Tuổi 18.

Chị Yến ơi, nếu em hỏi chị. Chị tin rằng tháng 7 tới đây chị sẽ thi tốt 3 môn Toán, Lý, Hóa, và đạt kết quả như mong muốn chứ? Chị trả lời ra sao?

Nếu chị trả lời có thì ok thôi. Hãy cứ làm việc chị đang làm.

Còn không…thì em cũng không có giải pháp nào để chắc chắn 100% cả. Nhưng em có những suy nghĩ như sau:

Đến lúc thi còn khoảng 5 tháng. Có thể nói là ngắn hoặc đủ dài. Điều đầu tiên cần quan tâm tới là sự cân bằng. Chị cần cân bằng giữa học tập và giải trí, giữa thời gian dành cho các môn học. Và quan tâm tới sức khỏe. Có thể nói 3 việc trên là quan trọng nhất trong khoảng thời gian này.

Trước khi tập trung học, chị cần xác định rõ, mục tiêu của chị là gì? Mục tiêu với từng môn học?  Tại sao chị lại học và thi trường đó? Nó quan trọng với bản thân chị như thế nào? Chị sẽ quyết tâm ra sao? Và tập trung ra sao? Cố gắng để các việc khác không ảnh hưởng tới việc học chứ?.

Và bây giờ là điều cũng rất quan trọng là: Làm như nào, học như thế nào.

Mỗi người thích hợp với các phương pháp học khác nhau. Tìm ra phương pháp phù hợp nhất với bản thân là điều rất quan trọng.

Mà phương pháp thì tự chị phải tìm ra cho kì được. Bằng cách tham khảo, bằng cách thử…

Trước khi đến lớp, chị có thể đọc trước bài, đọc qua và tìm ra nội dung quan trọng của bài học.  Chị có thể gạch chân phần quan trọng, hỏi thêm bạn bè về những nội dung của bài học, để tìm ra phần quan trọng khác, để hiểu bài, nắm vững bài…nắm vững lý thuyết.

Khi làm bài tập, chị có thể định  hướng các cách  giải, nếu có thời gian thì có thể tất cả các cách và chọn cách dễ hiểu hơn cả, hoặc cách làm tốn ít thời gian hơn… hoặc cách làm đó tổng quát hơn.

Khi có thắc mắc nào đó, chị có thể ghi lại ngay, và ghi rõ, cụ thể chị thắc mắc chỗ nào. Và nhờ ai đó giải đáp luôn nhé… 😉

Sự tập trung là rất quan trọng. Cái này thì lại cần rèn luyện dài dài… Nên 5 tháng để rèn sự tập trung là không dễ dàng, nhưng trong chừng mực nào đó, hãy thật cố gắng tập trung. Nhưng tập trung chứ không là sự căng thẳng, sự vội vàng, sự bất an…

Sau mỗi tuần học chị cũng có thể hệ thống lại những nội dung đã học, những nội dung nào quan trọng, cái gì đặc biệt, cách giải nào quan trọng, … Và chia sẻ chúng với bạn bè. Với nhóc Loan chẳng hạn.

Chị cần giải trí đúng lúc. Nghe nhạc hoặc đi dạo với tụi bạn… Nhưng đừng có buôn dưa lê quá nhiều… Hãy nói về nhiều những gì tích cực, tập bình tĩnh hơn nữa trong các áp lực…

Việc nhà chị cần chuyển sang cho anh Điệp và bố chị nhiều nhiều, nếu chị muốn có nhiều thời gian hơn.

Hãy cố gắng tạo sự yên tĩnh hoặc môi trường thích hợp nhất với chị… để có được sự tập trung, và thoải mái khi học.

Một điều nữa, nếu có vấn đề nào đó ngẫu nhiên xảy ra, chị cần giải quyết ngay, hoặc tạm thời bỏ quên nó, hoặc chia sẻ với ai đó…đừng để nó ảnh hưởng tới việc học.

 

…Có thể còn nhiều điều cần làm nữa, nhiều điều hay khác nữa… hãy tham khảo bạn bè và thầy cô nhé. 🙂

 

Với sự sử dụng tốt các điều kiện mà chị có… thì việc hiện thực được mục tiêu của chị là hoàn toàn có cơ sở. Haha. Rất khả thi.

