Chắp nhặt cũ… – hangtd

Chắp nhặt cũ…

“Em có biết rằng 2 tháng nay anh đi đi về về, thấy Hà Nội lạ hoắc…”.
Không hiểu sao em lại thấy buồn khi nghe anh nói câu này.

Hươu Ú

Đôi lúc, em tự hỏi liệu có lúc nào mình có thể dứt bỏ mảnh đất này mà đi không?
Em không hẳn là một người hay nặng lòng, nặng lòng với bất kỳ điều gì. Với Hà Nội cũng vậy thôi.

Thỉnh thoảng em cũng đi du lịch đâu đó vài ngày. Em chẳng thấy mình có chút gì nhớ nhung Hà Nội cả. Nhưng buồn cười là đến lúc bước xuống sân bay, sân ga, hoặc bến ô tô, hít hà cái không khí của Hà Nội vào buổi sớm mai tinh khiết hay trong màn đêm tĩnh lặng, em mới nhận ra nó đã thân quen đến thế nào.

Tưởng như cả thời gian vừa rồi mình đã vay mượn một thứ không khí nào đó để hít thở. Không đúng không khí của mình, thứ không khí đã thấm sâu vào máu, vào đến từng tế bào của hệ hô hấp và từng nơ-ron thần kinh tình cảm.

Rồi cũng đến một chuyến đi mang nhiều ý nghĩa. Em rong chơi. Suy nghĩ và tận hưởng cuộc sống. Cuộc sống ở đây không giống bất kỳ nơi nào em đã đi qua. Khi em lòng vòng xe trên những con phố nhỏ nhỏ. Những ngôi nhà bé bé nằm khiêm tốn sau khoảng sân hoặc một góc vườn xinh xinh. Cây xanh rợp hai bên đường. Vắng teo. Cuộc sống trôi qua quá đỗi bình yên và đơn giản. Nó làm cho em có một cảm giác bồng bềnh u hoài, và em nhận ra em đang… nhớ Hà Nội.

Hà Nội với những tối lòng vòng xe muộn. Hà Nội lúc đó, cũng trầm lắng như thế. Trầm lắng đến nỗi có thể nghe được cả tiếng thở dài của những cột đèn đường đơn côi.

Em ngắm những cây bàng cuối mùa đông. Nơi đây không đủ rét để thân cây trụi trần khi lá bàng chẳng thể ngả sang màu đỏ gọi mùa. Em nhớ ra hình như lâu rồi, lâu lắm, em quên mất những cây bàng gầy guộc trên con phố em vẫn đi làm mỗi sáng. Ở Hà Nội giờ này hẳn rất rét, như mấy ngày trước khi em đi. Và chắc cây bàng chưa kịp hé ra những búp lộc non bé xíu.

Buổi sáng đầu năm, như Hà Nội những ngày lạnh cuối cùng. Đường phố lặng thinh. Balô trên vai, bản đồ trong tay, em mày mò đi khắp các phố. Sao mà giống sáng mùng 1 Tết ở Hà Nội. Tiết trời bao giờ cũng trong sáng thế này. Đường phỗ cũng quang đãng thế này.

Sân bay, hai giờ nữa thì máy bay cất cánh. Còn đủ thời gian để em qua nốt vài nơi nữa. Nhưng rồi em ngồi lại sân bay. Không phải chỉ vì mệt mà vì cảm giác sắp về nhà. Rất gần nhà rồi. Chỉ còn cách 1 giờ bay nữa.

Một giờ bay chỉ để nhận ra rằng, Hà Nội vẫn thế. Vẫn thế thôi.
Em đã đi, xa khỏi Hà Nội và vui vẻ với cuộc sống mấy ngày ở nơi xa lạ ấy.
Em nghĩ rằng mình có thể sống xa được Hà Nội…

nhưng chắc em sẽ khổ sở vì nỗi nhớ…

Vài nét về blogger:

Thường xuyên ngăn nắp. Thỉnh thoảng ngổn ngang. – Hươu Ú, nếu là cà phê thì sẽ không nhất thiết phải nói với bạn ngồi cạnh.

