Nơi cuối cầu vồng – hangtd

Nơi cuối cầu vồng

một cuốn sách dành cho những người cực kỳ nhiều kiên nhẫn
hoặc…
… đang yêu…

Hươu Ú

Cecelia Ahern là một cái tên chả có tí xi nhê gì với mình trong list các tác giả muốn/thích/cần/tự nhiên có cảm hứng đọc. Kỷ niệm đau đớn của mình là quyển P.S, I love you xôn xao giang hồ mà mình đọc đến trang thứ 70 thì không thể kiên nhẫn hơn được nữa, đành vứt xó.

Và lí do duy nhất để mình bê quyển truyện dày cộp, to ịch này về là vì cái trang bìa đẹp quá đỗi. Và cái tên truyện nữa… chẹp chẹp…

Cái ngưỡng 70 trang của P.S, I love you đã được vượt qua một cách ngoạn mục ngay trong lần đọc đầu tiên. Tiếp tục là 140, 210, 280, 350, 420 đều lần lượt được lật qua – mặc dù không hẳn là hăm hở.

Nơi cuối cầu vồng là một bộ sưu tập các bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của một nhóm các nhân vật xoay quanh hai nhân vật chính là Alex và Rosie: bố, mẹ, anh chị em, những người bạn thân, vợ, chồng, những đứa con, bạn của những đứa con…

Alex và Rosie là hai người bạn “thân nhất của nhau” từ hồi 5 tuổi, lớn lên cùng nhau, chia sẻ với nhau những mốc quan trọng nhất trong cuộc đời thời niên thiếu cho đến lễ thành niên – đúng sự kiện quan trọng cuối cùng để bước sang ngưỡng cửa của người trưởng thành, một sự cố nhỏ xảy ra và họ đã không cùng nhau trải nghiệm sự kiện đó.

Từ đây, cuộc sống của họ bắt đầu chạy trên hai đường thẳng song song, ngó vào cuộc đời nhau bằng những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, chatting… như những “những người bạn thân”. Cho đến một lần trong một số lần họ gặp mặt trực tiếp, giữa họ có một “khoảng im lặng kỳ lạ, thế giới như ngừng quay, như thể mọi người xung quanh đều biến mất, như thể mọi thứ đều bị lãng quên hết, sự im lặng kỳ diệu lạ lùng”…

Và họ… mỗi người, đều tự nhận ra rằng họ đã yêu nhau.

Chỉ có điều, sự im lặng kỳ diệu đó diễn ra ngay trước đám cưới của Alex…

Mọi thứ lại đi theo trật tự khập khiễng của nó. Hết lần này đến lần khác, họ cứ suýt đuổi kịp nhau ở một trạm nghỉ chân nào đó trong cuộc đời, suýt nữa dám sống thật với tình cảm của mình…
Và cuối cùng, điều đó chỉ xảy ra where rainbow ends.

Đây không phải là một quyển sách có giọng văn cuốn hút hay những đoạn mô tả nội tâm xuất sắc vì hoàn toàn chẳng có đoạn văn miêu tả nào của tác giả cả. Kết cấu của nó hoàn toàn là lời kể trực tiếp trong những bức thư, bưu thiếp, tin nhắn, email, log chat… của khá nhiều tuyến nhân vật. Cách họ cảm nhận cuộc sống, đối đầu với những khó khăn, vượt qua những giai đoạn u ám bế tắc nhất trong cuộc đời, cách họ cùng nhau chia sẻ những dấu ấn trong cuộc đời, cách họ sống và tận hưởng cuộc sống… tất cả đều được ghi lại rõ nét trong những đoạn viết mà tất cả đều xưng ở ngôi thứ nhất số ít.

Gấp quyển sách lại, dư vị không hẳn là nhiều. Chỉ là một cảm giác nhàn nhạt nhưng dễ chịu với một happy ending muộn đến đáng ngạc nhiên.

