Một nửa của bí mật.

Bí mật, chúng nằm trong những ký ức về một nơi xưa cũ với những nụ cười, ánh mắt. Và, một mai nào đó, chúng lo sợ bị lãng quên, bị tan biến như cát bụi thời gian. Sẽ chẳng còn nỗi nhớ nào dành cho chúng, để rồi buồn vì một điều gì đó đã mất.
Và khi ấy, những nỗi cơ đơn trở về.

2129

/////

 

                                     

src= internet.

Đôi lúc, mà chưa kịp nghĩ gì nhiều mà tôi đã dễ bị cái nhãn mặc cảm gì gì đó có khái niệm về những gì là thú vị bó chặt lấy thân thể này rằng tôi kiếm tìm sự đồng điệu nào đó, để được nói ra những điều mình muốn, rồi lắng nghe, lắng nghe thật chậm những bí mật nho nhỏ để rồi em dựa vào bờ vai tôi, cùng nghe những ầm thanh ồn ã mà câm lặng chung quanh từ đời sống vốn lắm màu sắc lòe loẹt hay dù nó có thuần khiết chăng nữa, tôi sợ mình không xứng với em, suy nghĩ đó đã thoáng qua một chốc, tại sao cơ chứ, tự đưa ra những ranh giới cho cái mác “chân lý” cũng rồi tự lo sợ vì chính nó, vì những gì thuộc về bản thân, về khả năng về những gì là khả thể cho cái khoảng thời gian vốn ngắn tũn mà con người ta ít khi được lắng nghe trọn vẹn ai đó, và tôi biết, phải, tôi biết, chúng có gì đâu, ấy vậy mà những gì giản đơn lại chứa đựng những ký ức thật quá đỗi dài lâu, tôi lo sợ những khuyết điểm trong tôi, cả ngoài tôi, dẫu biết có chúng là lẽ dĩ nhiên quá đỗi, ấy thế mà niềm kiêu hãnh của con người ta lại đung đưa lắm, chưa kịp lang thang nhiều hơn trong miền ký ức, những gì chán phèo của thực tại về mảnh đất này lại muốn xâm chiếm, những câu chuyện về con người chúng ta, về tự do, hạnh phúc, về cá nhân mỗi người, bản lĩnh, về sự ngu dốt, những lỗi lầm, về nụ cười, những vẻ đẹp khó đặt tên, về chiến tranh, máu và nước mắt, về sự nghèo đói, lòng thương hại?, về tình yêu, sự đồng điệu, về sự độc tài, người bóc lột người, về những cuốn sách, vân vân và tương tự, chúng là buồn, con người ta nhỏ bé lắm, nên thường chìm vào những nỗi buồn không tên, mà nếu có tên thì buồn hơn biết làm sao, những dòng chạy vẫn tiếp tục và nhiều lúc, nỗi cô đơn vẫn dễ chạm vào trái tim kia, để rồi thấy chán ghét bản thân một chút, chán ngán luôn con người ta chút nữa, rồi vẫn biết yêu bản thân một tí, giữ niềm hi vọng nơi con người ta thêm chút chút, quay cuồng trong mê cung ảo tượng do lý tính rặn ra, và thật chẳng dễ để một nụ cười làm ấm lên những con đường u tối. Biết làm sao.

Advertisements

Câu chuyện Unfriends.

Nghĩ lại tí tí… Ăn phờ den với 2 bé hàng xóm kể ra cũng hay hay. Mềnh lại có khối thời gian…
Một ngày ai cũng có 24h, ai cũng biết, sử dụng nó thế nào thì tùy, ai cũng biết luôn.
Vậy là cứ để ý bản thân thôi, bản thân đang dành nhiều thời gian cho việc gì nào? Việc đó mang lại nhiều điều bổ ích không, nhiều giá trị không, có đáng không…? Rồi từ đó mà sẽ quyết định sẽ dành thời gian cho cái gì, như thế nào… Nhưng mà để vậy thì hẳn nhiên ban đầu là kẻ đó đã có một mục tiêu hay mục đích gì rồi thì mới có kiểu trạng thái “kiểm soát” đó, không thì thời gian bước qua mà lắm kẻ chả hay.
… Con người thật buồn cười, bản thân mềnh cũng quá là buồn cười luôn, cười phát bực… đã rất nhiều khoảng thời gian, mình phung phí, mình làm những thứ vớ vẩn, chơi những thứ độc hại… haha… không kiên trì để làm một việc nhỏ nhỏ sau một quang dài thì nó sẽ to to… òa… Hẳn là lúc đó vẫn biết về cái gì là quan trọng, cái gì là mục tiêu, cái gì là cần thay đổi, cái gì là thối nát, là vật cản… mà vẫn “quyết đinh” rồi cả”  lựa chọn” vậy đó thôi… Vậy là, hóa ra ý chí, sự quyết tâm, sự mạnh mẽ là điều đâu dễ có, dễ thực thi.
Cái mà có một ngôn từ khác, cám dỗ. Thật lắm cám dỗ với tất cả chúng ta, chúng là vật cản? làm ta chệch hướng, làm ta sai đường, làm ta lạc lối… hẳn bạn cũng dễ biết những điều trên thôi…
Vậy thì, rồi chúng ta thường vậy mà… sau quãng thời gian nào đó, vô tình hay hữu ý… ta xét lại những gì ta trải qua, ta đã làm… gán cho chúng cái nhãn nào đó, rồi xét chúng dưới cái nhìn về vật chất, giá trị thế nào, rồi quay sang giá trị tinh thần, thêm bớt vào đó cả cảm xúc, kỉ niệm…Rồi tạm gọi chúng là những gì đáng nhớ và đáng quên… *Mà muốn quên cũng không quên được đâu, mà cũng đâu cần quên* =))
Đó, từ vụ unfriend mà lây lan rồi lan man… Đã nhiều lúc thấy thế giới thật quá nhỏ bé, và cũng nhiều khoảnh khắc thế giới như to hơn cả vũ trụ vậy… bản thân nhỏ bé sẽ bị cuốn về đâu, ngóc ngách nào chăng?

Nguồn: pixelsatanexhibition.com
Mà những khi ấy, làm sao mà khác được… lại quay sang ngay về câu chuyện ngu dốt của loài người, của bản thân… và chúng ta chẳng phải chỉ biết *thở dài* đó sao. Thế giới to lớn là thế, cá nhân nhỏ bé này thì làm được gì, thay đổi được gì cơ chứ… Chưa nói gì to hay cơ nhỡ… thay đổi bản thân còn là việc khó kinh lên được ý là… còn gian nan, còn đau đớn run rẩy cơ mà…
Chúng ta ngu dốt và chúng ta làm nhau đau, thêm đau, thêm cả buồn.
Nhưng chả phải, thế mới là con người… nhích từng chút, rồi lại từng bước… đôi lúc cũng thụt lùi, nhưng rồi lại bước những vài bước liền… Vẻ đẹp con người… haha, thời gian, những nụ cười, giọt nước mắt, đôi bàn tay… rồi cả những hi vọng.
Nói thế thì đơn giản quá… đâu chỉ cứ vịn vào cái ngu dốt là được, con người… Lòng tham hay cao sang hơn là những mong muốn, tham muốn, sự muốn… Chúng bẻ gãy con người mà lắm kẻ không hay.