Advertisements

Hà Nội lạnh… – hangtd

Hà Nội lạnh…

Tối trăng tròn trời bớt phần oi bức. Áo cộc tay, quần ngố hoặc short, super short, mini-váy… đều chấp nhận được trong một đội hình lổn nhổn. Vậy mà chỉ qua một đêm mưa, hôm sau, phố đã mang một khuôn mặt khác.

Hươu Ú

Con người ta dù có dễ đổi lòng bao nhiêu cũng chẳng thể chớp nhoáng được như khuôn-mặt-phố.

Hà Nội – một buổi sáng nửa sau tháng Chín, lạnh và hiền hòa. Không khí mát mẻ nhưng không phải cái sạch tinh của thời điểm sau cơn mưa. Nó không có cái tươi mới ấy mà là một hơi thở cũ kỹ, của tầm này năm ngoái, năm kia, năm năm trước hay có thể mười năm hoặc cả thế kỷ trước. Mà có lẽ không hẳn. Hình như năm ngoái, cơn gió đầu mùa không đến sớm thế. Cái kí ức nhập nhèm của ngày này năm ngoái thực sự không phải là một thứ nên nhớ lại để phá hỏng buổi sáng hứa hẹn sẽ đẹp này. 

Trời không trong. Những đám mây xám ẩm tô một sắc trầm và lặng cho phố. Chưa thể gọi là lạnh, chỉ là một chút se se, dễ chịu và nao lòng. Lất phất có vài hạt mưa. Thời tiết này mà đi lang thang, cứ lang thang lê la không cần đích đến thế thôi là tuyệt lắm.

6h30 phút, tan làm. Trời đã tối sập. Cái tối đen của mùa lạnh khác hẳn với những đêm hè trong sáng. Những bóng đèn xe vẫn hối hả loang loáng xuôi ngược trên phố nhưng có cái gì đó đằm xuống, rất sâu. Đã hết mưa từ lâu nhưng trời vẫn nhiều mây, chỉ hé ra quầng sáng mỏng duy nhất của trăng vẫn đang tròn. Lạnh run người. Chiếc áo cộc tay không đủ để ngăn được luồng không khí lạnh đang luồn vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Có ai ngờ được là sẽ rét nhanh đến thế đâu.

Đường ven hồ một tối ít trăng – không sao – và rất nhiều gió lạnh. Xe chạy rề rề. Đã hăm hở lôi ra chiếc áo len mỏng mà vẫn lạnh. Chà, thật là dễ chịu. Mà sao không gian rộng thênh thang đến thế này lại toàn trồng liễu mà không xen vào một, hai cây hoa sữa nhỉ? Vừa dứt lời một quãng thì một làn hương thoảng đến. Giật mình ngó quanh mà không tìm thấy một cây nào. Có lẽ nằm đâu đó sâu trong ngõ. (chậc, thế thì cả khu dân cư đó chết ngắc mùa này rồi).

Đi thêm một quãng nữa là mùi hoàng lan.
Rồi lại hoa sữa.
Rồi không-gì-cả.
Rồi mùa thu.

Tầng 3, quán café nhỏ trong một con phố nhỏ. Ánh đèn vàng. Ban công nhỏ. Bàn ghế nhỏ (và xấu) chỉ vừa đủ những thứ cơ bản nhất. Cột điện với những búi dây nhằng nhịt đến phát sợ. Tiếng người gọi gửi xe ơi ới dưới đường. Tiếng xe máy. Tiếng cười nói lao xao của mấy hàng ăn tối bên kia đường. Cái lạnh dễ làm người ta thèm café dù có thể sẽ mất ngủ. Chậc, kệ đi. Trước nay có mấy khi mất ngủ vì trà hay café đâu. Cái không khí cũ kỹ này không bao giờ có thể tìm được thấy ở những quán café mở sau năm 90 thế kỷ trước. Những ô cửa sổ rộng sáng choang, những ghế to đệm êm, những điều hòa ro ro, những đèn trang trí vừa đủ độ sáng để không thể đọc được gì… Tưởng tượng đặt một quán café như thế trong cái không khí này, tự thấy cọc cạch đến không thể thương nổi.