Ừ thì chân lý có bao giờ sai đâu. Những người yêu nhau nhất định sẽ đến được với nhau
vấn đề là… bao giờ thôi.

Tóm lại thì cái bìa sách vẫn là đẹp quá đối ấy.

Advertisements

Vẻ đẹp của Toán học – hangtd

Vẻ đẹp của Toán học

Cách đây 4, 5 năm gì đó, trong một trò vui tổ chức trên một forum nhỏ nhỏ của mấy đứa yêu âm nhạc, theo thứ tự đến lượt tôi được phỏng vấn. Trong đó có một câu hỏi: ‘Toán là một môn học logic nên nhiều người cho rằng nó khô khan, thế nhưng toán học được phong là nữ hoàng của các môn học, chị có thể chứng minh điều ấy?’.

Hươu Ú

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ là tôi đã gõ câu trả lời chỉ gồm 3 từ tiếng Anh ngay sau khi vừa đọc xong câu hỏi. Đó là một câu trả lời mà tôi nghĩ là sẽ khiến những người yêu mến tôi phải mỉm cười và những người ghét tôi có cơ hội chỉ trỏ: “Đấy, nó hợm hĩnh và ngạo mạn thế đấy!”.
Và như thế có nghĩa nó là một câu trả lời làm hài lòng cả hai phe.

Cho mãi đến sau này, tôi vẫn không nghĩ ra được câu trả lời nào khác khả dĩ hơn, thậm chí ngay cả khi anh phàn nàn với tôi, rằng môn Toán thật chẳng có gì hay ho đẹp đẽ cả. Tôi chẳng biết nói thế nào để anh có thể thấy được vẻ đẹp ẩn chứa trong những con số, những tính chất hình, những định lý, những khái niệm Toán học.

Tôi không biết trả lời thế nào khác cho đến khi đọc Giáo sư và Công thức Toán.

Tôi bị hút vào ngay từ những con chữ cuối cùng ở trang thứ nhất và chiếc bút chì trong tay tôi bắt đầu vạch những nét rất dài và rất đậm ngay từ trang thứ ba.

Câu chuyện kể về một người giúp việc, một ngày kia được giới thiệu đến làm việc cho một giáo sư Toán học già. Ông đã bị một tai nạn nhiều năm về trước và trí nhớ của ông mãi mãi dừng lại ở đó. Từ đó trở đi, ký ức của ông chỉ duy trì được trong 80 phút, chính xác và lạnh lùng như một môn khoa học, không hơn, không kém một giây. Và vì thế, đối với giáo sư, cô giúp việc luôn là một người… mới tinh. Qui trình làm quen rất thú vị và lãng mạn lại lặp lại với câu hỏi về “ngày sinh và cỡ giày”. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi cô dẫn cậu con trai của mình đến chơi với giáo sư. Và từ đây, niềm đam mê Toán học ở ông, vẻ đẹp giản dị và cao sang của môn Toán, tình yêu giữa con người với con người đã thay đổi cuộc đời của 3 người họ.

Nếu ai đó cho tôi chọn Yoko Ogawa – tác giả của quyển sách này – đã tốt nghiệp chuyên ngành Toán hay bất kỳ một môn xã hội nào khác, tôi tin chắc 100% rằng tôi sẽ chọn Toán. Bởi vì sẽ thật khó cho một người không học Toán mà lại có thể hiểu và viết về Toán với một triết lý nên thơ đến như thế!

“Đó là một con số cực kỳ ý nhị. Nó không xuất hiện ở những nơi dễ nhận thấy, nhưng lại thực sự tồn tại trong trái tim của mỗi chúng ta và nâng đỡ thế giới bằng đôi bàn tay nhỏ bé của mình”.

“Cháu là Căn. Căn là một ký hiệu toán học rất khoan dung, nó sẵn sàng thu nạp mọi con số vào lòng mình không một chút đắn đo”.