Từng ngày qua mà chúng ta có ngay những đổi thay to lớn thì vô lý quá… Thế thì sao là một hành trình mà có ít kẻ dám bước vào cơ chứ, dũng cảm vì điều gì đó cơ chứ…
Và từng ngày, chúng ta không hơn ngày hôm qua… thì có lẽ, đó là một nỗi buồn lắm.
Cái sự hơn cũng thật lạ kỳ… đó chẳng phải là một dạng ham muốn đó sao. =))
Làm nhau vui, làm nhau vui cười, làm nhau hạnh phúc, làm cảnh quan chung quanh đẹp đẽ, làm bầu trời mãi xanh… Có lẽ đó là sứ mệnh to lớn lắm lắm… mà sự ngu dốt ngăn cản chúng ta thấy nó chăng?
p/s: Cuối rồi, tự hỏi… Sao mình không *ăn phờ ren* sớm hơn nhỉ?
… Đâu có cơ hội cơ chứ, với lại thật ta… nó cũng vui vẻ gì lắm đâu cho cực.
Dễ lắm, lâu lâu nữa, nó năn nỉ add friend trở lại chứ lị…
… Cũng điên rồ lắm, nhỡ kẻo un phờ rên forever thì nó cũng làm luôn chứ lị.
Cảm xúc của con người cũng lạ kỳ lắm đó.

p/s2: Á… Nhớ ngay… quý 2 đứa lắm chứ, và thật là sẽ chẳng bao giờ muốn phải quên chúng cả. Điều đó nặng nề quá mất… Con người lại thật buồn cười… Mà, chẳng lẽ *chia xa rồi mới thấy nhớ thương, mới hối tiếc*… haizz.

Mang nhiều ràng buộc thì thêm nặng lòng, nặng bản thân, buông xuôi tất cả thì thành Phật chưa nhỉ… Hay Phật là buông bỏ tất cả, nhưng vẫn ôm tất cả vào lòng. Chữ KHÔNG mà nó thật to quá, rộng quá… lắm lúc thật nó to hơn cả vũ trụ vậy… Hoặc cũng chỉ từ sự ngu dốt mà ra thế thôi.

 

Viết của đầu năm cho cuối năm…

Nay mới lì xì cho bản thân, và dành thời gian để ngắm lại cái Tết, ngắm lại bản thân. Không tính những buổi ngắm Mặt trời rơi và cuốn sách bay… :v
Cũng chả có gì đủ mới để nói ra, để rồi thích thú với chúng, để những sự thỏa mãn rung lên nhè nhẹ và man mác… Thôi thì cứ nhặt vài mẩu trong đống hỗn độn vậy… “Em nào hên thì anh sẽ túp lấy đó nha… :3”
>>>
Để ý nhiều hơn thì rõ hơn là mình dành lắm thời gian cho những thứ đã qua (Cũng chả phải quá khứ của mình) và những gì phía trước. Có nghĩ suy về hiện tại đó, có để ý tới cả xúc đó… nhưng chán nỗi, mình vẫn không kiểm soát nó đúng ý… Và “thật” cứ như 2 bài hát mình yêu quý. Yesterday – Beatles và Dream – The Cranberries.
=> Không phải chúng không liên quan tới hiện tại… nhưng chúng làm mình bị thêm “đứng yên”.
>>>
Những suy tư vẫn cứ ngổn ngang… không thì vẫn luanh quanh, luẩn quẩn trong mê cung của những gì là có thể… Con người và những gì là có thể… Về bản năng và ý thức về sự kiểm soát… rồi cuộc sống.
=> Đôi mắt mình thấy nhiều thứ thật là xấu… Và cả mình…
>>>
Sự cô đơn… nó xây lên sự trống trải của mình, một khoảng chân không ghê ghớm và chật hẹp. … Càng cô đơn càng ít nói ra… càng ít nói ra lại càng cô đơn…haha. Có ai để lắng nghe… Khi mà mình cũng thật chả dễ để cho ai đó có được cơ hội ấy…
=> So sánh một chút với lớp 12 thì thật nó ghê ghớm lắm.
>>>
Và thật… mình chủ động ngắm Mặt trời rơi lắm cơ. Nó không là Mặt trời bay như sáng sớm… nó không tràn căng hi vọng, nó không mang theo con suối sáng tạo mới mẻ mãnh liệt… nó có gì buồn buồn, như những gì sắp dần vào đoạn kết thúc, và mang theo những tiếc nuối đó đây (Do mình không chấp nhận nhiều cái ở thực tại và sự lựa chọn) Và The sound of silence – Mình thử lắng nghe và nó… Sự im lặng. Và những gì mình nhận được là âm thanh của cuộc sống. Giai điệu của nó thật vô tận và có hàng trăm nốt… Và nó cứ vang lên những gì buồn buồn.
>>>
Vẫn là biết rõ cái xấu của bản thân… nhất là về công đoạn từ suy nghĩ ra hành động. Mà mình lại đã né tránh và dễ thỏa mãn… Để rồi xem.
>>> Cái xấu nhất là không làm những điều đã biết…
Thêm một vài lần dành thời gian cho những suy nghĩ về “mệnh đề”… Nếu mình từ bỏ chúng… thì sao đây. Rồi sau đó tự dưng bật cười rồi hoảng sợ và tiếp đó là nụ cười bí ẩn… Chúng là một phần của mình, mình là có những điều đó… Nếu nó không còn, sao mình biết mình còn là mình, mình sống sao đây? Tạo ra chúng rồi xóa bỏ chúng… thật ngu ngốc và hèn nhát, đó chẳng phải là sự né tránh đó sao, là việc trốn chạy khỏi bản thân, là việc vứt bỏ đi những niềm tin vào “sự” khả năng, sự kiểm soát, sự vĩ đại của con người… niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào con người, và bản thân. Nếu chúng có bị xóa bỏ… Mình sẽ trở về cuộc sống bình thường như bao người… Haha. Chẳng phải khó nói ra điều gì đó, chẳng cần âm thầm phản đổi bao suy nghĩ hay những câu nói, chẳng cần nặng nhọc thêm nữa vì nó, chẳng lạc lõng khi mà chúng không còn làm mình thành kẻ xa lạ…
>>Con người sở hữu những “suy nghĩ”” (Nhận thức)”. Thứ đó làm con người có được sức mạnh, có được hạnh phúc, có được luôn những phiền não…
>>>
Và rồi, cái này cũng quan trọng lắm cơ, và cũng không thể kiên quyết 100%. Đó là những gì rồi sẽ được coi là đúng hay sai. Hay tùy theo không thời gian mà nó sẽ đúng hay sai… :v. Một việc bản thân mình rất muốn làm nhưng nó là sai thì sao, bản thân cho là đúng nhưng biết bao người coi đó là vớ vẩn là sai thì sao… Khi ấy, những điều kiện cho những niềm tin của mình… Chúng sẽ có những hoài nghi, chúng cất tiếng lên thành những câu hỏi, phân vân cho những quyết định, sự lựa chọn nào làm bản thân nhẹ nhõm qua thời gian. Nhưng dù sao, cái điều kiện to lớn mà mình sẽ chẳng bị mất đi, những gì mình hoài nghi hay có day dứt… Chúng đều được phản ánh rất nhiều trong thực tiễn, trong cuộc sống này… Sự tự do đã và đang dẫn con người đi theo lắm phương hướng đó thôi, đó sẽ rồi là những gì khác biệt, những xung đột, rồi đối thoại, rồi suy tư, rồi “bảo thủ”, rồi con người ta đi tới một vài thống nhất nào đó… Và dẫu sao, con người đang chuyển động.
>>>
Cái điều sau, mình cứ nhủ là thế mà nó vẫn cứ bám lấy mình, và mình chả buông nó ra… 2013 đã bảo hãy tạm quên nó, tạm dừng nó lại và “làm những điều phải làm để làm điều mà bản thân mong muốn” ôi, cũng lại chỉ hối tiếc nhiều nhiều khi 1 năm khác đã lại đến. Những gì xảy ra trong trí não con người… Thật dễ dàng để gắn cho nó cái nhãn nào đó, khi mà chúng tồn tại nhưng thật sự nó vô hình lắm và nhiều cái chả bền lâu đâu. Con người, họ có nhiều mong muốn, có những ý tưởng, những lẽ sống… Và bạn để ý không, một khi chúng được đem đi chia sẻ, câu chuyện lúc đó sẽ rất khác rồi. Có thể lắm, chúng sẽ thôi dùng cái nhãn “câu chuyện cá nhân” và có cái tên mới… Lịch sử.
>>>
Mình dành thời gian để ngắm nhìn những vẻ đẹp, quan sát chúng, lang thang với chúng, và bạn biết đó, khi con người ta ngắm nhìn những vẻ đẹp, họ sẽ thấy sự bao la rộng lớn của sự sống, sự nhỏ nhắn của bản thân, sự thanh thản của tâm hồn rồi sự im lặng của thời gian… và chúng ảnh hưởng tới những cảm xúc và suy nghĩ của họ… Làm họ thêm lãng mạn. Nó làm con người có vẻ đẹp và tạo lên được những vẻ đẹp. Nói khác là mỹ học.


