm việc tại Hãng phim Truyền hình VN với lời giới thiệu ngắn gọn: “Đây là bài viết của nhà văn Thùy Linh, tác giả truyện ngắn “Mặt trời bé con của tôi” năm nào. Một bài viết hay, trách nhiệm và không hề né tránh”. Xin giơi thiệu cùng bạn.

Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Nhà văn Thùy Linh

Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?

Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ… của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.

Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.

Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình… Tội ác dường như là chuỵên bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.

Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Bao Tự thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn… cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoác nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật… Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.

Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày… Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…

Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.

Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.

Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.

Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.

Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Vịêt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…

Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.

Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người… Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.

Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?

Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…

Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.

Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.

Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”…

Đừng để sự giả dối thoải mái và sexy lên ngôi, thống trị đất nước này.

Viết của đầu năm cho cuối năm…

Nay mới lì xì cho bản thân, và dành thời gian để ngắm lại cái Tết, ngắm lại bản thân. Không tính những buổi ngắm Mặt trời rơi và cuốn sách bay… :v
Cũng chả có gì đủ mới để nói ra, để rồi thích thú với chúng, để những sự thỏa mãn rung lên nhè nhẹ và man mác… Thôi thì cứ nhặt vài mẩu trong đống hỗn độn vậy… “Em nào hên thì anh sẽ túp lấy đó nha… :3”
>>>
Để ý nhiều hơn thì rõ hơn là mình dành lắm thời gian cho những thứ đã qua (Cũng chả phải quá khứ của mình) và những gì phía trước. Có nghĩ suy về hiện tại đó, có để ý tới cả xúc đó… nhưng chán nỗi, mình vẫn không kiểm soát nó đúng ý… Và “thật” cứ như 2 bài hát mình yêu quý. Yesterday – Beatles và Dream – The Cranberries.
=> Không phải chúng không liên quan tới hiện tại… nhưng chúng làm mình bị thêm “đứng yên”.
>>>
Những suy tư vẫn cứ ngổn ngang… không thì vẫn luanh quanh, luẩn quẩn trong mê cung của những gì là có thể… Con người và những gì là có thể… Về bản năng và ý thức về sự kiểm soát… rồi cuộc sống.
=> Đôi mắt mình thấy nhiều thứ thật là xấu… Và cả mình…
>>>
Sự cô đơn… nó xây lên sự trống trải của mình, một khoảng chân không ghê ghớm và chật hẹp. … Càng cô đơn càng ít nói ra… càng ít nói ra lại càng cô đơn…haha. Có ai để lắng nghe… Khi mà mình cũng thật chả dễ để cho ai đó có được cơ hội ấy…
=> So sánh một chút với lớp 12 thì thật nó ghê ghớm lắm.
>>>
Và thật… mình chủ động ngắm Mặt trời rơi lắm cơ. Nó không là Mặt trời bay như sáng sớm… nó không tràn căng hi vọng, nó không mang theo con suối sáng tạo mới mẻ mãnh liệt… nó có gì buồn buồn, như những gì sắp dần vào đoạn kết thúc, và mang theo những tiếc nuối đó đây (Do mình không chấp nhận nhiều cái ở thực tại và sự lựa chọn) Và The sound of silence – Mình thử lắng nghe và nó… Sự im lặng. Và những gì mình nhận được là âm thanh của cuộc sống. Giai điệu của nó thật vô tận và có hàng trăm nốt… Và nó cứ vang lên những gì buồn buồn.
