Chúng ta và những khoảng thời gian trong cuộc sống.

Lời mở đầu cho một cuốn tiểu thuyết có thể là dở nhất, một cuốn tiểu thuyết bình thường
hoặc một cuốn tiểu thuyết tuyệt nhất, hoặc nó cũng không là một cuốn tiểu thuyết…
Vậy hãy là tập hợp của những từ ngữ được gắn kết với nhau…
Chỉ Là Giấc Mơ - Microwave ***
—>>
– Chúng ta nghĩ về một ai đó, điều gì đó, nơi nào đó, việc gì đó… Chúng ta nghĩ vì sau
một khoảng thời gian lâu hoặc sớm, chúng ta sẽ làm gì đó, chúng ta nỗ lực để hiện thực cái sự
muốn của bản thân, để hoàn thiện nó hoặc buông xuôi, kệ chúng diễn ra và tự nhiên,
và không ngạc nhiên, trước cái chủ động của suy nghĩ kia là một điều mà bản thân mong
muốn, thích… Hoặc chợt nghĩ về.
Chúng ta nghĩ vì nó là một hoạt động thuộc về trí tuệ, một sự tồn tại… Thực tiễn chi phối
những điều chúng ta nghĩ rồi những suy nghĩ được hình thành, rồi chi phối những hành
động của ta, mà những hành động của ta lại quyết định mạnh mẽ cấu trúc cuộc sống.
Chúng ta nghĩ suy về những kí ức, những kỉ niệm… Đơn giản chúng đã không tàn phai,
chúng vẫn hiện hữu khi chúng ta có một dịp chợt về lại… Chúng là những mảnh ghép đủ kích cỡ và hình thù tạo nên con người của chúng ta ngày hôm nay.
Chúng ta nghĩ về những điều vẩn vơ, về cách có được nhiều tiền hơn, về những bất mãn,
về nỗi đau, về những lợi ích hay về cách ứng xử thường ngày…
– Chúng ta đang nói về điều gì đó, một ai đấy, nơi nào đó… Nói về câu chuyện của bản thân
hay câu chuyện không phải của ta nhưng ta có liên hệ, liên hệ một cách vô hình hoặc hữu hình,
hoặc đơn giản là câu chuyện… Trong nó có nhân vật, đối tượng, những sự kiện, những
điều mà nó phản ánh về cuộc sống. Chúng ta nói… Chúng ta thấy hãnh diện về
những điều vừa được nói ra, vì sự hiểu biết của bản thân, vì những gì nó đã trải qua,
chúng ta tự hào, chúng ta lấy làm hí hửng, vui thú về chúng. Hoặc chúng ta nói, cứ nói thôi…
Như bao năm chúng ta đã không để ý tới nó… Chúng ta nói và thấy bản thân mình đáng giá
biết bao. Chúng ta nói, chúng ta giả dối… Giả dối với những gì được nói tại lúc này
hay vào một nơi khác… Giả dối với suy nghĩ, với những hành động… Chúng ta thấy mình quan
trọng… Cũng chưa thỏa mãn… Chúng ta nói, nói những gì đã có, chúng ta – những
người kể chuyện. Những chuyện không được kể cũng đâu sao. Chúng ta nói – những lời đẹp
đẽ, chân thật… Lời nói của chúng ta tô màu lên một phần cuộc sống, chúng truyền đi những
niềm tin, những hi vọng… Những lẽ phải cuộc sống. Những lẽ sống mà đó chúng ta nỗ lực
và kiên trì từng ngày.
Chúng ta nói – chúng ta tạo lên những mối liên hệ. Chúng ta ngạc nhiên khi khám phá
những niềm vui nơi ấy, những đồng cảm, sự sẻ chia, về lòng yêu thương,
về sự an ủi, về những giá trị của bản thân chúng ta…
– Chúng ta làm một việc gì đó, điều mà bản thân muốn hoặc không muốn, thích hoặc
không thích… Chúng ta làm nó vì trước kia nó đã xảy ra với chúng ta, chúng ta hành động vậy
như những thói quen hay một cách dường như tự nhiên. Chúng ta làm điều đó vì chúng ta
được bảo làm, yêu cầu làm…Hay chăng đó là sứ mạng của ta.
Việc đó gửi tặng ta vào cuộc sống, những cảm xúc được có: vui, buồn, hụt hẫng, hồi hộp, lo lắng,
sung sướng, hạnh phúc, đau đớn… Chúng ta đôi khi tự cười riêng mình với bản thân, vì khoảnh
khắc ấy… Thật khó để sẻ chia, nó được cảm nhận và hiểu về trong những tâm hồn đồng điệu…
Việc nào đó đã xảy ra với chúng ta mà ta cũng có thể hối tiếc khi không làm một việc khác…
Nhưng ta vẫn trân trọng cái đang có ở ngay lúc này. Chúng ta làm điều ấy – Vì chúng ta là.
– Chúng ta lắng nghe, vì chúng ta không biết điều gì đó hay chăng vì ta đang khao khát,
