Ủa, sống để làm gì?

Em nói với tôi rằng, em không biết sống làm gì. Em không biết đâu là động lực, đâu là ý nghĩa, để có thể thức dậy mỗi buổi sáng với niềm tin yêu. Em hỏi tôi, sống để làm gì?

Be_happy

Tôi im lặng và nhìn qua cửa sổ. Khoảng sân chiều dịu mát, một buổi cuối tuần bình yên. Nắng phai dần, rút đi sau những đám mây lững lờ. Gió thổi từng tán lá rung rung như dây đàn, những tiếng ồn lùi xa như ở một thế giới khác. Tôi không biết.

Tôi ước gì tôi có thể trở về bốn năm trước đây, hay chỉ hai năm trước đây thôi. Giá như tôi có thể, để nói với em rằng cuộc sống chúng ta đang trải qua là đáng sống. Giá như tôi có thể. Tôi sẽ nói rằng, với ánh mắt vẫn ngập đầy lòng tin như trước, chúng ta sinh ra đều có ý nghĩa. Có một lý do nào để để tôi và em, ở đây, ngồi cạnh nhau, và những gì chúng ta từng trải qua, sẽ trải qua, là một phần của câu chuyện đẹp đẽ dẫn đến một kết thúc có hậu.

Tôi có thể sẽ nói rằng, ý nghĩa lớn nhất là được sống bên cạnh những người thân yêu và cùng họ trải qua tất cả. Ý nghĩa không phải là một, là duy nhất, là cố định hữu hình, mà ý nghĩa là một tập hợp những cảm xúc, những kết quả của hành động, của sự nỗ lực và được đền đáp, của sự trưởng thành, thấy mình tiến bộ và bản lĩnh hơn, mạnh mẽ hơn. Ý nghĩa cũng là được công nhận, hoàn thành những trách nhiệm và có giá trị đối với cộng đồng.
Rằng, chúng ta sống để yêu thương và thực hiện những ước mơ. Ước mơ làm cho cuộc sống đáng sống. Nhưng ước mơ cũng không cố định, mà phân chia thành nhiều lối nhỏ. Ước mơ về nghề nghiệp, ước mơ về bản thân, ước mơ lớn và lâu dài, ước mơ nhỏ và ngắn hạn. Đó cũng là một con đường dài phải đi. Bước đầu tiên là xác định mình muốn gì, bước thứ hai là lập một kế hoạch, bước thứ ba là nỗ lực đi xa nhất có thể. Em chỉ cần nhắm mắt, và nói thật to điều gì mình mong muốn, bao nhiêu điều cũng được, và thế là em có ngọn đèn đầu tiên. Từ ngọn đèn đó, em soi chiếu đến thực tế cuộc sống, và tìm ra một lối nào khả dĩ nhất. Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là niềm khát khao. Nhưng em yên tâm, nó cũng là thứ có thể dựng xây.

Động lực sống của chúng ta là ước mơ và sự trưởng thành, đó là cảm giác hoàn thành một thành tựu và nhìn lại quá trình dẫn đến nó với sự hài lòng. Hay cũng có thể là thất bại và nhìn lại những gì mình đã học hỏi và không thấy lãng phí. Và tiếp tục bước tiếp, đặt ra những mục tiêu mới và hoàn thành nó. Còn nguồn năng lượng sống của chúng ta là tình yêu. Tình yêu giữa người với người, là tình thương với em trai em, là tình bạn với những người em thân thiết, là tình yêu em vẫn đang tìm kiếm và sẽ có được một ngày nào đó. Ước mơ là ngọn đèn, còn tình yêu là đôi chân, một dẫn đường và một bước đi. Từ đó, chúng ta sẽ đi hết con đường đời.

Đó là lý thuyết. Còn về hiện thực, tôi có thể sẽ động viên em, xin đừng lo lắng mình lạc lối. tôi biết em đang lạc lối, chính xác hơn là không có lối thoát. Em bắt đầu bước vào khoảng thời gian khó khăn nhất, khi hoài bão bị giết chết, khi nỗi lo tiền bạc ngày càng đè nặng và hoàn toàn không biết mình muốn làm gì, và phải làm gì. Tôi sẽ nói, lo lắng cũng chẳng giúp được gì cho em, theo một cách sáo rỗng nào đó. Xin em đừng để sự lo sợ nuốt mất, hãy tận dụng thời gian rảnh để suy nghĩ và học tập. Hãy tích lũy kinh nghiệm và vốn sống, nâng cao năng lực bản thân, để sẵn sàng vẫy vùng khi tự do.

Riêng vì sống để làm gì, tôi có thể sẽ nói, hãy sống vì những điều tốt đẹp vẫn còn xung quanh em. Như những người vẫn quan tâm và giúp đỡ em. Như nỗ lực thành công để không phụ lòng bà mẹ em. Những lý do còn rất nhiều, chỉ cần em vững tin, những ngày buồn thảm sẽ qua. Vì cuộc sống là nỗi buồn niềm vui tiếp nối. Và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.
Tôi xin lỗi.
Ước gì tôi có thể nói được như thế. Ít nhất cũng khiến em nhẹ lòng hơn và vui vẻ hơn. Vì em vẫn tin tôi, em vẫn tin rằng tôi có thể trả lời được những câu hỏi đó. Nhưng tôi không thể. Tôi im lặng, và chỉ biết nhìn ra khoảng sân rộng đang trải mình dưới ngày tàn.