Với sự lồng ghép một cách kỳ công và khéo léo những công thức, khái niệm Toán tưởng chừng rất khô khan vào cuộc sống đời thường có phần ảm đạm của 3 người, Yoko như đã phủ lên đó “một tấm ren rực rỡ của Thượng Đế”. Cuộc sống của cả ba trở nên sống động, tràn ngập ý nghĩa và ấm áp tình yêu thương, những công thức và khái niệm Toán tự nhiên có nhịp điệu và ngân nga như một bài thơ.

“Những con số của giáo sư và những con số của tôi biến thành một dòng chảy uốn lượn không ngừng, giống như đang kết nối những vì tinh tú lấp lánh để vẽ nên các chòm sao giữa khoảng trời đêm. Chúng tôi cứ mải miết đưa mắt đuổi theo cảnh tượng ấy”.

Với một văn phong giản dị nhưng tinh tế và trau chuốt, Yoko đã viết nên một “tiên đề Toán học” bằng văn chương với 3 nhân vật không có tên, để lại một dư vị ấm áp đầy tính nhân văn và thật sự khó quên trong lòng người đọc (bất kể họ là dân tự nhiên hay dân xã hội).

“Không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cái sự thật vĩnh hằng không bao giờ bị lay chuyển bởi vật chất, hiện tượng, tự nhiên hay tình cảm. Toán học có thể giải mã và thể hiện sự thật ấy mà không thứ gì ngăn trở được” .

Và nếu bây giờ có ai đó bảo tôi hãy chứng minh vẻ đẹp của Toán học, tôi sẽ bảo họ tìm đọc quyển Giáo sư và Công thức Toán.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

“Suối nguồn” và con người – hangtd

Suối Nguồn và con người

Chặng đường từ Mộc Châu về Hà Nội mới là những gì thật tuyệt. Xe chạy liên tục quãng sáu bảy chục cây/giờ. Giữa núi rừng bao la hùng vĩ thế này thì cái cảm giác về tốc độ khác rất nhiều so với những con phố bé xinh, đông đúc và chật hẹp. Và khi nhìn thấy những cột thu phát sóng dựng sừng sững trên đỉnh núi, trong đầu mình hiện ra lờ mờ những câu chữ của Suối Nguồn.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Có lẽ cảm giác đó là đây. Cảm giác của Howard, của Dominique, của Gail khi nhìn những tòa nhà chọc trời thân yêu ở New York là thế này. Thế đấy, những con người bé nhỏ đã kéo theo từng dầm sắt, từng bao xi măng, từng túi đá dăm, bước từng bước trên những dốc núi hiểm trở cheo leo và dựng lên những con đường phẳng lì xẻ ngang núi, những cột thu phát tít mít trên trời xanh, những ngôi nhà nằm vắt vẻo lưng chừng vách… Không phải là choáng váng. Nó là cảm giác bị mê trước sức mạnh của con người.

Cảm giác của mình khi nhìn thấy những cột sóng đó cũng y như những lần mình đứng trên chùa Đồng, đèo Ngoạn Mục, Vạn Lý Trường Thành… Chẳng là gì ghê gớm cả. Chỉ là cảm giác chinh phục. Rồi đầu mình cứ liên tiếp nghĩ về những nhân vật trong Suối Nguồn. Bất kể họ là ai, họ đều có niềm tin mãnh liệt vào những gì họ làm. Howard và Dominique, đó là những người không tưởng. Mình không thể tin rằng có những tính cách mạnh đến như vậy tồn tại trong cuộc đời xô bồ này. Cảm giác về bản thân của họ cứng và rắn đến mức đơn giản. Nghĩa là họ tin là mình đúng, và thế là họ chỉ làm những gì họ cho là đúng và không làm những gì họ cho là không đúng. Bất kể họ đang đi ngược lại cơn bão của cả một thời đại. Họ tin và chờ đợi cơ hội để làm được những gì mình mong muốn cho dù bị cuộc đời vùi dập xuống tận đáy tầng nào trong thế giới này.