muốn biết về nó, có thể vì ta tin nó cho ta cái gì đó giá trị, hữu ích, thú vị, một trải nghiệm
nào đó mới mẻ, hay chăng những câu chuyện, những câu chuyện mà tự nó cuốn hút ta,
vì ngay trong nó chứađựng những gì đẹp đẽ, sáng tạo … Hoặc chúng ta phải như vậy,
cần như vậy. Chúng ta lắng nghe và thấy rõ bản thân mình hơn, chúng ta thấy những gì tồn tại
xung quanh… Thấy cả những phép mầu nhiệm. Chúng ta lắng nghe và chúng ta suy nghĩ về
chúng, chúng ta cảm nhận về chúng… Chúng làm ta xuất hiện những cảm xúc, hoặc
cũng chẳng có gì cả… Chúng ta lắng nghe và chúng ta thấy cuộc sống, từ những âm thanh nhỏ
nhỏ, dường như cứ bị hòa tan vào sự ồn ào vô hướng, đến bản giao hưởng của tất cả,
những âm thanh không cùng tần số nhưng cùng một không gian một thời gian mà chúng
cùng được tồn tại… Chúng ta thấy cuộc sống, thấy bản thân, thấy được vẻ đẹp thiên nhiên,
rừng cây, sống núi… Và những ánh mặt trời sáng lòa một góc trời, hay đan xen vào những
cơn mưa mùa hạ, những cơn mưa giao mùa… Chúng ta lắng nghe và chúng ta thấy
nhiều điều đã từng là bí ẩn với chúng ta… Chúng ta như hòa vào bụi thời gian.
– Chúng ta đang lớn lên, dù muốn hoặc không. Đến 1 giới hạn và bản thân tự hủy diệt.
Chúng ta đang vận động, đó là một hành trình lý thú hoặc là một thứ nhàm chán nhạt
nhẽo… Thường là cả hai.
Chúng ta nghĩ về quá khứ, những thứ đã qua và có những thứ có lẽ đã bị quên lãng, nhạt nhòa,
nghĩ về tương lai với những gì nó có thể xảy đến, những gì có thể đổi thay, hay biến mất,
những điều có thể lãng mạn, đẹp đẽ hoặc sự thỏa mãn… Nghĩ về hiện tại và trì hoãn những
gì có thể, hoặc nắm bắt chúng, nâng niu và trao cho chúng một nụ cười…
Chúng ta lớn lên và mọi sự vật đổi khác, mọi sự việc đổi thay… Chúng ta vui một chút trong lòng
vì sự hoàn thiện, buồn một chút trong lòng vì cái không đáng có, vì cái đơn giãn đã thay đổi…
Chúng ta trân trọng khoảnh khắc này, vì lẽ chúng ta và nó đang trong cùng một dòng chảy
thời gian… Chúng ta chỉ kiểm soát ngay thời khắc này. Chúng ta lớn lên và thấy thế giới bé
nhỏ đi một chút…
– Chúng ta không đồng ý với suy nghĩ và hành động của người khác. Vì chúng ta khác, vì có
những thứ không nằm trong sự ưu tiên về sự quan trọng, vì chúng ta có những cách
nghĩ và làm khác… Hơn hết, ta tin chúng là đúng đắn là hơn cả, hoặc chúng ta chấp nhận nó,
chúng ta phát ngôn: tôi là vậy. Chúng ta thấy và tin bản thân nghiễm nhiên là vậy. Chúng ta
không sợ, chúng ta sẽ sợ khi chúng ta không kiểm soát được cái ta muốn hoặc cái
ảnh hưởng tới chúng ta… Sợ là khi có điều gì đã mất đi, mà ta đã không quan tâm về,
hoặc đơn giản đó là một trạng thái của cảm xúc…
– Chúng ta đồng ý với quan điểm của người khác, chúng ta xây dựng lên những mối quan hệ,
nhóm, tổ chức… Để bảo vệ để giành lấy thứ mà bản thân muốn qua nhiều chiếc
mặt nạ ở cùng một nơi. Để gia tăng sức mạnh, để thoát khởi sự đơn độc, để kiếm tìm những gì
mới mẻ, để nó tồn tại cùng thời gian… Hay chăng là sự lợi dụng Chúng ta đồng ý với cái
đã có, vì rằng ta chẳng thể đổi thay chúng do một trong chúng ta khác đã quy ước những
cái đã có là như vậy… Chúng ta liệu có muốn 1+1 = 3. Chúng ta đồng ý vì mỗi chúng
ta đơn độc, có đơn độc không? Chúng ta không muốn cái đã có, cái đã quy ước,
cái đã truyền từ năm ấy sang năm nay… Chúng ta có lẽ cũng chẳng muốn gì, chúng ta không
biết điều đó ra sao… Chúng ta đồng ý vì những gì chúng ta muốn là giống nhau, chúng ta cùng
thích, cùng muốn nỗ lực, cùng muốn sát cánh… Vì những suy nghĩ thật lạ lẫm trong
đám đông, nhưng đồng điệu với một ai đó trong chúng ta do một pháp mầu của duyên