>>>
Vẫn là biết rõ cái xấu của bản thân… nhất là về công đoạn từ suy nghĩ ra hành động. Mà mình lại đã né tránh và dễ thỏa mãn… Để rồi xem.
>>> Cái xấu nhất là không làm những điều đã biết…
Thêm một vài lần dành thời gian cho những suy nghĩ về “mệnh đề”… Nếu mình từ bỏ chúng… thì sao đây. Rồi sau đó tự dưng bật cười rồi hoảng sợ và tiếp đó là nụ cười bí ẩn… Chúng là một phần của mình, mình là có những điều đó… Nếu nó không còn, sao mình biết mình còn là mình, mình sống sao đây? Tạo ra chúng rồi xóa bỏ chúng… thật ngu ngốc và hèn nhát, đó chẳng phải là sự né tránh đó sao, là việc trốn chạy khỏi bản thân, là việc vứt bỏ đi những niềm tin vào “sự” khả năng, sự kiểm soát, sự vĩ đại của con người… niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào con người, và bản thân. Nếu chúng có bị xóa bỏ… Mình sẽ trở về cuộc sống bình thường như bao người… Haha. Chẳng phải khó nói ra điều gì đó, chẳng cần âm thầm phản đổi bao suy nghĩ hay những câu nói, chẳng cần nặng nhọc thêm nữa vì nó, chẳng lạc lõng khi mà chúng không còn làm mình thành kẻ xa lạ…
>>Con người sở hữu những “suy nghĩ”” (Nhận thức)”. Thứ đó làm con người có được sức mạnh, có được hạnh phúc, có được luôn những phiền não…
>>>
Và rồi, cái này cũng quan trọng lắm cơ, và cũng không thể kiên quyết 100%. Đó là những gì rồi sẽ được coi là đúng hay sai. Hay tùy theo không thời gian mà nó sẽ đúng hay sai… :v. Một việc bản thân mình rất muốn làm nhưng nó là sai thì sao, bản thân cho là đúng nhưng biết bao người coi đó là vớ vẩn là sai thì sao… Khi ấy, những điều kiện cho những niềm tin của mình… Chúng sẽ có những hoài nghi, chúng cất tiếng lên thành những câu hỏi, phân vân cho những quyết định, sự lựa chọn nào làm bản thân nhẹ nhõm qua thời gian. Nhưng dù sao, cái điều kiện to lớn mà mình sẽ chẳng bị mất đi, những gì mình hoài nghi hay có day dứt… Chúng đều được phản ánh rất nhiều trong thực tiễn, trong cuộc sống này… Sự tự do đã và đang dẫn con người đi theo lắm phương hướng đó thôi, đó sẽ rồi là những gì khác biệt, những xung đột, rồi đối thoại, rồi suy tư, rồi “bảo thủ”, rồi con người ta đi tới một vài thống nhất nào đó… Và dẫu sao, con người đang chuyển động.
>>>
Cái điều sau, mình cứ nhủ là thế mà nó vẫn cứ bám lấy mình, và mình chả buông nó ra… 2013 đã bảo hãy tạm quên nó, tạm dừng nó lại và “làm những điều phải làm để làm điều mà bản thân mong muốn” ôi, cũng lại chỉ hối tiếc nhiều nhiều khi 1 năm khác đã lại đến. Những gì xảy ra trong trí não con người… Thật dễ dàng để gắn cho nó cái nhãn nào đó, khi mà chúng tồn tại nhưng thật sự nó vô hình lắm và nhiều cái chả bền lâu đâu. Con người, họ có nhiều mong muốn, có những ý tưởng, những lẽ sống… Và bạn để ý không, một khi chúng được đem đi chia sẻ, câu chuyện lúc đó sẽ rất khác rồi. Có thể lắm, chúng sẽ thôi dùng cái nhãn “câu chuyện cá nhân” và có cái tên mới… Lịch sử.
>>>
Mình dành thời gian để ngắm nhìn những vẻ đẹp, quan sát chúng, lang thang với chúng, và bạn biết đó, khi con người ta ngắm nhìn những vẻ đẹp, họ sẽ thấy sự bao la rộng lớn của sự sống, sự nhỏ nhắn của bản thân, sự thanh thản của tâm hồn rồi sự im lặng của thời gian… và chúng ảnh hưởng tới những cảm xúc và suy nghĩ của họ… Làm họ thêm lãng mạn. Nó làm con người có vẻ đẹp và tạo lên được những vẻ đẹp. Nói khác là mỹ học.


ĐANG ĐỊNH VIẾT TIẾP… MÀ GIỜ LẠI HAM CHƠI RỒI, LƯỜI VÀ BÊ THA… tập N-2. CHÁN MÀY… .  💢

Làm gì trước năm 30 tuổi – hangtd (Chuyện đã lâu và đã qua) -_-

Làm gì trước năm 30 tuổi

Nhìn những người bạn xung quanh. Họ có những đam mê, những thói quen, những phong cách sống mà tôi không ít hơn một lần ước ao.