ĐANG ĐỊNH VIẾT TIẾP… MÀ GIỜ LẠI HAM CHƠI RỒI, LƯỜI VÀ BÊ THA… tập N-2. CHÁN MÀY… .  💢

Một vài những suy nghĩ rời rạc của em về sự tổn thương.

Một vài những suy nghĩ rời rạc của em.

Tình yêu và sự tổn thương là đồng hành cùng nhau. Dù chúng ít khi nhìn mặt nhau.

Chị có đồng ý điều này không ạ? :p

Và theo em, sự tổn thương không phải là đối nghịch của tình yêu. Chúng như là những người bạn lâu năm vậy. Nhưng không thân thiết lắm đâu.

Những lời hô hào mộng mị, :), chị tin em bị ảnh hưởng bởi chúng ư.

Theo những gì em được quan sát, em được biết… Từ nỗi đau, hay sự tổn thương con người ta có thể có được một sức mạnh cực kỳ to lớn. Dù rằng, sức mạnh này dễ làm con người ta mù quáng, và phạm phải lỗi lầm mà chính họ đang muốn “hủy diệt” kia.

Tình yêu to lớn nhất, cao cả nhất thì cũng tồn tại ở một mặt khác sự tổn thương to lớn nhất, nỗi đau tột cùng khi tình yêu đó bị đổ vỡ, khi tình yêu đó không như trước kia, không như những gì người đó đã có, đã biết… Hoặc đã sống cùng.

Nếu một ai đó không có tình yêu, thì họ cũng lấy đâu ra sự tổn thương cơ chứ. Không đi xa thì đâu có biết đường dài. Như chị có thể biết, nỗi đau hay sự tổn thương là một điều tất yếu trong cuộc sống. Và điều thú vị là, con người ta không nên chối bỏ nó, mà hãy tập để kiểm soát nó, để thừa nhận nó, rồi vượt qua, khi vượt qua không phải là chúng ta sẽ lãng quên nó, lãng quên ư – điều này thật lố bịch và đáng thương. Nỗi đau đã có là một phần của chúng ta, sự tổn thương đã giúp bản thân mỗi người trưởng thành hơn, dù cách này có những nghiệt ngã. Nơi mà nhiều lúc chúng lặng lẽ trở thành những điều bí mật.

Em viết những điều này, không phải em cổ súy cho những nỗi đau, hay sự tổn thương, em nghĩ, ngay bản thân em và rất rất nhiều người khác. Những nỗi đau là một điều gì đó khác mà người sở hữu nó thật khó để chấp nhận, để đối mặt với nó, để còn lòng thương yêu… Trong nhiều hình ảnh, thừa nhận một sự tổn thương sẽ bị coi là yếu đuối, và đa phần con người có lựa chọn khác – những mặt nạ, những nụ cười cô đơn.

Vâng, có một điều tất nhiên nữa là chị và em hay rất nhiều người khác thường có những ý kiến, các suy nghĩ, cách nhìn là khác nhau. Vì vậy mà em vẫn luôn tôn trọng những suy nghĩ và cảm nhận của chị, và em không thể bảo chúng là sai. Và tất nhiên, em cũng không thể khẳng định những gì em suy nghĩ là đúng đắn nhất. Điều đó mà diễn ra thì cũng thật trắng trợn và lố bịch.

Không phải em tiêu cực mà em nói về sự tổn thương, hay nâng mức quan trọng của nó lên, đề cao nó lên… Em đối diện với chúng, những gì chúng có thể là hay chúng đang là… Em tin vậy. Vì em biết, để được tự do thì phải dũng cảm đối đầu với những gì thuộc về cuộc sống, không né tránh, không tự kỷ ám thị vớ vẩn… Không lừa dối.

Em có suy nghĩ thế này nữa, để đủ kiềng 3 chân cho bộ ba mâu thuẫn thì cần có thêm sự tức giận nữa. :p

Người ta khi đau, có thể lắm họ sẽ rơi vào trạng thái tức giận.

Và dĩ nhiên, với một người có những nỗi đau, sự tổn thương hay cả sự tức giận nào đó, người ấy vẫn có thể kiểm soát được bản thân. Nhưng thật khó. Em thường thấy có hai trạng thái:

Một, để bản thân bị chìm trong đau đớn, sự tức giận dường như không hiện hữu, họ coi lỗi lầm là ở họ, họ phải chịu hình phạt này. Họ không trách cứ ai, họ đơn giản để bản thân bị chìm…

Hai, những người đó tức giận, họ trả thù, họ muốn có sự trừng phạt, dù mai sau họ cũng không hạnh phúc với điều đó, họ tránh né nỗi đau…

Em chẳng hứng thú lắm với hai trạng thái trên.

Nếu trạng thái của con người chỉ dừng lại ở những nỗi đau và sự tổn thương thì sức mạnh đó là mù quáng, sức mạnh đó kiểm soát con người, con người là nô lệ cho nó, và nó tồn tại chỉ để sinh ra những nỗi đau mới, những sự tổn thương khó hàn gắn mới.

Nỗi đau và sự tổn thương mang lại sức mạnh to lớn cho con người ở chỗ, ở vòng chuyển tiếp cuối cùng, chúng trở thành những lòng yêu thương, những tình yêu đã qua thử thách. Tình yêu này là ngọn lửa dẫn đường và đồng thời là năng lượng để bước đi trên con đường.

Sự tổn thương làm con người ta trưởng thành. Dù sẽ có những hối tiếc nào đó, ước muốn được quay ngược thời gian nào đó.