may và sự lựa chọn… Chúng ta cứ như vỡ tan ra trong cái sự sung sướng ấy. Khi gọi tên ai
đó khác là người bạn. Chúng ta đồng ý với người nổi tiếng hơn ta? Chúng ta
ngưỡng mộ họ, yêu quý họ… Chúng ta trao niềm tin nơi họ, chúng ta đồng ý.
Chúng ta bị khuất phục trước những góc nhìn khi chúng ta không có góc nhìn đó, chúng ta bị
cuốn hút vào sự khác biệt, hay chăng một cái bẫy ngọt ngào…
Chúng ta đồng ý. Một sự lợi dụng và thâu tóm những của những mục đích chăng.
Chúng ta đồng ý – Và những điều giống nhau, giống nhau và không gây ra xung đột hay mâu
thuẫn?
Không gây ra sự tức giận, sự trừng phạt, không tạo ra một động cơ hủy diệt trong hành động
của chúng ta…? Chúng ta đồng ý và đó là lẽ sống của loài người.
Đồng ý với những gì mà được dựa trên điều nó là vậy, nó là điều mà chúng ta cùng mong
muốn, chấp nhận… Vì sự công bằng.
– Chúng ta đấu tranh, chúng ta tội nghiệp cho tất cả… thật tội nghiệp, khi sự ngu dốt, sự khác biệt hiện hữu ở nơi đó, cho bản thân của chúng ta vì sự bất lực, vì điều chúng ta biết và điều chúng
ta chẳng thể làm… Nhưng chúng ta làm điều mà bản thân tin là lẽ phải, là chân lý, là cứu cánh…
Là một lựa chọn ít tồi tệ hơn một lựa chọn khác nào đó. Chúng ta đấu tranh và chúng ta đang
trên hành trình hiện thực hóa một thế giới lý tưởng, một thế giới vẹn tròn mà nơi ấy
chứa đựng mọi điều… Với quy luật tự nhiên và với sự lý tưởng hóa.
– Chúng ta chán, vì có lẽ không có gì đáng để chúng ta làm, để bỏ thời gian, rồi nỗ lực, quyết tâm,
kiên trì, để mang lại một lợi ích đáng trân trọng nào đó hay là để suy tưởng, để cho thời
gian trôi hết một ngày, để đến khi gặp một ai đó với điều gì đó khác và bị cuốn theo. Chúng ta
đơn giản cảm nhận được vậy, hoặc chẳng muốn đào sâu, để hiểu hơn, để đau đầu,
để phân vân để rồi lựa chọn, để thoát ra cái thực tại này…
Để có cái mới, cái chưa từng có, cái không lặp lại… Cái làm đôi mắt ta rực sáng sức sống,
làm bờ môi cười tươi… Làm tâm hồn bình an.
-Chúng ta lo lắng, chúng ta sợ hãi. Bởi những gì xung quanh, bởi sự bí ẩn, bởi vì những câu
chuyện về những khoảng thời gian trước. Với sự sợ hãi, chúng ta tìm kiếm câu trả lời
để một ngày lãng quên nó, hoặc chấp nhận nó và để nó chi phối trong nhiều khoảng thời
gian của cuộc sống. Mà cả khi tìm ra câu trả lời liệu chúng ta có lo lắng về câu
trả lời đó là đúng hay sai, chúng ta sợ hãi?
– Chúng ta đang ở đây, thời gian này. Tại sao chúng ta ở đây và ngay lúc này. Chúng ta
liệu có để bản thân trôi tới đây hãy đã lựa chọn để được tới đây, hoặc cũng
chẳng có điều gì để quyết định cả… Chúng ta bị cuốn theo bởi sự vật hay hiện tượng nào đó,
hoặc chúng ta đang kéo tất cả theo một hướng vô định…
<<—
Chúng ta có những thứ khác để nói về, có những câu chuyện khác để kể tiếp, có những thông
tin muốn chia sẻ, có những điều mà chúng muốn được hiện hữu ra…
Chúng ta quyết định một lựa chọn. Những câu chuyện sẽ được viết tiếp, hoặc lãng quên,
hoặc nó đã hoàn thành mục đích của nó… Chúng ta dừng lại, chờ đợi, chờ đợi.
–><–
Cái gì sẽ làm tăng giá trị của chúng ta, làm mở rộng những giới hạn của chúng ta, mở rộng
những năng lực, tạo ra thế giới của những gì khả thể, giúp chúng ta xóa bỏ những bất công,
những thứ không hợp lý dù chúng hợp lý vì chúng đã tồn tại, làm chúng ta có
thể làm được nhiều việc tốt, có ý nghĩa, thú vị, tuyệt vời… Chúng ta và những gì đã xảy ra và
những gì đã được ghi nhớ, được nhắc lại, và một phần của lịch sử. Những khái niệm
thuộc về sự chủ quan của chúng ta.
Hãy suy nghĩ như một nhà tư tưởng, hãy hành động như người sáng tạo.
22/06/2013