Hươu Ú

Như chị Hà Nguyễn, sẵn sàng kết thúc một kỳ làm việc của mình với một chiếc balô và trong túi chỉ có một chiếc vé tàu. Khi tôi hỏi chị là có đặt khách sạn trước chưa, chị bảo chưa và trả lời đơn giản là chị hy vọng sẽ tham gia được vào một nhóm nào đó trên đường. Nghĩa là hoàn toàn chẳng có một điều gì chắc chắn trong tour của chị nhưng chị vẫn lên đường và kết thúc chuyến đi một cách đầy cảm hứng.

Như P.L.T., một ngày chủ nhật thức dậy, trời mưa to và lòng buồn bã, thế là bắt tàu đi Hải Phòng, không hề chuẩn bị trước. Càng đi càng có cảm giác mưa nhỏ lại và trời đang nắng dần lên. Đi ra biển, cảm nhận cái sự mênh mông của nó để thấy lòng mình tĩnh lặng lại. Ra về với một chùm chong chóng và niềm vui từ chuyến đi về phía mặt trời.

Tôi cảm giác tất cả những điều đó đều hết sức ngẫu hứng và chính cách nghĩ như vậy đem lại những cảm hứng mới mẻ trong cuộc sống của họ, làm cho cuộc sống của họ tràn đầy những màu sắc táo bạo. Tôi thèm được như thế. Được ngập chìm trong những trải nghiệm mới mẻ và tự do. Nhưng có lẽ mãi mãi chẳng bao giờ tôi được như thế. Nếu một ngày nào đó, tôi thức dậy và thu xếp balô cho một cuộc dạo chơi không báo trước trong một ngày, có lẽ nhà tôi sẽ náo loạn lên mất. Cuộc sống của tôi đã được lập trình theo một cách khác, đầy những công thức chính xác và vô cảm. Biết làm sao!

Có lẽ người ta luôn mong muốn những gì mà mình không có được. Biết làm sao!

Nhưng ít nhất, trong mớ công thức hỗn độn của mình, tôi mong muốn làm được những điều này trước năm 30 tuổi, nghĩa là tôi còn 4 năm, 9 tháng và 2 ngày để hoàn thành.

1. Đi đến được cực Bắc hoặc cực Nam của Việt Nam, đi hết các nước Đông Nam Á và đến được Bắc Kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến, Quảng Châu, Tô Châu, Hàng Châu hoặc Tây An và có lẽ là ngắm tuyết rơi ở một nước châu Âu nữa. (Địa chỉ cuối cùng này quả thật quá xa vời).

2. Học ở mức độ chấp nhận được trong 2 môn khiêu vũ và chơi billiard.

3. Có bằng lái xe ô tô. Cái này cứ nhấp nhổm mấy năm nay rồi mà sao vẫn chưa hoàn thành được.

4. Nâng cấp cái xe máy cà khổ của mình bằng tiền của mình. Vấn đề là nên chọn xe gì thôi.

5. Học xong một bằng nữa. Cái này thì phải cay đắng mà làm thôi.

6. Hoàn thành được 50 chương trình Cảm xúc cuộc sống (hơi hoang tưởng).

7. Ngồi xem nhạc nước ở Tuần Châu trong một ngày mùa đông lạnh giá (cái này không khó, chỉ sợ họ không làm nhạc nước vào mùa đông).

8. Học được trôi chảy một thứ tiếng ngoài tiếng Việt.

9. Học tiếp piano.

Viết ra đây, chẳng có gì có vẻ cao cả và to tát nhưng tôi vẫn thích viết ra. Biết đâu một ngày năm tôi 30 tuổi, đọc lại và biết rằng, đã có thời mình mong muốn như thế.

Vài nét về blogger

huou-253302-1376263874_500x0.jpg“Nó thất thường và đỏng đảnh. Thỉnh thoàng sướt mướt như một diễn viên cải lương chuyên nghiệp. Những lúc ấy, nó rất hay viết tự sự hoặc tâm sự. Thỉnh thoảng lại đồng bóng. Những lúc ấy nó rất hay nói những câu linh tinh, kì quặc…” – Hươu Ú, 25 tuổi.