Lotus in the rain (12)

Tuổi 17.

Em chào anh. Anh Điệp thân mến.

Em chưa…vâng đúng là chưa biết hết về chuyện của anh, về anh. Chuyện học hành và một số chuyện khác í. 🙂

Và theo những gì em biết, anh có vấn đề về nó, về kết quả, về sự hứng thú… Chuyện học hành.

Nhưng đầu tiên, anh cũng có thể thắc mắc rằng tại sao em lại quan tâm về chuyện này, quan tâm về chuyện của anh, về anh. 😉

Em quan tâm vì không chỉ việc em là em của anh. Em quan tâm vì …chúng ta đã có duyên may với nhau và rồi duyên may đó cho tụi mình là anh em. Anh họ. Hehe.

Và giờ là sự lựa chọn của anh em mình, để xứng đáng với duyên may đó, để xứng đáng với chính chúng ta.

Chúng ta có được những mối quan hệ, chúng ta nằm trong và là một phần của một gia đình lớn. Em quan tâm vì lòng yêu thương em dành cho anh, vì những kỉ niệm hồi bé bé, vì …điều gì đó em cũng chưa rõ nữa. hahhaa

Và khi đã là một gia đình,có một việc tất nhiên xảy ra là việc các thành viên quan tâm tới nhau, muốn người kia vui vẻ, người kia tốt hơn… Chia sẻ những khó khăn, chia sẻ những niềm vui… Chia sẻ một phần cuộc sống.

Bức thư này cũng là một phần nhỏ, vâng nhỏ thôi, về những suy nghĩ của em về anh và một vài chuyện liên quan… Bản full của bức thư này lại nằm ở một nơi bí mật khác, mà nơi đó em lại chưa có tìm ra. Hehe. Anh có tìm ra thì pm em ngay nhé. 😉 ( Mà cũng có thể do chính em dấu bản full đi rồi quên mất nơi em đã để cũng nên. Haha)

Việc học, khi anh học, hay em học, sự hứng thú với môn học với trường, với lớp và biết mình học để làm gì, cần học như thế nào? Tại sao lại học chúng? …chúng là những điều quan trọng và chúng giúp cho anh em mình thấy được con đường đúng đắn và rõ ràng để bước đi.

Em không rõ hiện nay anh có hứng thú với học tập không?  Và có, thì hứng thú ra sao? Anh có hứng thú học Toán, học Lý, hay Hóa… Nhưng em biết, để học tốt và việc học cho anh cảm giác vui vẻ, thú vị …chỉ khi việc học đối với anh. Anh chủ động đối với nó. Với anh chúng là một việc đầy thú vị, cuốn hút. Anh muốn làm chúng.

Anh cũng như nhiều người khác, đều có các mối quan tâm khác nhau, những mong muốn nào đó.

Em cũng không rõ hiện nay anh dành thời gian quan tâm về điều gì, chuyện gì, và về ai? Em cũng không rõ anh có những mong muốn gì? Khát vọng gì? Ước mơ gì?

Anh có thể thích chơi trò chơi gì đó và nó đem lại niềm vui cho anh hoặc anh chơi nó vì anh không còn gì khác để làm.

Anh có thể quan tâm tới một ai đó và anh có chuyện gì đó muốn nói vói họ nhưng anh chưa có “dịp” thích hợp để nói chúng ra, để chia sẻ, để cảm thấy thoái mái.

Anh có thể có những bí mật, anh chưa tìm thấy ai để chia sẻ chúng, để xóa tan nỗi cô đơn, xóa nhòa sự chán nản.

Còn nhiều điều nữa mà em cũng đã chưa biết, không biết về anh và những chuyện liên quan.