Rồi, Họ là ai?

Rồi họ sẽ trở về với những công việc bất đắc dĩ, những gia đình thiếu tình yêu thương, những đám bạn đủ hạng, những phòng tiếp khách, những dạ phục, những li cocktail và những bộ phim. Họ sẽ quay lại với những nỗi đau không dám thừa nhận, những hi vọng đã bị giết chết, những khát vọng bị bỏ rơi lặng lẽ trước một con đường chưa có ai đi. Họ sẽ quay lại với những ngày tháng không phải để nghĩ, để nói mà để quên, để nhượng bộ và bỏ cuộc.

Trích: Suối nguồn.

Những bài thơ về lẽ sống của chúng ta

Những bài thơ về lẽ sống của chúng ta

Ảnh: (Chungta.com)
Bùi Quang Minh – Cuộc đời con người có lúc thăng, lúc trầm, lúc thế này, lúc thế kia nhưng cốt cách của con người lúc nào cũng có, bạn phải có trách nhiệm hoàn thành kiếp nhân sinh của mình, mà người Nga gọi là bạn phải tự cho thấy bạn là loại thép nào, xứng với “Thép đã tôi thế đấy” không.Những người nỗ lực lao động của họ mang lại nhiều giá trị lớn lao cho xã hội sẽ luôn luôn thấy mãn nguyện về mình, được người đời đề cao, ngưỡng mộ. Để làm được điều lớn lao, những người đó phải chọn được lẽ sống đúng cho mình, và sống phải lẽ theo lẽ sống ấy, không bị những điều vô nghĩa, những cạm bẫy, những điều xã hội không mong muốn làm tha hóa…Mỗi thời đại, các cá nhân có cách lựa chọn lẽ sống riêng, không bao giờ là muộn nhưng thường là ở lứa tuổi thanh niên, trung niên. Nếu nghĩ về lẽ sống, bạn có thể tìm từ 3 nguồn ý nghĩa cơ bản của đời người: thành tựu trong công việc, sự quan tâm chăm sóc đối với những người thân yêu và lòng can đảm khi đối mặt với những thời khắc, những nhiệm vụ lớn lao, khó khăn, cam go, nghiệt ngã của cuộc sống cá nhân, cuộc sống đồng loại. Nhưng gần đây, bạn trẻ sống lơ lửng, không mục đích, không chỗ bám vào một lẽ sống rõ ràng. Ai ai cũng nói mình dám nói, dám làm, dám sống, dám chơi… nhưng cụ thể Lẽ sống của họ là gì? Ước mơ, hoài bão, lý tưởng của họ đối với bản thân mình, với lợi ích chung, sự tiến bộ của xã hội, cái tôi trong cái chúng ta của xã hội và hy sinh bản thân vì cái chung để xã hội đi lên… Giản Tư Trung, chuyên gia đào tạo doanh nhân có nói “Lẽ sống giống bánh lái của cuộc đời. Con người không có lẽ sống giống như con thuyền không có bánh lái, chẳng biết đi đâu, về đâu”. Sống để làm gì? Nếu xác định được mục đích, bạn sẽ sống khác đi và cuộc sống của bạn cũng sẽ khác.