Rất lâu rồi mới gọi một tách café trong một quán café. Quên mất cách uống thành ra tách café đặc mà lại ngọt quá…

Bước ra khỏi quán vẫn chỉ có lơ lửng một quầng sáng nhạt của mặt trăng đang ở đâu đó trên kia.

Và cuối cùng thì tách café cũng phát huy tác dụng. Mình đã đuối đến mức bị café tác động đến thần kinh rồi. Tự nhiên lại nhớ cái lạnh của Montpellier những ngày đầu tiên mới sang. Sau khi đưa chị T và chị P về. Đêm đã rất đen. Trời vẫn còn lạnh dù theo lịch đã là những ngày đầu tiên của mùa hè. Mở cửa ô tô cho gió ùa vào rối tung và co ro một chút. Đêm thăm thẳm. HS cười và kể: “Đi xe đoạn này phải cẩn thận lắm vì đôi khi có một bạn hươu nào đấy hứng chí sẽ nhảy ngang qua đường. H nhìn kỹ hai bên đường ấy, có thể sẽ nhìn thấy bọn sóc hay bọn nhím chạy lách chách đấy”. Và mình dù cố căng mắt ra thì vẫn chỉ thấy đêm đen mịt mùng giăng ngoài những vùng đèn pha quét đến. Lúc ấy, đã rất nhớ cảm giác đi dạo lúc 3h đêm một ngày tháng Chín năm trước.

Để status là Hà Nội lạnh và thấy bao nhiêu người xa và yêu Hà Nội, nhớ Hà Nội biết bao nhiêu…
Chẳng ai ngờ rằng một ngày thu, Hà Nội lại nhớ Montpellier đến thế…

Hóa ra, như atesca nói (hoặc trích từ đâu đó): “Có những thời điểm, hoặc thời gian trong cuộc đời chỉ dành để thu thập càng nhiều trải nghiệm cảm xúc, càng nhiều kỉ niệm càng tốt, và cho dù kỉ niệm hay kí ức có cay đắng hay ngọt ngào, phần còn lại của cuộc đời sẽ dựa vào những trải nghiệm và kỉ niệm đó mà sống.”

Vài nét về blogger:

4913316201868343183n-972538-1368147722_5Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

03/07/2012 – Giai điệu cảm xúc.

Một ngày nhịp điệu rồi 8:09:40 PM đi ngủ. 1:03 AM mở mắt rồi sau vài giây ta lại ngủ, 2:04 AM Dậy và bắt đầu một ngày mới… một ngày giai điệu.

Chạy 2KM và bắt xe bus lên Hồ Gươm. Dọc đường đi, cảnh sáng sớm và cuộc sống đã bắt đầu từ trước trước đó rồi. Lên Hồ Gươm, chạy 2 vòng. Đó là khởi đầu cho một ngày.

Cảm xúc trong từng bước chân, ngẹt thở trong từng cú chạm đất. Tưởng chừng ta sẽ bỏ cuộc và đi bộ … nhưng không, ta vẫn cố thêm được một chút nữa…thêm một chút nữa thôi ta sẽ đến.

Như một phần của cảm xúc, một phần của cuộc sống, nơi đây ta yêu quá chừng. Hà Nội.

Tự hỏi sống là thế nào? Đáp, sống là suy nghĩ này nọ, làm điều này điều kia với những khoảnh khắc mà chúng ta đã mỉm cười với cuộc sống.

Ôi, ta thốt lên, cuộc sống tươi đẹp quá chừng!