Chắp nhặt cũ… – hangtd

Chắp nhặt cũ…

“Em có biết rằng 2 tháng nay anh đi đi về về, thấy Hà Nội lạ hoắc…”.
Không hiểu sao em lại thấy buồn khi nghe anh nói câu này.

Hươu Ú

Đôi lúc, em tự hỏi liệu có lúc nào mình có thể dứt bỏ mảnh đất này mà đi không?
Em không hẳn là một người hay nặng lòng, nặng lòng với bất kỳ điều gì. Với Hà Nội cũng vậy thôi.

Thỉnh thoảng em cũng đi du lịch đâu đó vài ngày. Em chẳng thấy mình có chút gì nhớ nhung Hà Nội cả. Nhưng buồn cười là đến lúc bước xuống sân bay, sân ga, hoặc bến ô tô, hít hà cái không khí của Hà Nội vào buổi sớm mai tinh khiết hay trong màn đêm tĩnh lặng, em mới nhận ra nó đã thân quen đến thế nào.

Tưởng như cả thời gian vừa rồi mình đã vay mượn một thứ không khí nào đó để hít thở. Không đúng không khí của mình, thứ không khí đã thấm sâu vào máu, vào đến từng tế bào của hệ hô hấp và từng nơ-ron thần kinh tình cảm.

Rồi cũng đến một chuyến đi mang nhiều ý nghĩa. Em rong chơi. Suy nghĩ và tận hưởng cuộc sống. Cuộc sống ở đây không giống bất kỳ nơi nào em đã đi qua. Khi em lòng vòng xe trên những con phố nhỏ nhỏ. Những ngôi nhà bé bé nằm khiêm tốn sau khoảng sân hoặc một góc vườn xinh xinh. Cây xanh rợp hai bên đường. Vắng teo. Cuộc sống trôi qua quá đỗi bình yên và đơn giản. Nó làm cho em có một cảm giác bồng bềnh u hoài, và em nhận ra em đang… nhớ Hà Nội.

Hà Nội với những tối lòng vòng xe muộn. Hà Nội lúc đó, cũng trầm lắng như thế. Trầm lắng đến nỗi có thể nghe được cả tiếng thở dài của những cột đèn đường đơn côi.

Em ngắm những cây bàng cuối mùa đông. Nơi đây không đủ rét để thân cây trụi trần khi lá bàng chẳng thể ngả sang màu đỏ gọi mùa. Em nhớ ra hình như lâu rồi, lâu lắm, em quên mất những cây bàng gầy guộc trên con phố em vẫn đi làm mỗi sáng. Ở Hà Nội giờ này hẳn rất rét, như mấy ngày trước khi em đi. Và chắc cây bàng chưa kịp hé ra những búp lộc non bé xíu.

Buổi sáng đầu năm, như Hà Nội những ngày lạnh cuối cùng. Đường phố lặng thinh. Balô trên vai, bản đồ trong tay, em mày mò đi khắp các phố. Sao mà giống sáng mùng 1 Tết ở Hà Nội. Tiết trời bao giờ cũng trong sáng thế này. Đường phỗ cũng quang đãng thế này.

Sân bay, hai giờ nữa thì máy bay cất cánh. Còn đủ thời gian để em qua nốt vài nơi nữa. Nhưng rồi em ngồi lại sân bay. Không phải chỉ vì mệt mà vì cảm giác sắp về nhà. Rất gần nhà rồi. Chỉ còn cách 1 giờ bay nữa.

Một giờ bay chỉ để nhận ra rằng, Hà Nội vẫn thế. Vẫn thế thôi.
Em đã đi, xa khỏi Hà Nội và vui vẻ với cuộc sống mấy ngày ở nơi xa lạ ấy.
Em nghĩ rằng mình có thể sống xa được Hà Nội…

nhưng chắc em sẽ khổ sở vì nỗi nhớ…

Vài nét về blogger:

Thường xuyên ngăn nắp. Thỉnh thoảng ngổn ngang. – Hươu Ú, nếu là cà phê thì sẽ không nhất thiết phải nói với bạn ngồi cạnh.