Giờ đây, anh sống và những lo toan đời sống thường ngày dường như chưa động chạm tới anh. Anh có gia đình, và gia đình cung cấp cho anh phần lớn những nhu cầu của anh. Nhưng rồi chẳng phải, em và anh hay bất cứ ai khác đều phải lớn lên, đều trưởng thành, đều có những trách nhiệm, có một gia đình, có những việc cần làm và phải làm… Và tuổi 17. Chưa phải lớn mà cũng chẳng còn nhỏ, tuổi 17 bắt đầu có những suy nghĩ khác trước, những quan tâm về cuộc sống khác trước… Tuổi 17 và những mong muốn, những ước mơ được dần hình thành, dần hiện hữu…

Em không thể bắt anh phải học thật tốt, học thật giỏi. Em không thể. Tự bản thân anh, ngay chính bản thân anh. Anh cần xác định: Anh học để làm gì? Tại sao anh cần học, phải học và nên học. Và rồi đưa ra sự lựa chọn và rồi hiện thực sự lựa chọn đó.

Và trước hết, để học tốt, học giỏi…hay làm giỏi bất cứ điều gì, việc gì… Anh cần có sự hứng thú với nó, anh cảm nhận được điều thú vị khi làm nó, suy nghĩ về nó. Anh muốn điều đó.

Và anh có thể quan tâm tới khả năng của anh ư? Rằng anh có thể làm việc gì? Không làm được việc gì? Cũng chính anh là người tự tìm câu trả lời cho những câu hỏi của anh. Khả năng của anh do anh quyết định phần lớn. Và vì vậy những việc anh làm được và không làm được cũng do những sự lựa chọn của anh. Chúng là một yếu tố quan trọng. Và tất nhiên, cũng chưa phải là tất cả…

Vài năm nữa thôi, để thỏa mãn, để đáp ứng những nhu cầu của anh, những mong muốn của anh, những gì anh thích, … Chính anh là người phải trả giá cho những thứ đó. Bố mẹ chẳng thể “lo lắng” cho anh được mãi, chẳng thể “cho” anh được mãi… Vì bố mẹ cũng có những mối quan tâm riêng của bố mẹ, có những mong muốn riêng, dự định riêng. Và khả năng của bố mẹ lại không phải là vô tận. Anh là người trả giá cho những gì anh cần, anh muốn, anh thích …

Anh có thể không có hứng thú với học tập. Không sao. Đó không phải là chuyện gì lạ. Nhưng anh cần biết anh muốn làm gì? Và anh đã làm điều anh muốn chưa? Tại sao anh chưa làm? Và anh làm điều đó vì mục đích gì?

Nhưng anh cũng hãy nhớ. Để làm việc gì đó…anh luôn phải học. Không học cái này thì anh cần học cái khác mà thôi. Và thật vui khi anh có hứng thú với điều anh sắp học.

Vì đó là một khởi đầu thú vị để hành trình của anh …chúng đem lại cho anh điều anh khát khao, anh mong muốn.

Anh có thể cảm thấy những khó khăn trong học tập, những cái mà anh thường gọi là “khó”. Và nó làm anh bỏ qua chúng, và anh chọn một cái gì đó dễ hơn để làm. Nhưng anh cũng hãy tin rằng, bằng những nỗ lực, bằng quyết tâm và sự kiên trì… Anh có thể giải quyết được chúng, làm được chúng…đạt kết quả cao với chúng. Hơn thế, xung quanh anh lại có bạn bè, có thầy cô, có gia đình quan tâm…anh có thể nhờ họ giúp đỡ, một cách không ngần ngại…và niềm vui sẽ tới cho cả hai bên.

Chị Yến, và những người thân quan tâm tới anh. Dù có thể đôi lúc…những lời nói của họ, những hành động của họ đã không làm anh vui. Anh không muốn những cái đó. Hãy thông cảm, và “bỏ qua” chúng. Dù đôi lúc cũng thật không dễ. Cần làm vậy là vì chúng ta trong một gia đình lớn, làm vậy để chúng ta được thoải mái, chúng ta cảm nhận được niềm vui, sự thú vị… Và tình cảm gia đình.

Và anh cũng biết đấy, nếu có thể, hãy chia sẻ những khó khăn, những niềm vui, những sự quan tâm, những suy nghĩ, những câu hỏi …với những người thân, với bạn bè, hoặc với một ai đó. Đơn giản là để chúng ta bớt cô đơn.

Có thể có những câu hỏi anh cảm thấy lạ lẫm, anh chưa hiểu hết hay anh không đồng tình. Không sao. Vì em mong muốn lắm, vâng…rằng chúng có thể giúp anh được điều gì đó, phần nào đó. Để anh và em, để cả gia đình…. Anh em mình cùng tốt lên, bản thân anh em mình ý nghĩa hơn, làm được nhiều việc có ích hơn nữa … Và thấy cuộc đời này thật đáng sống và đáng tận hưởng.

enjoy-life-

Tại sao họ buồn chán?