Những điều dối trá đó. Nó chỉ lừa dối được những đứa trẻ đang lớn, say mê với quyển hạt giống tâm hồn và mơ mộng về những khung trời xanh ngát. Tôi đã từng cố trở thành một kẻ ngây thơ, vì tôi tin, từ trong tiềm thức, đó là những người hạnh phúc nhất. Ngây thơ tin vào điều tốt đẹp sẽ khiến mọi thứ tốt đẹp. Nhưng rồi, đó không phải là con đường đúng, mà chỉ là một sự trốn tránh.

Ngay bây giờ, tôi chỉ có thể trả lời em một cách cay đắng rằng, không có thứ gì gọi là ý nghĩa hay lý do để sống trên đời này. Không có. Về cơ bản, sinh ra không là một lựa chọn và làm sao, làm sao một bản thể, một cá nhân giữa 7 tỉ bản thể, 7 tỉ cá nhân này lại mang trong mình một ý nghĩa nào đó? Con người chỉ là những sinh vật cô đơn, một ngày nọ thấy mình bơ vơ giữa quả đất, điều duy nhất họ biết là ngày nào đó họ sẽ chết, và họ tìm mọi cách để sống cho đến ngày được chết. Ý nghĩa là thứ được sinh ra trong quá trình phát triển nhận thức xã hội, để 7 tỉ cá nhân này không đồng loạt treo cổ và dẫn con người đến mức tuyệt vong.
Chúng ta chỉ là một loài động vật với tư duy hạn chế và suy nghĩ hạn chế, không tính nhẩm nổi một phép nhân quá hai chữ số, và mịt mù không biết trước khi sinh ra và sau khi chết đi sẽ về đâu. Chúng ta cũng không hiểu gì về cái tôi này, bị ảnh hưởng toàn bộ và trói chặt với lề lối xã hội, những nếp nhằn về nhận thức, tâm linh, đạo đức, của cả ngàn năm lịch sử, của cả triệu năm phát triển. Thậm chí con người còn không xóa được nỗi sợ hãi bóng đêm, không làm chủ được bản năng, cảm xúc, yếu đuối và lệ thuộc. Con người có gì để tự hào và tự huyễn rằng có một ý nghĩa dành cho mình trên đời này?

Em có biết không, khi em hỏi anh, sống để làm gì, tôi nghĩ em cũng đã trả lời rồi, sống để làm gì?
Không để làm gì cả. Sống chỉ để sống mà thôi.
Em có thất vọng không?

Advertisements

Và ngày mai cũng qua đi thôi.

 

Hôm nay, nói về điều gì đây. Có lẽ mình cũng vớ vẩn lắm chứ? Kì vọng vào người khác cao quá, muốn họ thật tốt, thật mạnh mẽ, thật cứng cáp .. Ngay bản thân của mình cũng có nhiều lúc không đâu vào nơi nào cả kia mà … sao mình lại ghét sự yếu đuối, thiếu tự tin, những nỗi buồn chán như thế này nhỉ. Chúng thật tầm thường.

Phải nói rằng mình ghét những thứ tầm thường, cả những thứ bình thường nữa. haz

Đi và đi thẳng cũng không được bao xa ư? Nhưng không đi thì không bao giờ đến nơi … Biết những điều ta đã biết, chưa làm những việc ta phải làm. Một ngày kia, ngày đó cũng lại trôi qua … Và điều gì còn lại khi đó.?

Con người ta, nhiều lắm, họ không biết phải làm gì? Không phải họ không có khả năng làm một việc gì đó đâu nhé, mà họ không biết hoặc họ tự đưa họ vào dây suy nghĩ, tôi không biết phải làm gì, cần làm gì cho ngày hôm nay, cho ngày mai. Và vậy ai sẽ là người đau đớn nhất thế gian.?

Cuộc sống vốn kỳ diệu? Bạn có tin thế không. Một trong những sứ mệnh của loài người là khám phá. Khám phá bản thân, khám phá thiên nhiên, khám phá thế giới, khám những chân trời của vẻ đẹp được bao bọc bởi giai điệu sắc màu và những điều kỳ diệu. Và rồi ngày mai cũng qua đi.

Một ngày nào đó, tôi rời xa tất cả, xa những điểm dừng chân, không biết tôi nơi nào khi đó nữa cơ, và sao? Và tôi đã ngao du cùng những khoảnh khắc mà ai đó đã mỉm cười với cuộc sống chăng?

03/07/2012 – Giai điệu cảm xúc.

Một ngày nhịp điệu rồi 8:09:40 PM đi ngủ. 1:03 AM mở mắt rồi sau vài giây ta lại ngủ, 2:04 AM Dậy và bắt đầu một ngày mới… một ngày giai điệu.

Chạy 2KM và bắt xe bus lên Hồ Gươm. Dọc đường đi, cảnh sáng sớm và cuộc sống đã bắt đầu từ trước trước đó rồi. Lên Hồ Gươm, chạy 2 vòng. Đó là khởi đầu cho một ngày.

Cảm xúc trong từng bước chân, ngẹt thở trong từng cú chạm đất. Tưởng chừng ta sẽ bỏ cuộc và đi bộ … nhưng không, ta vẫn cố thêm được một chút nữa…thêm một chút nữa thôi ta sẽ đến.

Như một phần của cảm xúc, một phần của cuộc sống, nơi đây ta yêu quá chừng. Hà Nội.

Tự hỏi sống là thế nào? Đáp, sống là suy nghĩ này nọ, làm điều này điều kia với những khoảnh khắc mà chúng ta đã mỉm cười với cuộc sống.

Ôi, ta thốt lên, cuộc sống tươi đẹp quá chừng!