Em yêu Đất nước này, em yêu Việt Nam. Cũng như hàng triệu triệu người yêu thương Đất nước của chính họ vậy. Có điều gì làm em tổn thương không ư? Có. Có nhiều điều làm em bị tổn thương, hoặc biết đâu đấy, chính em lừa dối bản thân vậy. haha

Em đau và tức giận.

Đó là câu chuyện dài dài mà em sẽ chẳng nói tiếp.

Em biết, chính trị là nền tảng và nền tảng của chính trị là yếu tố to lớn để thay đổi tư duy, nhận thức của cả một dân tộc. Dân tộc Việt Nam.

Tất nhiên, như chị có thể đoán, em vẫn đang “lọ mọ” để thay đổi tư duy và nhận thức của chính bản thân em mà thôi.

Nỗi đau hay sự tổn thương kia có mang lại cho em sức mạnh nào không ư? Chúng đã luôn mang lại cho những “nỗi buồn”, những nỗi buồn kinh niên. Nỗi buồn này và một thứ khác đã luôn cho em biết, em sẽ đi tới đâu?

Và dù em có buồn, hay có bị tổn thương, em biết, em yêu Đất nước này, dù cách yêu của em có thể sẽ khác cách yêu của chị. Nhưng cũng chẳng vì thế mà chị em mình lại không thể trở thành những người bạn tốt của nhau, phải không chị. 🙂

Em viết những dòng này, vì em “cổ súy” cho một điều:

Để đạt được những gì mà bản thân mong muốn thì hãy gia tăng những giá trị của chính bản thân mình.

Hãy học tập và rèn luyện.

Chị Nho có nghĩ thế không ạ. 🙂

Connecting people

Tuổi trẻ và một vài suy nghĩ…

Gửi Huyền (Huyen Nghiem)

Bạn biết đó. Mình 21 tuổi, với một chàng trai 21 tuổi thì việc “bảo” bạn sẽ làm như thế nào để hoàn thành những gì bạn mong muốn là một việc không dễ và hài hước.

Nhưng đồng thời, với sự ham thích suy nghĩ mình sẵn sàng trên những hiểu biết ít ỏi của bản thân để nói về chuyện từ A>Z của bạn.

Đầu tiên, bạn muốn làm những điều này, từ A>Z, vậy là bản thân bạn đã chứa một mục đích nào đó, mục tiêu nào đó.

Đó là điều bạn thích hay đó có thể là ước mơ của bạn… Việc này mạng lại cho bạn những niềm vui, hạng phúc hay có thể mang lại cho bạn thấy được giá trị của cuộc sống. Hay chăng, bạn đã mặc nhiên lựa chọn một sứ mệnh nào đó cho bản thân, có thể là mới, hoặc đã từ lâu…

Và nó trở thành bí mật của bạn, nó trở thành một phần trong lẽ sống của bạn. Hoặc, bạn cũng như bao con người xung quanh khác thôi. Đơn giản đó là cách sống bạn chọn.

Và mình cũng chả là thầy hay bác sĩ gì đâu nhá. :). “Mình là kẻ phục vụ mọi người” mà thôi.

url

Với bất cứ điều gì được mang lại, chúng ta luôn phải trả một cái giá nào đó. Để hoàn thành những việc bạn mong muốn được thực hiện bạn cần sẵn sàng trả giá cho những suy nghĩ và hành động của mình. Là khi bạn quyết định con đường riêng cho bản thân, bạn phải tin những lựa chọn của bản thân bạn là đúng, bạn cần vững tin vào bản thân. Nó càng quan trọng hơn, khi mà chúng ta đang sống trong một xã hội rối loạn, vô vàn các thông tin, quan điểm, giá trị và đa dạng các nhân cách con người. Và tất nhiên bạn và mình cũng luôn cần lắng nghe mọi người, dù quan điểm của mỗi người là có thể khác biệt.

Đầu tiên ở điểm A, :). Bạn hãy làm tốt những gì đang làm, sẽ làm. Hãy yêu thích chúng, tìm niềm vui, thú vị ở đó. Còn nếu bạn không thể tiếp tục nó, hay không muốn nó nữa, hãy can đảm dừng chúng lại. Và làm cái gì đó khác.

1. Hãy đều đặn rèn luyện sức khỏe.

Tích cực tham gia môn thể thao nào đó bạn thích( hoặc bạn đang chơi), hoặc tập chơi môn thể thao nào đó. Có thể là chạy bộ (bạn sẽ có được những cơn gió mát như chưa từng có), có thể là karate (bạn sẽ thấy bản thân mình cũng rất cứng rắn và mạnh mẽ lạ thường), có thể là đá cầu, bơi lội… Hãy làm cơ thể bạn nhanh nhẹn, năng động, dẻo dai, chịu được áp lực nào đó, hay để kiên trì với những buổi học, làm việc dài ngày. (Dance sport cũng rất thú vị đấy nhé, vừa sexy, năng động, dẻo dai, nghệ thuật… 🙂 )

Hãy vượt qua những giới hạn và khám phá ra sức mạnh của bạn qua những môn thể thao. Tất nhiên, đều đều hàng ngày một tiếng hoặc hơn. Hoặc đều đặn 3 ngày một lần. Hãy có những kế hoạch phù hợp với bản thân. Sức khỏe tốt là điều kiện cần cho tinh thần của bạn được tự do, thoải mái và có sức sống. Để rồi bạn làm những gì bạn muốn.

2. Hãy chăm chỉ hơn trong học tập, quan trọng hơn nữa là hãy thông minh hơn trong học tập, trong các phương pháp học tập…trong kế hoạch học tập, mục đích môn học…>> Hãy trao đổi với bạn cùng lớp, thầy cô về kiến thức, cách học, các điểm đặc biệt… Xa nữa, có thể trao đổi với các bạn khác cùng trường, thầy cô, hay trao đổi với các cộng đồng trên mạng.

Hãy yêu thích nó, khi thích việc gì đó thường chúng ta sẽ làm tốt hơn. Hãy tìm những điều thú vị trong việc học tập, và hãy cố gắng để biết điều mình vừa học sẽ ứng dụng vào cái gì trong cuộc sống, và sẽ ứng dụng nó ra sao.

3. Hãy biết cách thư giãn.

Như bạn nói lúc trước thì, hãy tập nghe nhạc. ;). Âm nhạc là một ngôn ngữ, trong nó chưa đựng những cảm xúc cả những tư tưởng… Nó sẽ đem lại nhiều phút giây tươi đẹp cho mỗi ngày. Hoặc hãy tập chơi một nhạc cụ nào đó nếu bạn thích. Guitar, sáo, piano, violin… Tất nhiên, có thể thư giãn bằng cách chơi thể thao.

Một cách thư giã “khó nhọc” khác là thiền, là tĩnh lặng. Đó là một phương cách giúp bạn tỉnh thức, giúp mình tỉnh thức, dù để thực hiện nó cần một khoảng thời gian dài để luyện tập. Thiền sẽ giúp bạn lấy lại năng lượng, giúp bạn sảng khoái, giúp bạn không trì hoãn việc sắp làm. 🙂

4. Hãy rèn luyện những kỹ năng.

Như bạn có thể biết, có rất nhiều kỹ năng cần thiết trong cuộc sống, chúng giúp ích cho ta, chúng mang lại cho ta nhiều thứ. Vì cũng có nhiều nên đừng vội vàng muốn học hết chúng và thành thạo. Hãy kiên trì (Phải không nào). Hãy học những kỹ năng cần thiết cho 1, 2 năm tới đây và rồi đến những kỹ năng khác.

