Một vài những suy nghĩ rời rạc của em về sự tổn thương.

Một vài những suy nghĩ rời rạc của em.

Tình yêu và sự tổn thương là đồng hành cùng nhau. Dù chúng ít khi nhìn mặt nhau.

Chị có đồng ý điều này không ạ? :p

Và theo em, sự tổn thương không phải là đối nghịch của tình yêu. Chúng như là những người bạn lâu năm vậy. Nhưng không thân thiết lắm đâu.

Những lời hô hào mộng mị, :), chị tin em bị ảnh hưởng bởi chúng ư.

Theo những gì em được quan sát, em được biết… Từ nỗi đau, hay sự tổn thương con người ta có thể có được một sức mạnh cực kỳ to lớn. Dù rằng, sức mạnh này dễ làm con người ta mù quáng, và phạm phải lỗi lầm mà chính họ đang muốn “hủy diệt” kia.

Tình yêu to lớn nhất, cao cả nhất thì cũng tồn tại ở một mặt khác sự tổn thương to lớn nhất, nỗi đau tột cùng khi tình yêu đó bị đổ vỡ, khi tình yêu đó không như trước kia, không như những gì người đó đã có, đã biết… Hoặc đã sống cùng.

Nếu một ai đó không có tình yêu, thì họ cũng lấy đâu ra sự tổn thương cơ chứ. Không đi xa thì đâu có biết đường dài. Như chị có thể biết, nỗi đau hay sự tổn thương là một điều tất yếu trong cuộc sống. Và điều thú vị là, con người ta không nên chối bỏ nó, mà hãy tập để kiểm soát nó, để thừa nhận nó, rồi vượt qua, khi vượt qua không phải là chúng ta sẽ lãng quên nó, lãng quên ư – điều này thật lố bịch và đáng thương. Nỗi đau đã có là một phần của chúng ta, sự tổn thương đã giúp bản thân mỗi người trưởng thành hơn, dù cách này có những nghiệt ngã. Nơi mà nhiều lúc chúng lặng lẽ trở thành những điều bí mật.

Em viết những điều này, không phải em cổ súy cho những nỗi đau, hay sự tổn thương, em nghĩ, ngay bản thân em và rất rất nhiều người khác. Những nỗi đau là một điều gì đó khác mà người sở hữu nó thật khó để chấp nhận, để đối mặt với nó, để còn lòng thương yêu… Trong nhiều hình ảnh, thừa nhận một sự tổn thương sẽ bị coi là yếu đuối, và đa phần con người có lựa chọn khác – những mặt nạ, những nụ cười cô đơn.

Vâng, có một điều tất nhiên nữa là chị và em hay rất nhiều người khác thường có những ý kiến, các suy nghĩ, cách nhìn là khác nhau. Vì vậy mà em vẫn luôn tôn trọng những suy nghĩ và cảm nhận của chị, và em không thể bảo chúng là sai. Và tất nhiên, em cũng không thể khẳng định những gì em suy nghĩ là đúng đắn nhất. Điều đó mà diễn ra thì cũng thật trắng trợn và lố bịch.

Không phải em tiêu cực mà em nói về sự tổn thương, hay nâng mức quan trọng của nó lên, đề cao nó lên… Em đối diện với chúng, những gì chúng có thể là hay chúng đang là… Em tin vậy. Vì em biết, để được tự do thì phải dũng cảm đối đầu với những gì thuộc về cuộc sống, không né tránh, không tự kỷ ám thị vớ vẩn… Không lừa dối.

Em có suy nghĩ thế này nữa, để đủ kiềng 3 chân cho bộ ba mâu thuẫn thì cần có thêm sự tức giận nữa. :p

Người ta khi đau, có thể lắm họ sẽ rơi vào trạng thái tức giận.