Chị ơi, viết đi. Hãy chia sẻ những suy nghĩ đó, những nỗi niềm kia.

Để những nụ cười được hé mở

Để những yêu thương được nâng niu

Để một con người mạnh mẽ gượng dậy

Để những niềm vui được gửi tặng

Để hạnh phúc được sẻ chia

Để tâm hồn tĩnh lặng trong thanh thản

//~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

the-daydream-dreaming

Tại sao con người ta lại buồn miên man, lại thất vọng, chán nản và mệt mỏi, sợ hãi và hoảng hốt, muốn buông xuôi, muốn mặc kệ tất cả, trốn tránh thực tại, chạy trốn khỏi hiện thực… trong một khoảnh khắc hay khoảng thời gian nào đó.?

Họ buồn, họ thất vọng vì có việc không như họ mong muốn. Họ thấy bất công và họ muốn ai đó phải chịu trách nhiệm về chúng.?

Họ chán nản vì họ không dám đối diện với bản thân?, họ tự hỏi bản thân đã làm được cái gì? Bản thân họ có được ai coi trọng không? Họ tự hỏi, người khác nghĩ gì về mình? Họ nghĩ ra sao? Họ chán nản vì việc nào đó không nằm trong sự kiểm soát của họ?

Họ mệt mỏi vì một chuỗi những việc làm thường ngày kết thúc trong vô vị, trong cái nhạt nhẽo của bao điều giả dối, bao mặt nạ? Của những việc được gọi là bình thường mà không gợi lên hứng thú nào ở họ, say mê nào ở trái tim họ? Những việc tẻ nhạt?

Mệt  mỏi vì bao thói quen nhàm chán, đơn điệu, vì không có giải pháp nào cho chuyện họ đang gặp phải, họ kêu gào sao không ai hiểu cho họ, sao không ai lắng nghe họ, họ căm ghét, họ lo sợ tất cả?

Họ và những nỗi cô đơn, những nụ cười, nụ cười nhạt không làm lòng họ ấm lên? Không làm tan được trái tim đã nguội lạnh của họ?

Họ buông xuôi, vì thế giới dường như không cần đến sự có mặt của họ, thế giới thật buồn tẻ? Chẳng có gì thú vị? Đã bao chuyện không tốt đẹp xảy đến với họ, họ không chịu nổi nữa rồi?

Họ chẳng muốn và chẳng thể quan tâm tới chuyện của một ai khác, họ cười nhạt trước niềm vui của kẻ khác, họ bi quan, họ thấy tất cả chỉ là giả dối, thật ghê tởm?

Những người bạn của họ đâu? Những nụ cười thường ngày đâu rồi, sao không bên họ giây phút này, sao không kéo họ ra khỏi nỗi buồn ghê ghớm này, họ bị nó nhấn chìm thì sao? Bạn ơi?

Họ thấy có lỗi. Có lỗi với người thân của mình, với những người bạn, họ chán ghét cái con người này, nó thật đáng khinh bỉ, nó chẳng làm được gì hẳn hoi cả? Họ muốn thay đổi? Nhưng không thể? Và họ buông xuôi.

Họ ghen tị với kẻ khác, với những gì họ có, những gì họ được người khác quan tâm, sẻ chia, được người khác yêu thương?

Họ đã bị lừa dối? Họ mất niềm tin,tất cả như sụp xuống dười chân họ?

Sự trống trải trong họ không gì lấp đầy? Họ bơ vơ và lạc lõng?

Họ không muốn bất kì ai tội nghiệp cho họ, họ không cần lòng thương hại? Họ chỉ còn có sự tức giận?

Họ phải đón nhận những ánh mắt coi thường, khinh rẻ? Những ánh mắt hoài nghi, những ánh mắt như muốn giết chết họ?

Họ không cố gắng được nữa? Họ từ bỏ, họ đón nhận những lời phán xét nghiệt ngã?

Họ tổn thương và đã không một ai chữa lành cho họ? Vết thương đó vẫn mỗi ngày bị xây xát?