Tình yêu của Howard và Dominique cũng là một tình yêu không tưởng như hai con người ấy. Nó không phải là một yếu tố chính cấu thành nên câu chuyện, nó chỉ là một trong số những mắt xích liên kết các tuyến nhân vật, tạo ra tình huống và khắc sắc hơn cá tính của mỗi người. Hai con người hoàn toàn độc lập có thể thấu hiểu và tin tưởng nhau đến nhường ấy ư?

Nhân vật đáng thương nhất trong truyện có lẽ là Peter. Một người có tài ở mức nào đó, tham vọng ở mức nào đó, khôn ngoan ở mức nào đó, chính trực ở mức nào đó… Nhưng bi kịch của anh ta là ở chỗ anh ta biết đâu là đúng nhưng lại không đủ tự tin để đi theo cái sự đúng đó. Anh ta biết mình sai nhưng không thể thoát ra khỏi những cái sai này. Và rồi cuối cùng rối tung trong một mớ những cám dỗ, vinh hoa, danh vọng, thất bại, phù phiếm. Anh ta không còn biết mình đang ở đâu và mình từng-là những gì trong quãng thời gian tồn tại của mình.

Nhân vật tài năng nhất, theo đánh giá của mình là Elsworth. Ông ta biết đâu là đúng, đâu là sai. Và ông ta chọn làm theo cái sai để biến tất cả những người xung quanh cùng sai theo mình. Cái ông ta tin không phải là sự đúng/sai, không phải là chân lý mà ông ta tin vào cách thức tiến hành cuộc chiến của mình – cũng có nghĩa là ông ta tin vào khả năng của bản thân mình. Niềm tin của ông ta đủ mạnh để làm được cuộc chinh phục đó. Và quả thực, ông ta đã thành công.

Nhân vật ưa thích nhất của mình, đương nhiên là Gail. Một con người rất đời, rất thực. Ông ấy có một phần chính trực của Howard, một phần nhu nhược của Peter và một phần tham vọng nào đó của Elsworth – nhưng không đủ chính trực như Howard, không đủ nhu nhược như Peter và càng không có sự giảo quyệt của Elsworth. Ông ấy là một-con-người-giống-bình-thường nhất trong số các nhân vật của truyện. Ông ấy theo đuổi cái đúng theo cách của mình, bảo vệ chân lý đến gần như tận cùng. Nhưng cũng như đa số con người, ông ấy có niềm tin – phải nói là cô vùng mạnh mẽ, nhưng khi niềm tin đó bị vùi dập đến đáy cùng thì người ta sẽ không đủ mạnh mẽ hoặc quá mỏi mệt và phải nhượng bộ. Ông ấy rất con người. Và cái sự cô đơn của ông ấy cũng rất con người.

Những nhân vật khác trong Suối Nguồn, Holcombe, Alvah, Guy Francon, Gordon Prescott… cũng chẳng ai được quyền đánh giá là tuyến phản diện. Họ tin vào thẩm mỹ kiến trúc của họ và họ phang thẳng những kẻ nào khác mình và ngáng trở mình. Họ cũng chỉ đơn giản đi theo niềm tin của họ mà thôi. Cái thẩm mỹ kiến trúc được cài vào tác phẩm chỉ mang tính tượng trưng. Bởi vì cũng như bao nhiêu lĩnh vực khác trong cuộc sống này: văn thơ, âm nhạc, hội họa hay nghệ thuật nói chung… những đánh giá tốt/xấu hoàn toàn chỉ mang tính cá nhân, biết lấy cái gì ra mà làm chuẩn mực cho tất thảy?