Và dĩ nhiên, với một người có những nỗi đau, sự tổn thương hay cả sự tức giận nào đó, người ấy vẫn có thể kiểm soát được bản thân. Nhưng thật khó. Em thường thấy có hai trạng thái:

Một, để bản thân bị chìm trong đau đớn, sự tức giận dường như không hiện hữu, họ coi lỗi lầm là ở họ, họ phải chịu hình phạt này. Họ không trách cứ ai, họ đơn giản để bản thân bị chìm…

Hai, những người đó tức giận, họ trả thù, họ muốn có sự trừng phạt, dù mai sau họ cũng không hạnh phúc với điều đó, họ tránh né nỗi đau…

Em chẳng hứng thú lắm với hai trạng thái trên.

Nếu trạng thái của con người chỉ dừng lại ở những nỗi đau và sự tổn thương thì sức mạnh đó là mù quáng, sức mạnh đó kiểm soát con người, con người là nô lệ cho nó, và nó tồn tại chỉ để sinh ra những nỗi đau mới, những sự tổn thương khó hàn gắn mới.

Nỗi đau và sự tổn thương mang lại sức mạnh to lớn cho con người ở chỗ, ở vòng chuyển tiếp cuối cùng, chúng trở thành những lòng yêu thương, những tình yêu đã qua thử thách. Tình yêu này là ngọn lửa dẫn đường và đồng thời là năng lượng để bước đi trên con đường.

Sự tổn thương làm con người ta trưởng thành. Dù sẽ có những hối tiếc nào đó, ước muốn được quay ngược thời gian nào đó.

Em yêu Đất nước này, em yêu Việt Nam. Cũng như hàng triệu triệu người yêu thương Đất nước của chính họ vậy. Có điều gì làm em tổn thương không ư? Có. Có nhiều điều làm em bị tổn thương, hoặc biết đâu đấy, chính em lừa dối bản thân vậy. haha

Em đau và tức giận.

Đó là câu chuyện dài dài mà em sẽ chẳng nói tiếp.

Em biết, chính trị là nền tảng và nền tảng của chính trị là yếu tố to lớn để thay đổi tư duy, nhận thức của cả một dân tộc. Dân tộc Việt Nam.

Tất nhiên, như chị có thể đoán, em vẫn đang “lọ mọ” để thay đổi tư duy và nhận thức của chính bản thân em mà thôi.

Nỗi đau hay sự tổn thương kia có mang lại cho em sức mạnh nào không ư? Chúng đã luôn mang lại cho những “nỗi buồn”, những nỗi buồn kinh niên. Nỗi buồn này và một thứ khác đã luôn cho em biết, em sẽ đi tới đâu?

Và dù em có buồn, hay có bị tổn thương, em biết, em yêu Đất nước này, dù cách yêu của em có thể sẽ khác cách yêu của chị. Nhưng cũng chẳng vì thế mà chị em mình lại không thể trở thành những người bạn tốt của nhau, phải không chị. 🙂

Em viết những dòng này, vì em “cổ súy” cho một điều:

Để đạt được những gì mà bản thân mong muốn thì hãy gia tăng những giá trị của chính bản thân mình.

Hãy học tập và rèn luyện.

Chị Nho có nghĩ thế không ạ. 🙂

Connecting people

Advertisements

Khi nghĩ về một ai đó … bạn sẽ?

Khi nghĩ về một ai đó … bạn sẽ?

Nghĩ xấu về người đó, nhìn cái mặt là đã thấy ghét ghét rồi a`.
Nghĩ về người đó với nỗi sợ hãi … vì sao mình lại kém thế nhỉ, sao nó giỏi thế không biết, làm được bao nhiêu là việc.
Nghĩ về người ấy với đầy lòng cảm phục và ngưỡng mộ vì người đó thông minh quá, sâu sắc quá, giỏi quá mà không kiêu gì cả, dễ gần quá đi thôi… .
Nghĩ về người đó với đầy nỗi buồn … trước kia thế mà..giờ sao lại thế được nhỉ? haizzz. Nó tội nghiệp quá, hoàn cảnh khó khăn mà giờ lại… haizz.
Nghĩ về người đó với một tình yêu.
Cuối cùng … Không nghĩ về người đó. không quan tâm.

Trên đời… người ta sợ nhất việc không được người khác quan tâm.
Vậy đó.

2129

Yes Man (2008) – Review. ^^-^^

Yes Man – Dịch kiểu không Việt chuẩn, tôi sẽ nói: Có Người đàn ông. Heehh.