Nơi cuối cầu vồng – hangtd

Nơi cuối cầu vồng

một cuốn sách dành cho những người cực kỳ nhiều kiên nhẫn
hoặc…
… đang yêu…

Hươu Ú

Cecelia Ahern là một cái tên chả có tí xi nhê gì với mình trong list các tác giả muốn/thích/cần/tự nhiên có cảm hứng đọc. Kỷ niệm đau đớn của mình là quyển P.S, I love you xôn xao giang hồ mà mình đọc đến trang thứ 70 thì không thể kiên nhẫn hơn được nữa, đành vứt xó.

Và lí do duy nhất để mình bê quyển truyện dày cộp, to ịch này về là vì cái trang bìa đẹp quá đỗi. Và cái tên truyện nữa… chẹp chẹp…

Cái ngưỡng 70 trang của P.S, I love you đã được vượt qua một cách ngoạn mục ngay trong lần đọc đầu tiên. Tiếp tục là 140, 210, 280, 350, 420 đều lần lượt được lật qua – mặc dù không hẳn là hăm hở.

Nơi cuối cầu vồng là một bộ sưu tập các bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của một nhóm các nhân vật xoay quanh hai nhân vật chính là Alex và Rosie: bố, mẹ, anh chị em, những người bạn thân, vợ, chồng, những đứa con, bạn của những đứa con…

Alex và Rosie là hai người bạn “thân nhất của nhau” từ hồi 5 tuổi, lớn lên cùng nhau, chia sẻ với nhau những mốc quan trọng nhất trong cuộc đời thời niên thiếu cho đến lễ thành niên – đúng sự kiện quan trọng cuối cùng để bước sang ngưỡng cửa của người trưởng thành, một sự cố nhỏ xảy ra và họ đã không cùng nhau trải nghiệm sự kiện đó.

Từ đây, cuộc sống của họ bắt đầu chạy trên hai đường thẳng song song, ngó vào cuộc đời nhau bằng những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, chatting… như những “những người bạn thân”. Cho đến một lần trong một số lần họ gặp mặt trực tiếp, giữa họ có một “khoảng im lặng kỳ lạ, thế giới như ngừng quay, như thể mọi người xung quanh đều biến mất, như thể mọi thứ đều bị lãng quên hết, sự im lặng kỳ diệu lạ lùng”…

Và họ… mỗi người, đều tự nhận ra rằng họ đã yêu nhau.

Chỉ có điều, sự im lặng kỳ diệu đó diễn ra ngay trước đám cưới của Alex…

Mọi thứ lại đi theo trật tự khập khiễng của nó. Hết lần này đến lần khác, họ cứ suýt đuổi kịp nhau ở một trạm nghỉ chân nào đó trong cuộc đời, suýt nữa dám sống thật với tình cảm của mình…
Và cuối cùng, điều đó chỉ xảy ra where rainbow ends.

Đây không phải là một quyển sách có giọng văn cuốn hút hay những đoạn mô tả nội tâm xuất sắc vì hoàn toàn chẳng có đoạn văn miêu tả nào của tác giả cả. Kết cấu của nó hoàn toàn là lời kể trực tiếp trong những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của khá nhiều tuyến nhân vật. Cách họ cảm nhận cuộc sống, đối đầu với những khó khăn, vượt qua những giai đoạn u ám bế tắc nhất trong cuộc đời, cách họ cùng nhau chia sẻ những dấu ấn trong cuộc đời, cách họ sống và tận hưởng cuộc sống… tất cả đều được ghi lại rõ nét trong những đoạn viết mà tất cả đều xưng ở ngôi thứ nhất số ít.

Gấp quyển sách lại, dư vị không hẳn là nhiều. Chỉ là một cảm giác nhàn nhạt nhưng dễ chịu với một happy ending muộn đến đáng ngạc nhiên.

Ừ thì chân lý có bao giờ sai đâu. Những người yêu nhau nhất định sẽ đến được với nhau
vấn đề là… bao giờ thôi.

Tóm lại thì cái bìa sách vẫn là đẹp quá đối ấy.