A. Kỹ năng làm việc độc lập: Bạn cần chủ động tìm kiếm các thông tin còn thiếu, các tài liệu, các kết quả… Rồi xử lý chúng, rồi từ đó hoàn thành việc cần làm. Nhưng mà có thể lắm, do tụi mình không có nhiều kinh nghiệm nên bạn hãy tham khảo bạn bè, thầy cô nếu cần.

B. Kỹ năng làm việc nhóm: Thẳng thắn trao đổi, nếu ý kiến, phối hợp tốt với những thành viên khác trong nhóm. Không lạc mất mục tiêu và mục đích của nhóm, cùng đề xuất các phương pháp thích hợp cho nhóm, phân công nhiệm rõ ràng cho từng người, cùng giúp nhau hoàn thiện, vui chơi… Trong quá trình thực hiện hẳn bạn sẽ tự có thêm nhiều bài học thú vị khác. Mà bạn không cần quá vội vàng, cứ tận hưởng dần dần. (Với trường hợp này thì, bạn hãy học nhóm. ;))

C. Kỹ năng ngoại ngữ: Hãy nghĩ tới mục đích mà bạn học ngoại ngữ mà bạn muốn theo đuổi, hãy sống với nó. Bạn hẳn sẽ có nhiều trải nghiệm đáng nhớ với nó. Hãy tham các CLB, hãy nghe nhạc, xem phim với ngôn ngữ ấy. Bạn học ngoại ngữ ấy vì bạn thích, hoặc nó là “công cụ “cho mục đích nào đó của bạn.

D. Hãy rèn luyện tư duy: Môn xác suất thống kê là một môn quan trọng. Nó giúp ích rất nhiều cho tụi mình. Hãy học và ứng dụng nó vào cuộc sống. Tư duy là cái không dễ để thay đổi, để được rèn luyện. Mình nghĩ mình cũng chẳng có những nhận thức rõ ràng về nó nữa cơ. Nhưng thường nếu bạn và mình biết được thông tin nào đó, hãy cố gắng chỉ ra nguyên nhân của nó, hãy suy đoán những kết quả, hậu quả có thể xảy ra. Hãy tự đề xuất ra giải pháp, hãy đưa ra mô hình đúng đắn cho thông tin đó, hãy suy đoán mọi người đang nghĩ gì về thông tin này, hãy nghĩ suy về mức độ ảnh hưởng của thông tin, hãy phán đoán những lợi ích mà nó có thể mang lại, hãy suy nghĩ về mục đích của thông tin đó…(hoặc trước mắt thì hãy tham khảo nguyên nhân, giải pháp…của mọi người)

VD: Đây là thông tin:

Smith Nguyen Studio

#250713
6 lời khuyên hữu ích của tỉ phú Warren Buffett:
—-
1=   “- VỀ KIẾM TIỀN: đừng bao giờ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất. Hãy đầu tư để tạo ra nguồn thứ hai.”
– VỀ TIÊU TIỀN: nếu như bạn cứ mua những thứ bạn không cần thì sớm muộn gì bạn cũng phải bán những thứ mình cần.
– VỀ TIẾT KIỆM TIỀN: không nên tiết kiệm những khoản còn lại sau chi tiêu, mà hãy tiêu những khoản còn lại sau khi tiết kiệm.
– VỀ MẠO HIỂM: đừng bao giờ thử độ sâu của dòng sông bằng cả hai chân.
– VỀ ĐẦU TƯ: đừng bao giờ cho hết tất cả số trứng vào một rổ.
– VỀ SỰ KÌ VỌNG: Trung thực là một món quà vô cùng đắt giá và đừng mong chờ chúng từ những kẻ rẻ tiền.

Sưu tầm – CleverJobs

=>>

1.

Nó có đúng đắn không nhỉ, hay nó tùy thuộc vào hoàn cảnh mỗi người. Nếu đúng thì mình tạo nguồn thứ hai ra sao? Mình có thể nhờ ai hướng dẫn, giúp đỡ, có những ai đã có hơn 2 nguồn thu nhập. Họ sống ra sao, họ vui chứ, họ nhiều tiền hơn, vậy họ đã làm gì, mình cần làm gì? Mục đích mình kiếm tiền là gì? Mình có vui với số tiền kiếm được hiện nay không? Công việc hiện nay làm mình vui chứ? Còn những người nghèo, tại sao? Họ có nguồn thu nhập là gì? Giải pháp cho bản thân mình có phù hợp với họ? Mình có nhiều tiền hơn, mình sẽ làm gì đây? Khi đó mình có bị mất đi cái gì không? Thời gian dành cho bản thân, gia đình sẽ ra sao? Sức khỏe? Mà mình có thích tiền không đây? Mình có trân trọng nó không? Lời khuyên này có từ lâu chưa nhỉ? Sao bây giờ họ nhắc lại, họ có mục đích gì nhỉ? Giúp mình chăng, tại sao nhỉ? Có thể đó là một người tử tế, và người ấy muốn chia sẻ những có thể là hữu ích với người khác? Dư luận về thông tin này ra sao nhỉ? Họ có quan tâm không hay họ mặc kệ, họ bằng lòng với hiện tại? Họ đang quan tâm tới điều gì nhỉ? Nó có quan trọng không đây? Mình sẽ làm gì để có hơn 2 nguồn thu nhập đây, làm ở đâu đây, có nên làm với ai không nhỉ?….

Rồi tự trả lời 1 cách tương đối những câu hỏi trên.

>>> Có thể thấy, với một thông tin bất kỳ, chúng ta có thể đặt nhiều câu nghi vấn về nó, để có thể hiểu nó hơn, kiểm soát nó tốt hơn. Nhưng cũng vì có nhiều câu hỏi nên có thể làm tụi mình thêm ” đau đầu” nếu không kiểm soát được, hoặc làm tụi mình chệch hướng nhận thức… Với nhiều câu hỏi và những câu trả lời, bản thân sẽ được rèn giũa dần và phát triển.

>>Hãy trao đổi với những người khác nữa. Vì việc rèn luyện tư duy là một hành trình dài. Ở đó, tụi mình phát triển những ưu thế sẵn có của bản thân, học thêm khả năng mới, cải thiện cái yếu điểm… Trao đổi với nhiều người, giúp tụi mình biết thêm các góc quan sát, đánh giá, mà ở đó có thể có nhiều bài học đáng giá mà bấy lâu tụi mình kiếm tìm.

Còn rất nhiều kỹ năng khác đang chờ đợi bạn. Hãy bước đi chầm chậm và chắc chắn.

5. Hãy rèn luyện đạo đức:

Theo những gì mình được biết, và quan điểm của mình. Đạo đức luôn là cái quan trọng hơn cả trong xã hội loài người. Dù công nghệ, khoa học – kỹ thuật có phát triển đến đâu, nếu đạo đức không ổn thì xã hội sẽ suy tàn dần và sụp đổ, hay nó gây ra những đau thương cho nhân loại…

Nó cũng là điều kiện cần và đủ to lớn hơn cả, để chúng ta làm những điều đúng đắn. Để một ai đó cầm trong tay khẩu súng nhưng không bắn một ai đó nếu không bị phải làm vậy để bảo vệ một điều gì đó cao cả, nhưng dù gì khi đã bắn thì chính đạo đức là động lực để người đã bắn dũng cảm nhận trách nhiệm hoặc hình phạt (nếu có) về chính hành động của mình. Không trốn tránh, dối lừa… Đạo đức giúp chúng ta không lạc lối, bảo vệ tính người, tính nhân văn, tính tốt đẹp của sự sống…

Nói về nó mà chẳng dễ dàng. ;).