Trong phim anh chàng đó, giống, rất giống với chúng ta, tầm tầm, ngại va chạm, và không muốn tiếp xúc với xã hội khi mà bản thân bị dính vào một thất bại xưa cũ nào đó. Chúng ta sợ sệt.

Anh ấy, Carl, trước lúc tham gia, trước lúc có bản giao ước định mệnh đó, anh chàng thường nói không, không với rất rất nhiều thứ, từ công việc, không ai được vay vốn đâu nghen, đến bạn bè, tớ bận rồi, tớ không tham gia được đâu, tớ có việc khác, với tình yêu thì càng không ….. Chúng ta bắt gặp hình ảnh chúng ta ít nhiều ở đó.

Sống tẻ nhạt, sống hời hợt, sống chẳng có một mục tiêu lớn lao, sống bên ngoài những mục đích.

Và câu hỏi, anh ta vẫn và đang duy trì lối sống đó, cuộc sống đó. Điều gì làm anh ta thay đổi? Từ người bạn của anh ta đưa anh ta một tờ bướm? hay là bản thân anh ta đã lựa chọn.

Trong Mác – Leenin. Bất kì sự thay đổi về lượng nào luôn tiềm ẩn 1 khả năng để sự vật, sự việc thay đổi về chất. Và ngược lại.

Chính những tích tụ, những lượng về những điều anh ta nói không qua những năm tháng. Và Carl có một cú hích nhỏ, tờ bướm của người bạn và anh ta đã chọn một điều mới mẻ. Dù trong lòng vẫn đầy hoài nghi, đầy khái niệm” không.

Và đúng là tôi luôn theo đuổi chủ nghĩa, hehe, mọi việc đều có liên quan tới nhau. Đó là sự kết nối những dấu chấm mà Jobs đã từng nói. Và vậy, từ đó, carl, nhật vật tiều tụy của chúng ta đã gặp những tình huống đầy ngạc nhiên và những điều thú vị chờ đợi ở phía sau những từ ‘yes’.

Và cũng vì thế, những dấu chấm, và anh bị nghi ngờ và buộc tội là phản bội tổ quốc. điều không tưởng. Và với yes, anh có thêm rất nhiều, rất nhiều cơ hội và cũng rất nhiều những phiền toái từ nhỏ tới liên quan tới sanh mạng.

Nhờ học đàn guitar mà anh đã cứu được một người sẽ tự tử, có lẽ là vậy | yes

Nhờ học tiếng hàn quốc mà anh đã từ một xuất phát không thiện cảm với cô bán hàng người xứ hàn, khi giúp vợ tương lai của bạn thân anh đi chọn đồ, đã quay ngược trên cả 180 độ í chứ, mọi chuyện suôn sẻ, và anh được yêu thương nhiều hơn, có lẽ thế |yes.

Và rất, nhiều lắm những chuyện khác nữa, nhưng đúng là sự thay đổi sẽ tới từ những điều bình dị, ngay cả điều bình dị nhất.