Họ khóc, khóc trong cô đơn và tuyệt vọng. Không một  bờ vai nào đủ nhẹ nhàng để những giọt nước  mắt thôi không rơi?

Họ khóc mà nỗi buồn không nguôi ngoai, nỗi đau chưa chấm dứt? Chưa một ai đến bên họ?

Họ chẳng còn sự sáng suốt? Họ chẳng tìm thấy câu trả lời cho các vấn đề của họ? Chẳng có nơi nào làm họ có cảm giác an toàn và gần gũi như xưa?

Những kí ức xa xưa đã dời xa họ? Họ tiếc nuối, họ đứng đây mà bất lực? mà dã dời?

Thực tại này chẳng làm thỏa mãn họ. Họ chỉ thấy những thứ đáng ghét, những tình cảm lạnh nhạt mà con người dành cho nhau?

Họ, họ tìm mãi nhưng sao không có một người đồng điệu với họ, một người để họ chia sẻ được những nỗi đau, những bí mật, những suy tư?

Họ chẳng thể tự dứt ra khỏi được nỗi buồn đau hiện tại, họ thấy không còn gì có ý nghĩa với họ, họ chẳng thể biết họ nên sống vì cái gì? Vì ai?

Họ thấy chẳng có ai lắng nghe họ, thông cảm cho họ, tất cả chỉ muốn dồn ép họ tới đường cùng?

Họ chẳng thấy được vẻ đẹp của nụ cười nữa rồi? Cũng không thấy vẻ đẹp của một bông hoa? Hay những yêu thường mà mọi người dạnh tặng nhau? Họ khép tâm hồn mình, họ khóa những cánh cửa để không còn bị tổn thương? Nhưng tổn thương vẫn ập đến?

Họ ra khỏi nhà hằng ngày mà không mong phải về? Ở nhà không có gì chờ đón họ, ở đó chỉ có sự im lặng đến sợ hãi? Lạnh lẽo và trống trải?

Họ chẳng nhìn và chẳng thấy thông suốt những gì đang xảy đến và đã xảy đến với họ.?

Ở họ, không còn sự tĩnh lặng, tâm hồn họ bị dày xé, bị xao động, thổn thức mà quay cuồng?

;). Part 1.

Đó mới là lẽ sống của chúng ta.

Cuộc sống vốn dĩ kì diệu lắm, ngay những điều bình dị nhất luôn chứa đựng những sắc màu của giai điệu thiên nhiên. Nhiều người cố tìm, luôn tìm cho mình những dấu ấn nào đó, sự kiện này kia trong cuộc đời … Chúng đều không bao giờ là sai cả … nhưng đôi  khi người ta hơi vô cảm với những gì được gắn khái niệm nhỏ kia thôi. Những gì là nho nhỏ của cuộc sống bên gia đình, người thân, bạn bè … những nụ cười bé thơ, những tâm hồn xa xôi, những giọng nói thân thương … Những người ta được gặp ngày hôm nay. Có thể lắm chứ? Đó mới là lẽ sống của chúng ta. Điều mà làm bạn cố gắng thức dậy vào mỗi sáng sớm đó thôi. … Một ngày nữa.

Rồi, Họ là ai?

Rồi họ sẽ trở về với những công việc bất đắc dĩ, những gia đình thiếu tình yêu thương, những đám bạn đủ hạng, những phòng tiếp khách, những dạ phục, những li cocktail và những bộ phim. Họ sẽ quay lại với những nỗi đau không dám thừa nhận, những hi vọng đã bị giết chết, những khát vọng bị bỏ rơi lặng lẽ trước một con đường chưa có ai đi. Họ sẽ quay lại với những ngày tháng không phải để nghĩ, để nói mà để quên, để nhượng bộ và bỏ cuộc.

Trích: Suối nguồn.

14 Điều Bạn Cần Làm Trước Khi 20 Tuổi.