Với tụi mình, trước mắt, hãy làm một người tốt. Hàng ngày hãy làm nhiều việc tốt, từ những việc nho nhỏ ở cuộc sống thường ngày…

Khi gặp một ai đó, không phán đoán xấu về họ, không coi thường, không hời hợt, hãy lắng nghe, hãy cởi mở và thẳng thắn… Nếu khó giao tiếp, hãy dừng mối quan hệ, và không nghĩ xấu về họ nếu ta chưa hiểu đủ về họ.

Tha thứ cho ai đó, khi họ chẳng lỡ làm tổn thương ta, hãy giúp họ phát triển, nếu được. Hoặc chấm dứt mối quan hệ và không nói xấu về họ với người khác nếu bạn tin bản thân vẫn chưa biết đủ về họ.

Hãy giúp đỡ nhiệt tình ai đó khi họ nhờ cậy, không tính toán

Hãy giúp mọi người xung quanh tốt lên cùng bạn. Nếu ok.

Tất nhiên, có nhiều thứ ngăn cản chúng ta làm vậy, và tụi mình có thể thấy thật khó khăn khi cố gắng làm chúng, hoặc chúng ta đã không ít lần làm điều gì đó chưa phải là tốt. Những hãy vững tin và kiên trì, hãy chịu những hình phạt, hãy thay đổi, hãy cố gắng thêm một chút nữa… Dù khó khăn hay điều gì ngăn cản…

 6. Hãy đọc bài viết ở các trang web, blog hay, bổ ích, khác biệt:

Công nghệ thông tin phát triển, những bài học bạn có thể có được từ internet là rất nhiều, tùy vào bạn mà chúng hữu ích, ý nghĩa và có giá trị ra sao. Có nhiều người nổi tiếng có blog, nhiều người có góc nhận thức khác biệt cũng có blog, có nhiều sites chứa đựng nhiều kỹ năng thú vị, bổ ích, nhiều sites giúp ta phần nào phân tích thông tin 1 cách rất là hay.

Tất nhiên, đó cũng là góc nhìn, góc đánh giá của họ thôi, bạn và mình cũng không thể nhất nhất theo họ, tin họ vì họ rất “hay” được.

Với mình, mình có nhiều website hay ho lắm, để mình gửi bạn dần dần… 😉

7. Hãy làm điều tốt mỗi ngày với nhiều người:

Và với chính bản thân của bạn. Bằng cách rèn luyện để gia tăng giá trị cho bản thân. Mở rộng những khả năng của bản thân, hoàn thiện bản thân. Nếu được hãy giúp cả những người khác nữa nhé.

8. Hãy lắng nghe bản thân:

Lắng nghe bản thân là việc không dễ dàng, nó càng khó khi tụi mình sống ở môi trường thế này, khi tụi mình sống mà bao quanh là bao thông tin nhiều kinh khủng. Thời gian thì trôi “vèo vèo”, người người thì lái xe ào ào…

Lắng nghe bản thân là một việc quan trọng, đó là điều kiện giúp bạn biết và hiểu được bạn thực sự muốn điều gì, mong ước điều gì, bạn yêu, thích điều gì… Nếu bạn hiểu về bản thân bạn nhiều hơn, bạn cũng sẽ lắng nghe người khác tốt hơn, bạn sẽ có một cuộc sống rất thú vị và đáng nhớ, bạn hiểu hơn về nó, bạn sẽ yêu bản thân bạn nhiều hơn. Về những gì bạn có thể làm được, những việc ngoài tầm với và sự hài lòng.

Lắng nghe bản thân, bạn và mình sẽ càng ít lần phải hối tiếc vì điều gì đó, và cũng dễ dàng hơn để chấp nhận điều gì đó mà nó không như ý muốn của bạn.

Để lắng nghe bản thân, hãy tĩnh lặng.

… Và khi đó, bạn là một người rất cuốn hút cho xem. 😉

9. Hãy đọc sách và xem phim:

Những câu chuyện, những bài học từ những trang sách, những hành trình thú vị, những con người tài năng, những nghị lực mạnh mẽ… Những nỗ lực mãnh liệt, những đấu tranh. Chúng ta có thể tìm thấy trong những cuốn sách. Hãy đọc sách và làm giầu giá trị bản thân của bạn.

Trong hành trình rèn luyện, bạn sẽ tự biết bài học gì là cần thiết cho bản thân, kỹ năng nào là cần có, và từ đó, bạn sẽ rèn luyện chúng. Từ từ chút thôi mà trải nghiệm lý thú, vui vẻ. Tất nhiên, những gì mình nói trên đây là còn nhiều cái thiếu, có thể có nhiều cái sai nữa cơ… Dù sao, đây cũng là thông tin để bạn có thể tham khảo, suy nghẫm về, và thực hành…

Trên con đường của bạn, có thể mình cũng như bao con người khác, và từ đó với mỗi người bạn gặp, bạn có thể sẽ có thêm những bài học, kỹ năng mới mà bản thân bạn cần. Hành trình dài là của bạn, là chính bạn trải nghiệm. Có thể trong bạn sẽ nhiều lần vang lên câu hỏi, giá trị của bản thân mình là gì, mình có thể làm những gì.

Hãy làm giàu giá trị bản thân của bạn, vì với những mong muốn, những ước mơ của bạn, hay những khát khao thì chính giá trị bản thân của bạn đã tăng lên đồng thời. Để làm cho mong muốn kia được hiện thực.

Mỗi người có những cuộc sống khác nhau, hãy sống một cuộc sống mà bạn sẽ muốn nhớ mãi, một cuộc sống vẹn tròn. Hãy làm những gì bạn thực sự muốn, hãy vui chơi và tận hưởng cuộc sống nữa, hãy mỉm cười thật nhiều… Và hãy nhớ bạn không đơn độc như bạn từng nghĩ đâu. 🙂

Rất nhiều điều tươi đẹp lẫn cả xấu xí đang chờ bạn khám phá. Hãy trải nghiệm chúng.

P/s: Viết cho bạn, nhưng cũng đồng thời mình muốn viết luôn cho cả bản thân. Vì tuổi trẻ.

Chúng ta và những khoảng thời gian trong cuộc sống.