  1. Rồi thời gian cũng sẽ dành cho bất kì kẻ nào đều có được những bài học nào đó mà kẻ đó đã trả một cái giá.
  2. Chúa trời cho chúng ta cái đầu, và những giác quan, vậy nên hãy tư duy và suy nghĩ trong một giới hạn cần thiết và đưa ra câu trả lời yes| no. Nhưng thật ra cả 2 cách trả lời đó đều không thú vị cho lắm, chúng đơn điệu quá chăng? Và như đã nói, tư duy và suy nghĩ + những giác quan, hãy chọn 1 cách trả lời khả úy nhất.
  3. Chúng ta không biết điều chúng ta không biết.
  4. Bạn phải đối diện với điều bạn không thấy thoải mái, và sớm hay muộn nó cũng xảy ra thôi. Vì vậy, tại sao không là ngay lúc này.
  5. Một trong những điều quan trọng của cuộc sống, quan trong nhất chăng? . Hãy sống với những gì bạn hằng mong muốn, những gì bạn thực sự muốn. Để làm sao biết được điều đó? Hãy nghĩ ra cảnh bạn chết, và bạn còn có gì để nuối tiếc hay ân hận hay một cảm giác dằn vặt nào đó khi nắp cửa quan tài đóng lại.
  6. Tình yêu ư? Nó dạy cho ta nhiều bài học lắm. Nó cho ta tình yêu và cướp đi của ta tình yêu. Công bằng quá chứ nhỉ. Vì vậy, hãy yêu và yêu sao cho thật đói khát.
  7. Những người bạn luôn bên cạnh ta, và vậy hãy chia sẻ cho họ. Một phần cuộc sống đó và họ sẽ trở thành 1 phần không nên thiếu của cuộc sống này. Và như thế người ta và cả ta mới gọi đó là những người bạn.
  8. Bạn và tôi luôn không được biết điều gì sẽ chờ đợi ở phía trước, nên hãy sống để ứng phó được với mọi điều ngày mai nó có thể xảy ra. Và thế, chúng ta là những người được chọn.
  9. Một phần thưởng có cỡ, luôn chờ tụi ta ở phía trước, và chỉ chờ bạn tiến lên thêm một chút. Rồi mở cánh cửa, bằng cách nói yes|no
  10. Và chúng ta, những con người tấp nập ở con đường đại lộ kia, chung ta hay lắm, thường xuyên lắm không cảm nhận được rõ điều ta nhận biết được, ta thấy nó thế nào đó, không rõ ràng… và chung ta thương nói, tôi biết nó, cảm nhận được nó những tôi không biết diễn ta nó như thế nào. Hãy dứt khoát và chọn một động từ hay tính từ bất kì. Bạn sẽ có điều ngạc nhiên và qua năm tháng, bạn không còn là bạn của những mảnh ghép không gian trước đâu nhé.
  11. Điều tôi muốn nhắn nhủ là gì? Chẳng gì cả, thật sao? Hãy cứ tận hưởng và khám phá rồi chinh phục. Hóa ra sứ mệnh của chúng ta là đó?

Xin chào cuộc sống. Ta với mi làm bạn nhé.

Điều tôi muốn biết… .

Điều tôi muốn biết…

(Hoathuytinh.com) – Tôi không quan tâm việc bạn làm gì để kiếm sống.
Tôi chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì, và bạn có dám thực hiện ước vọng của trái tim mình hay không.

– Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sống thực sự trong tình yêu, có cuồng nhiệt với ước mơ, và có dám dấn thân vào những phiêu lưu của cuộc đời hay không.

– Tôi không quan tâm người nào làm bạn tổn thương.
Tôi chỉ muốn biết bạn đã chạm đến tận cùng vết thương của mình chưa, đã mở rộng lòng trước những phản trắc của cuộc đời chưa, hay bạn đang cố co mình lại và khép chặc cánh cửa tâm hồn vì e ngại phải chạm đến nỗi đau thâm một lần nữa.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sẵn lòng sẻ chia với mỗi đau của người khác và nhìn thẳng vào nỗi đau của người khác và nhìn thẳng vào nỗi đau của riêng mình hay không, hay bạn đang cố gắng dối người và dối lòng rằng mình không hề biết đau.
Tôi chỉ muốn biết bạn đã hòa mình vào niềm vui của người khác và sống trọn vẹn với niềm vui của bản thân hay chưa, hay bạn không dám nhảy múa hát ca dù lòng bạn rất muốn.

– Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có dám làm người khác thất vọng khi sống thật với lòng mình hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có vững vàng bước tiếp con đường của mình và can đảm hứng chịu búa rìu của dư luận hay không.
Tôi chỉ muốn biết những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ ân cần của bạn có xuất phát từ con tim bạn hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có cảm thông với thất bại của người khác và đứng dậy được sau những thất bại của chính mình hay không.
Tôi không quan tâm bạn sống ở đâu và bạn có bao nhiêu tiền. – Tôi chỉ muốn biết bạn có cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn khi từng ngày, từng giờ trôi qua.