1)Ðối diện với sự sợ hãi của bản thân. Nếu bạn sợ độ cao, hãy tìm đến Saigon Wonderland và chơi trò chơi lượn vòng. Nếu bạn sợ nhện, tìm hiểu về chúng và bạn sẽ cảm thấy chúng chẳng đáng sợ như bạn nghĩ. Bạn có thể thắng nỗi sợ hãi của chính bạn, thật đấy! (và đôi lúc, bạn còn thích hoặc đam mê chúng cơ! Tin tôi đi !)
2) Hãy nhìn bình minh một lần: tham gia buổi cắm trại cùng bạn bè, vui vẻ dậy sớm để đón chào cảnh huy hoàng của một ngày mới! Khi đó, bạn sẽ nhận ra rằng, chúng ta đang sống trong một quãng thời gian thật đẹp! Do đó, hãy sống như mình cần phải sống, bởi tuổi trẻ chẳng bao giờ trở lại một lần nữa đâu, bạn à!
3) Ði xem một buổi trình diễn ca nhạc. Hãy hưởng thụ cuộc sống và nhiệt tình với mọi người, bạn có thấy rằng cuộc sống này đẹp lắm không, bạn quan tâm đến mọi người, và cũng như thế, mọi người sẽ quan tâm yêu quý bạn! Đâu phải cuộc sống lúc nào cũng u ám, đúng không?
4) Liếc xung quanh bạn xem có ánh mắt nào đang trộm nhìn bạn không? Nếu có, hãy tự hào mà nghĩ rằng mình thật dễ thương! Còn không á, cũng chẳng có gì đâu, hãy tự tin và vui vẻ lên, tôi tin rằng lúc đó chắc chắn bạn sẽ phải đỏ mặt lên tự hỏi rằng sao mà nhiều người chú ý đến mình thế!
5) Hãy tìm cơ hội vào internet, đăng kí cho mình một địa chỉ internet tại yahoo.com hay hotmail.com! Bạn sẽ phải bất ngờ vì sự rộng lớn và đa dạng của thế giới này đấy!
6) Làm việc! Chẳng có gì đáng sai trái nếu làm ra tiền khi bạn chưa đủ 16 tuổi! Lũ bạn tôi bên Pháp và Thụy Sĩ không chỉ rủng rỉnh tiền tiêu vặt mà còn rất tự tin khi đối diện với cuộc sống bên ngoài, chỉ vì chúng đi làm thêm từ nhỏ, nghĩ lại mình mà…
7) Mỗi tuần hãy đọc ít nhất một câu truyện hoặc một quyển sách! Bởi, chẳng có người bạn nào tốt hơn sách vở đâu, bạn à!
8) Hãy làm một điều gì phá cách một chút như cắt đầu tóc thật ngắn này, hoặc nhuộm tóc, hoặc dán hình xăm decan nào đấy (chỉ cần bạn đi tắm thì chúng sẽ tự trôi mất!). Bạn có thấy mình thật lạ không? Vậy thì đừng bao giờ phải sợ sự thay đổi nhá, bởi vì dù sao đi nữa, bạn vẫn là bạn, đúng không nào?
9) Hãy làm một điều mà bạn nghi ngờ rằng mình không thể làm được như làm một cuốn phim của riêng bạn. Mượn một máy camera, tự viết kịch bản, đạo diễn với sự giúp đỡ của bạn bè! Kết quả sẽ rất bất ngờ đấy! Do đó, bạn còn gì nghi ngờ mà không tự nhủ rằng mình có thể làm mọi thứ, chỉ cần mình thật sự thích và cố gắng thôi!
10) Hãy gần gũi với bạn bè hơn! Tổ chức một buổi tiệc với bạn bè này, hãy nói những gì các bạn nghĩ về nhau, thành thật và thẳng thắn! Sau đó, hãy thông cảm, chấp nhận và hiểu cho nhau, các bạn có thấy rằng tình bạn của mình thật đẹp không?
11) Viết ra giấy những ước mơ của bạn mà mọi người vẫn nghĩ là buồn cười! Lấy tờ giấy ấy ra thường xuyên và hãy thêm vào những ước mơ mới! Chúng sẽ giúp bạn tập trung vào mục tiêu của cuộc đời mình hơn!
12) Hãy tham gia vào các hoạt động xã hội: thanh niên tình nguyện hoặc một công tác nào đấy! Bạn có nhận thấy sức mạnh của sự đoàn kết và lòng yêu thương không?
13) Hãy đăng kí học một lớp ngoại khóa nào đó: như vẽ, nhạc, hát, võ thuật…! Bạn có nhận ra rằng mình đã tìm ra một niềm đam mê mới không? Cuộc sống này tràn đầy niềm vui và sự đam mê, chỉ cần bạn mở rộng lòng mình mà thôi!
14) Học cách nói: “I LOVE YOU” bằng chính ngôn ngữ của bạn một cách thật nhuần nhuyễn nhá! Sau đó, hãy nói với tất cả những người mà bạn yêu quý ấy, bạn có thấy rằng đôi mắt họ đang sáng lên không? Còn bạn, bạn có vui khi làm điều ấy không?
Truyện do một bạn không ghi tên (Email: cholongxu86@yahoo.com) gởi đến Xitrum.net