Lời mở đầu cho một cuốn tiểu thuyết có thể là dở nhất, một cuốn tiểu thuyết bình thường
hoặc một cuốn tiểu thuyết tuyệt nhất, hoặc nó cũng không là một cuốn tiểu thuyết…
Vậy hãy là tập hợp của những từ ngữ được gắn kết với nhau…
Chỉ Là Giấc Mơ - Microwave ***
—>>
– Chúng ta nghĩ về một ai đó, điều gì đó, nơi nào đó, việc gì đó… Chúng ta nghĩ vì sau
một khoảng thời gian lâu hoặc sớm, chúng ta sẽ làm gì đó, chúng ta nỗ lực để hiện thực cái sự
muốn của bản thân, để hoàn thiện nó hoặc buông xuôi, kệ chúng diễn ra và tự nhiên,
và không ngạc nhiên, trước cái chủ động của suy nghĩ kia là một điều mà bản thân mong
muốn, thích… Hoặc chợt nghĩ về.
Chúng ta nghĩ vì nó là một hoạt động thuộc về trí tuệ, một sự tồn tại… Thực tiễn chi phối
những điều chúng ta nghĩ rồi những suy nghĩ được hình thành, rồi chi phối những hành
động của ta, mà những hành động của ta lại quyết định mạnh mẽ cấu trúc cuộc sống.
Chúng ta nghĩ suy về những kí ức, những kỉ niệm… Đơn giản chúng đã không tàn phai,
chúng vẫn hiện hữu khi chúng ta có một dịp chợt về lại… Chúng là những mảnh ghép đủ kích cỡ và hình thù tạo nên con người của chúng ta ngày hôm nay.
Chúng ta nghĩ về những điều vẩn vơ, về cách có được nhiều tiền hơn, về những bất mãn,
về nỗi đau, về những lợi ích hay về cách ứng xử thường ngày…
– Chúng ta đang nói về điều gì đó, một ai đấy, nơi nào đó… Nói về câu chuyện của bản thân
hay câu chuyện không phải của ta nhưng ta có liên hệ, liên hệ một cách vô hình hoặc hữu hình,
hoặc đơn giản là câu chuyện… Trong nó có nhân vật, đối tượng, những sự kiện, những
điều mà nó phản ánh về cuộc sống. Chúng ta nói… Chúng ta thấy hãnh diện về
những điều vừa được nói ra, vì sự hiểu biết của bản thân, vì những gì nó đã trải qua,
chúng ta tự hào, chúng ta lấy làm hí hửng, vui thú về chúng. Hoặc chúng ta nói, cứ nói thôi…
Như bao năm chúng ta đã không để ý tới nó… Chúng ta nói và thấy bản thân mình đáng giá
biết bao. Chúng ta nói, chúng ta giả dối… Giả dối với những gì được nói tại lúc này
hay vào một nơi khác… Giả dối với suy nghĩ, với những hành động… Chúng ta thấy mình quan
trọng… Cũng chưa thỏa mãn… Chúng ta nói, nói những gì đã có, chúng ta – những
người kể chuyện. Những chuyện không được kể cũng đâu sao. Chúng ta nói – những lời đẹp
đẽ, chân thật… Lời nói của chúng ta tô màu lên một phần cuộc sống, chúng truyền đi những
niềm tin, những hi vọng… Những lẽ phải cuộc sống. Những lẽ sống mà đó chúng ta nỗ lực
và kiên trì từng ngày.
Chúng ta nói – chúng ta tạo lên những mối liên hệ. Chúng ta ngạc nhiên khi khám phá
những niềm vui nơi ấy, những đồng cảm, sự sẻ chia, về lòng yêu thương,
về sự an ủi, về những giá trị của bản thân chúng ta…
– Chúng ta làm một việc gì đó, điều mà bản thân muốn hoặc không muốn, thích hoặc
không thích… Chúng ta làm nó vì trước kia nó đã xảy ra với chúng ta, chúng ta hành động vậy
như những thói quen hay một cách dường như tự nhiên. Chúng ta làm điều đó vì chúng ta
được bảo làm, yêu cầu làm…Hay chăng đó là sứ mạng của ta.
Việc đó gửi tặng ta vào cuộc sống, những cảm xúc được có: vui, buồn, hụt hẫng, hồi hộp, lo lắng,
sung sướng, hạnh phúc, đau đớn… Chúng ta đôi khi tự cười riêng mình với bản thân, vì khoảnh
khắc ấy… Thật khó để sẻ chia, nó được cảm nhận và hiểu về trong những tâm hồn đồng điệu…
Việc nào đó đã xảy ra với chúng ta mà ta cũng có thể hối tiếc khi không làm một việc khác…
Nhưng ta vẫn trân trọng cái đang có ở ngay lúc này. Chúng ta làm điều ấy – Vì chúng ta là.
– Chúng ta lắng nghe, vì chúng ta không biết điều gì đó hay chăng vì ta đang khao khát,
muốn biết về nó, có thể vì ta tin nó cho ta cái gì đó giá trị, hữu ích, thú vị, một trải nghiệm
nào đó mới mẻ, hay chăng những câu chuyện, những câu chuyện mà tự nó cuốn hút ta,
vì ngay trong nó chứađựng những gì đẹp đẽ, sáng tạo … Hoặc chúng ta phải như vậy,
cần như vậy. Chúng ta lắng nghe và thấy rõ bản thân mình hơn, chúng ta thấy những gì tồn tại
xung quanh… Thấy cả những phép mầu nhiệm. Chúng ta lắng nghe và chúng ta suy nghĩ về
chúng, chúng ta cảm nhận về chúng… Chúng làm ta xuất hiện những cảm xúc, hoặc
cũng chẳng có gì cả… Chúng ta lắng nghe và chúng ta thấy cuộc sống, từ những âm thanh nhỏ
nhỏ, dường như cứ bị hòa tan vào sự ồn ào vô hướng, đến bản giao hưởng của tất cả,
những âm thanh không cùng tần số nhưng cùng một không gian một thời gian mà chúng
cùng được tồn tại… Chúng ta thấy cuộc sống, thấy bản thân, thấy được vẻ đẹp thiên nhiên,
rừng cây, sống núi… Và những ánh mặt trời sáng lòa một góc trời, hay đan xen vào những
cơn mưa mùa hạ, những cơn mưa giao mùa… Chúng ta lắng nghe và chúng ta thấy
nhiều điều đã từng là bí ẩn với chúng ta… Chúng ta như hòa vào bụi thời gian.
– Chúng ta đang lớn lên, dù muốn hoặc không. Đến 1 giới hạn và bản thân tự hủy diệt.
Chúng ta đang vận động, đó là một hành trình lý thú hoặc là một thứ nhàm chán nhạt
nhẽo… Thường là cả hai.
Chúng ta nghĩ về quá khứ, những thứ đã qua và có những thứ có lẽ đã bị quên lãng, nhạt nhòa,
nghĩ về tương lai với những gì nó có thể xảy đến, những gì có thể đổi thay, hay biến mất,
những điều có thể lãng mạn, đẹp đẽ hoặc sự thỏa mãn… Nghĩ về hiện tại và trì hoãn những
gì có thể, hoặc nắm bắt chúng, nâng niu và trao cho chúng một nụ cười…
Chúng ta lớn lên và mọi sự vật đổi khác, mọi sự việc đổi thay… Chúng ta vui một chút trong lòng
vì sự hoàn thiện, buồn một chút trong lòng vì cái không đáng có, vì cái đơn giãn đã thay đổi…
Chúng ta trân trọng khoảnh khắc này, vì lẽ chúng ta và nó đang trong cùng một dòng chảy
thời gian… Chúng ta chỉ kiểm soát ngay thời khắc này. Chúng ta lớn lên và thấy thế giới bé