– Tôi không quan tâm bạn là ai và bạn từ đâu đến.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sẳn sàng sát cánh bên những người thân yêu trong những giờ phút khó khan và chia sẻ thật lòng.
Tôi không quan tâm bạn đã học ở trường nào hay học với ai. – Tôi chỉ muốn biết sức mạnh nội tại nào có thể cứu sống bạn nếu tất cả sụp đổ.
Tôi chỉ muốn biết bạn có thật lòng với những người mà bạn tiếp xúc hay đó chỉ là gặp gỡ cho qua những giờ khắc trống trải.
Tôi chỉ muốn biết bạn có dành giây phút nào để đối diện với chính mình mà soi rọi những gì đã qua hay không??

(Theo Inspirations)

Những lời nói của bạn.:)

Những lời nói của bạn

(Hoathuytinh.com) Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay rằng giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía bắc Chicago. Và Bob Collins, phát ngôn viên của bản tin buổi sáng đã mất trong vụ tai nạn!

Tối hôm đó, tôi lại nghe đài, tưởng nhớ con người được rất nhiều người yêu quý ấy. Trên đài, họ kể rất nhiều câu chuyện về cuộc đời của Bob, mô tả ông như một người bạn hoàn hảo, một người đã sống vì mọi người. Tôi càng nghe những câu chuyện về việc Bob có ảnh hưởng đến những người xung quanh ông như thế nào, tôi càng cảm thấy chán nản. Tại sao?
Bởi vì tôi muốn biết, tại sao con người chúng ta luôn chờ đến lúc ai đó mất đi, trước khi chúng ta nói là chúng ta yêu quý họ đến mức nào! Tại sao chúng ta cứ chờ đến lúc họ không nghe được nữa, trước khi chúng ta nói cho họ biết rằng họ có ý nghĩa với chúng ta ra sao? Tại sao chúng ta luôn phải chờ đến lúc mọi việc đã quá muộn, trước khi chúng ta nhắc đến những phẩm chất tốt của một con người? Tại sao chúng ta lại ca ngợi hết lời một ai đó sau khi họ đã đi tới cõi vĩnh hằng? Lúc đó thì còn có ích gì nữa?

Chúng ta kể lại những kỷ niệm, và chúng ta cười, khóc, nhớ về cuộc đời của người đã khuất. Đúng, điều đó giúp chúng ta vượt qua được nỗi đau khổ mất đi một người có ý nghĩa quan trọng, đặc biệt với chúng ta. Nhưng khi chúng ta trìu mến nhớ lại về con người đó, những hồi tưởng và lời nói của chúng ta đều ko thể đến tai con người cần được nghe nhất!

Giá như con người được nghe những câu chuyện và biết được rằng họ đã làm được điều gì đó cho người khác. Và tất cả những điều đó phải xảy ra trước khi người đó đi vào cõi hư vô. Và khi giây phút cuối cùng của người đó đến, chúng có thể nói lời từ biệt, và biết rằng họ chắc chắn hiểu, là mọi người luôn yêu thương họ.

Tôi sẽ nói với gia đình và bạn bè tôi, cho họ biết họ đã có những ảnh hưởng lớn lao với tôi như thế nào. Bạn có yêu thương ai đó không? Hãy nói với họ đi ! Có ai đã ảnh hưởng tới cuộc sống của bạn? Hãy gọi điện cho họ. Có ai đã làm cuộc sống của bạn thay đổi? Hãy viết cho họ một lá thư, dù là thư điện tử.

Đừng để một ngày nữa trôi qua mà không cho mọi người biết. Rõ ràng là bạn sẽ cảm thấy rất vui khi viết một lá thư nói lên tình cảm của bạn đối với người khác cơ mà!

Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi có những lá thư và thiếp từ nhiều bạn bè mà tôi đã giữ nhiều năm nay. Mỗi lần đọc lại chúng, chúng có thể làm cho một ngày của tôi vui vẻ hơn, cho tôi biết là tôi được quan tâm và yêu quý như thế nào.

Cuộc sống quá ngắn nếu như bạn bạn cứ giữ những lời nói ngọt ngào trong tâm trí mà không bao giờ nói ra.
Những lời bạn nói, những lá thư bạn viết, có thể làm nên rất nhiều sự thay đổi trên thế giới này.

Hoathuytinh.com