Anh Trung trong một bài trình bày của mình có diễn giải về lẽ sống như sau: “Một người không có ước mơ sẽ có cuộc sống giống thực vật. Trong xã hội, nhiều người không may phải nằm bất động trong bệnh viện nhưng không sống thực vật vì họ từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây vẫn đang quyết tâm đấu tranh với bệnh tật để cứu lấy sinh mạng của mình. Họ có ước mơ và niềm tin khỏi bệnh.

Nhưng ngược lại, có những người khỏe mạnh lại “bất động” về tâm hồn. Ấy là khi họ không xác định được cho mình phương hướng và mục đích sống. Vì vậy, người trẻ hãy luôn thường trực câu hỏi: Mình phải dùng cuộc sống này vào việc gì?”

Nhưng chọn con đường đi đúng cho một người đâu phải dễ? Khi bạn đã cất bước trên đường rồi, sẽ có lúc bạn phải xem lại và suy nghĩ về đích đến của đời mình. Nhiều khi, con đường đi đúng chỉ ló dạng khi ta dám cất bước.

Tôi sưu tầm vài bài thơ về Lẽ sống của người đời cho mình, xin chia sẻ với các bạn & mong được đóng góp thêm:

Bài 1: Lẽ sống
(Thơ Đặng Hải)

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đời có ích tệ sống chơi
Ai làm trăm sự cho ta sống
Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đẹp xem ai quyết xây đời
Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm
Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời
Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời
Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ
Nghĩa tình cao cả với con người.

Bài 2: Thơ Đạo Phật

Sống không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với những người chung sống…

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi xem thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Ảnh: chungta.com

Bài 3: Thơ Lưu Quang Vũ

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai…”

Bài 4: Thơ Sống – Chết
(Đặng Văn Bá làm nhân cái chết Tây Hồ Phan Châu Trinh)


SỐNG

Sống dại mà chi sống chật đời!
Sống xem Âu Mỹ hổ chăng ai?
Sống làm nô lệ cho người khiến,
Sống chịu ngu si để bạn cười!

Sống tưởng công danh không tưởng nước,
Sống lo phú quí chẳng lo đời.
Sống mà như thế đừng nên sống,
Sống dại sinh chi đứng chật đời.

CHẾT

Chết mà vì nước, chết vì dân,
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.

Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân.

Bài 5: Thơ Nguyễn An Ninh

SỐNG

Sống mà vô dụng, sống làm chi
Sống chẳng lương tâm, sống ích gì?
Sống trái đạo người, người thêm tủi
Sống quên ơn nước, nước càng khi.

Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn
Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ
Sống sao nên phải, cho nên sống
Sống để muôn đời, sử tạc ghi.

CHẾT

Chết sao danh tiếng vẫn còn hoài
Chết đáng là người đủ mắt tai
Chết được dựng hình tên chẳng mục
Chết đưa vào sử chứ không phai

Chết đó, rõ ràng danh sống mãi
Chết đây, chỉ chết cái hình hài
Chết vì Tổ quốc, đời khen ngợi
Chết cho hậu thế, đẹp tương lai.

Ảnh: chungta.com
Bài 6: Tự Nguyện
(Thơ Trương Quốc Khánh)
Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Là người, tôi sẽ chết cho quê hươngLà chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bìnhLà mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

Bùi Quang Minh

Nguồn: Chungta.com