Những lời nói của bạn.:)

Những lời nói của bạn

(Hoathuytinh.com) Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay rằng giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía bắc Chicago. Và Bob Collins, phát ngôn viên của bản tin buổi sáng đã mất trong vụ tai nạn!

Tối hôm đó, tôi lại nghe đài, tưởng nhớ con người được rất nhiều người yêu quý ấy. Trên đài, họ kể rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của Bob, mô tả ông như một người bạn hoàn hảo, một người đã sống vì mọi người. Tôi càng nghe những câu chuyện về việc Bob có ảnh hưởng đến những người xung quanh ông như thế nào, tôi càng cảm thấy chán nản. Tại sao?
Bởi vì tôi muốn biết, tại sao con người chúng ta luôn chờ đến lúc ai đó mất đi, trước khi chúng ta nói là chúng ta yêu quý họ đến mức nào! Tại sao chúng ta cứ chờ đến lúc họ không nghe được nữa, trước khi chúng ta nói cho họ biết rằng họ có ý nghĩa với chúng ta ra sao? Tại sao chúng ta luôn phải chờ đến lúc mọi việc đã quá muộn, trước khi chúng ta nhắc đến những phẩm chất tốt của một con người? Tại sao chúng ta lại ca ngợi hết lời một ai đó sau khi họ đã đi tới cõi vĩnh hằng? Lúc đó thì còn có ích gì nữa?

Chúng ta kể lại những kỷ niệm, và chúng ta cười, khóc, nhớ về cuộc đời của người đã khuất. Đúng, điều đó giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau khổ mất đi một người có ý nghĩa quan trọng, đặc biệt với chúng ta. Nhưng khi chúng ta trìu mến nhớ lại về con người đó, những hồi tưởng và lời nói của chúng ta đều ko thể đến tai con người cần được nghe nhất!

Giá như con người được nghe những câu chuyện và biết được rằng họ đã làm được điều gì đó cho người khác. Và tất cả những điều đó phải xảy ra trước khi người đó đi vào cõi hư vô. Và khi giây phút cuối cùng của người đó đến, chúng có thể nói lời từ biệt, và biết rằng họ chắc chắn hiểu, là mọi người luôn yêu thương họ.

Tôi sẽ nói với gia đình và bạn bè tôi, cho họ biết họ đã có những ảnh hưởng lớn lao với tôi như thế nào. Bạn có yêu thương ai đó không? Hãy nói với họ đi ! Có ai đã ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn? Hãy gọi điện cho họ. Có ai đã làm cuộc sống của bạn thay đổi? Hãy viết cho họ một lá thư, dù là thư điện tử.

Đừng để một ngày nữa trôi qua mà không cho mọi người biết. Rõ ràng là bạn sẽ cảm thấy rất vui khi viết một lá thư nói lên tình cảm của bạn đối với người khác cơ mà!

Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi có những lá thư và thiếp từ nhiều bạn bè mà tôi đã giữ nhiều năm nay. Mỗi lần đọc lại chúng, chúng có thể làm cho một ngày của tôi vui vẻ hơn, cho tôi biết là tôi được quan tâm và yêu quý như thế nào.

Cuộc sống quá ngắn nếu như bạn bạn cứ giữ những lời nói ngọt ngào trong tâm trí mà không bao giờ nói ra.
Những lời bạn nói, những lá thư bạn viết, có thể làm nên rất nhiều sự thay đổi trên thế giới này.

Hoathuytinh.com