nhỏ đi một chút…
– Chúng ta không đồng ý với suy nghĩ và hành động của người khác. Vì chúng ta khác, vì có
những thứ không nằm trong sự ưu tiên về sự quan trọng, vì chúng ta có những cách
nghĩ và làm khác… Hơn hết, ta tin chúng là đúng đắn là hơn cả, hoặc chúng ta chấp nhận nó,
chúng ta phát ngôn: tôi là vậy. Chúng ta thấy và tin bản thân nghiễm nhiên là vậy. Chúng ta
không sợ, chúng ta sẽ sợ khi chúng ta không kiểm soát được cái ta muốn hoặc cái
ảnh hưởng tới chúng ta… Sợ là khi có điều gì đã mất đi, mà ta đã không quan tâm về,
hoặc đơn giản đó là một trạng thái của cảm xúc…
– Chúng ta đồng ý với quan điểm của người khác, chúng ta xây dựng lên những mối quan hệ,
nhóm, tổ chức… Để bảo vệ để giành lấy thứ mà bản thân muốn qua nhiều chiếc
mặt nạ ở cùng một nơi. Để gia tăng sức mạnh, để thoát khởi sự đơn độc, để kiếm tìm những gì
mới mẻ, để nó tồn tại cùng thời gian… Hay chăng là sự lợi dụng Chúng ta đồng ý với cái
đã có, vì rằng ta chẳng thể đổi thay chúng do một trong chúng ta khác đã quy ước những
cái đã có là như vậy… Chúng ta liệu có muốn 1+1 = 3. Chúng ta đồng ý vì mỗi chúng
ta đơn độc, có đơn độc không? Chúng ta không muốn cái đã có, cái đã quy ước,
cái đã truyền từ năm ấy sang năm nay… Chúng ta có lẽ cũng chẳng muốn gì, chúng ta không
biết điều đó ra sao… Chúng ta đồng ý vì những gì chúng ta muốn là giống nhau, chúng ta cùng
thích, cùng muốn nỗ lực, cùng muốn sát cánh… Vì những suy nghĩ thật lạ lẫm trong
đám đông, nhưng đồng điệu với một ai đó trong chúng ta do một pháp mầu của duyên
may và sự lựa chọn… Chúng ta cứ như vỡ tan ra trong cái sự sung sướng ấy. Khi gọi tên ai
đó khác là người bạn. Chúng ta đồng ý với người nổi tiếng hơn ta? Chúng ta
ngưỡng mộ họ, yêu quý họ… Chúng ta trao niềm tin nơi họ, chúng ta đồng ý.
Chúng ta bị khuất phục trước những góc nhìn khi chúng ta không có góc nhìn đó, chúng ta bị
cuốn hút vào sự khác biệt, hay chăng một cái bẫy ngọt ngào…
Chúng ta đồng ý. Một sự lợi dụng và thâu tóm những của những mục đích chăng.
Chúng ta đồng ý – Và những điều giống nhau, giống nhau và không gây ra xung đột hay mâu
thuẫn?
Không gây ra sự tức giận, sự trừng phạt, không tạo ra một động cơ hủy diệt trong hành động
của chúng ta…? Chúng ta đồng ý và đó là lẽ sống của loài người.
Đồng ý với những gì mà được dựa trên điều nó là vậy, nó là điều mà chúng ta cùng mong
muốn, chấp nhận… Vì sự công bằng.
– Chúng ta đấu tranh, chúng ta tội nghiệp cho tất cả… thật tội nghiệp, khi sự ngu dốt, sự khác biệt hiện hữu ở nơi đó, cho bản thân của chúng ta vì sự bất lực, vì điều chúng ta biết và điều chúng
ta chẳng thể làm… Nhưng chúng ta làm điều mà bản thân tin là lẽ phải, là chân lý, là cứu cánh…
Là một lựa chọn ít tồi tệ hơn một lựa chọn khác nào đó. Chúng ta đấu tranh và chúng ta đang
trên hành trình hiện thực hóa một thế giới lý tưởng, một thế giới vẹn tròn mà nơi ấy
chứa đựng mọi điều… Với quy luật tự nhiên và với sự lý tưởng hóa.
– Chúng ta chán, vì có lẽ không có gì đáng để chúng ta làm, để bỏ thời gian, rồi nỗ lực, quyết tâm,
kiên trì, để mang lại một lợi ích đáng trân trọng nào đó hay là để suy tưởng, để cho thời
gian trôi hết một ngày, để đến khi gặp một ai đó với điều gì đó khác và bị cuốn theo. Chúng ta
đơn giản cảm nhận được vậy, hoặc chẳng muốn đào sâu, để hiểu hơn, để đau đầu,
để phân vân để rồi lựa chọn, để thoát ra cái thực tại này…
Để có cái mới, cái chưa từng có, cái không lặp lại… Cái làm đôi mắt ta rực sáng sức sống,
làm bờ môi cười tươi… Làm tâm hồn bình an.
-Chúng ta lo lắng, chúng ta sợ hãi. Bởi những gì xung quanh, bởi sự bí ẩn, bởi vì những câu
chuyện về những khoảng thời gian trước. Với sự sợ hãi, chúng ta tìm kiếm câu trả lời
để một ngày lãng quên nó, hoặc chấp nhận nó và để nó chi phối trong nhiều khoảng thời
gian của cuộc sống. Mà cả khi tìm ra câu trả lời liệu chúng ta có lo lắng về câu
trả lời đó là đúng hay sai, chúng ta sợ hãi?
– Chúng ta đang ở đây, thời gian này. Tại sao chúng ta ở đây và ngay lúc này. Chúng ta
liệu có để bản thân trôi tới đây hãy đã lựa chọn để được tới đây, hoặc cũng
chẳng có điều gì để quyết định cả… Chúng ta bị cuốn theo bởi sự vật hay hiện tượng nào đó,
hoặc chúng ta đang kéo tất cả theo một hướng vô định…
<<—
Chúng ta có những thứ khác để nói về, có những câu chuyện khác để kể tiếp, có những thông
tin muốn chia sẻ, có những điều mà chúng muốn được hiện hữu ra…
Chúng ta quyết định một lựa chọn. Những câu chuyện sẽ được viết tiếp, hoặc lãng quên,
hoặc nó đã hoàn thành mục đích của nó… Chúng ta dừng lại, chờ đợi, chờ đợi.
–><–
Cái gì sẽ làm tăng giá trị của chúng ta, làm mở rộng những giới hạn của chúng ta, mở rộng
những năng lực, tạo ra thế giới của những gì khả thể, giúp chúng ta xóa bỏ những bất công,
những thứ không hợp lý dù chúng hợp lý vì chúng đã tồn tại, làm chúng ta có
thể làm được nhiều việc tốt, có ý nghĩa, thú vị, tuyệt vời… Chúng ta và những gì đã xảy ra và
những gì đã được ghi nhớ, được nhắc lại, và một phần của lịch sử. Những khái niệm
thuộc về sự chủ quan của chúng ta.
Hãy suy nghĩ như một nhà tư tưởng, hãy hành động như người sáng tạo.
22/06/2013

Because I Choose To…

Tao khinh mày…
Chẳng lẽ 1 năm sau, mày cũng chỉ lại…
“Hôm nay mưa, và ai “bao nóng đây…””…
Mày biết điều đó chứ?…
Mày…
Sao mày?…
Tao đáng khinh
Tao cũng biết, sẽ không chỉ có một đêm mưa, không chỉ có một người
Và mày cũng biết đó, những câu chuyện không chỉ dừng ở đó thôi đâu
Tao sẽ không từ bỏ, dù chúng có được gắn với khái niệm mộng mơ đi nữa
Tao chọn vậy

Tao sẽ thay đổi, tao thay đổi, thay đổi, biến đổi.

SB 33