Những cá nhân nào không có sự thẩm định của chính mình thì họ sẽ a dua theo trào lưu của xã hội. Và những người như Elsworth, biết cách định hướng dư luận sẽ nắm trong tay sức mạnh cuối cùng của số đông. Nhưng bản thân ông ta cũng sẽ là người hiểu hơn ai hết sự trống rỗng và vô nghĩa của quyền lực là gì…

… Nhưng mình vẫn may mắn hơn Howard hay Dominique hay Gail vì khi đứng trước biển, mình vẫn thích cảm giác thấy mình thật bé nhỏ và tầm thường.
Người ta cần có những nơi để khiêm nhường như thế.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

Phải đọc ‘Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm’ – hangtd

Phải đọc ‘Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm’

Mình vừa đọc xong một cuốn sách tuyệt vời. Cuốn sách được đánh số thứ tự các chương là: 2, 3, 5, 7, 11, 13, 17, 19, 23, 29, 31, 37, 41, 43, 47… 229, 233.

Tác giả: Mark Haddon
Lĩnh vực: Văn học nước ngoài
Dịch giả: Phạm Văn
Năm xuất bản: 2007 – Nhà xuất bản: Văn học
Số trang: 269 – Giá sách: 38.000 VND

Nó tuyệt đến mức mình đã đọc liền tù tì từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng, gần 300 trang với tốc độ siêu chậm vì đây là cuốn sách không-thể-đọc-nhanh.

Nó tuyệt đến mức mà khi gấp những trang cuối cùng lại, điều mình mong muốn duy nhất là typing một chút gì đó để ghi nhớ rằng đã rất lâu rồi, lâu lắm lắm rồi mình mới lại xúc động đến thế khi đọc một quyển sách.

Trời đang mưa. Mình ghét trời mưa ảm đạm và thích mưa to – như là lúc này. Không hiểu lắm vì sao nhưng cảm giác ngồi trong nhà và lắng nghe tiếng mưa rơi rào rạt ngoài cửa luôn cho mình một cảm giác dễ chịu. Ỉn Tồ ghét trời mưa, bất kể nhỏ hay to. Khi mưa to thì nó thường ở trạng thái bất an, đôi khi là hoảng loạn, vì nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra quá đỗi ồn ào ngoài kia.

Cậu bé trong truyện cũng vậy. Nó không thích ứng được với những gì thay đổi bất thường, những gì lạ, những gì nó không hiểu nguồn gốc hoặc cơ chế hoặc thứ tự…

Nó là một đứa bé bị tự kỷ, rối loạn hành vi…

Có rất nhiều lời bình luận dành cho cuốn sách bestseller này. Đa số đều nói là hài hước, dí dỏm, thú vị và abc…
Mình chẳng thấy có gì hài hước cả.

Đây không phải là một cuốn sách hay, hiểu theo nghĩa văn chương chuẩn mực, miêu tả sinh động, ngôn ngữ phong phú hoặc bất kỳ câu cảm thán nào mà mình từng dùng để ca tụng những quyển sách khác.

Nó thực sự không dễ đọc. Vì ngoài chuyện nó được viết với lời kể ở ngôi thứ nhất, nghĩa là theo logic suy nghĩ của một đứa trẻ bất bình thường. Nó còn thêm vào đố một lô xích xông những con số, công thức Toán, logic Toán, hiện tượng Vật lý, kiến thức về thiên văn, sinh học, tư duy hình ảnh, xác suất, sơ đồ cây…

Nhưng quyển sách này thật sự rất lạ. Nó mô tả sự vận hành của đầu óc con người một cách đầy khoa học, chính xác nhưng thấm đẫm tính nhân văn. Vừa giống như một công trình nghiên cứu khoa học tỉ mỉ và logic, vừa giống như một câu chuyện sâu sắc và tình cảm. Nó hé lộ ra cả một khoảng không về tư duy và suy nghĩ của những em bé bị tự kỷ – vốn dĩ không bao giờ biết chia sẻ.

Câu chuyện kể về một quãng thời gian không dài trong cuộc đời của một cậu bé đặc biệt. Nghĩa là cậu ấy thuộc các số nguyên tố cho tới 7057, biết tên tất cả các nước cùng thủ đô của chúng, giết thời giờ bằng cách tính nhẩm những số cực lớn hoặc các phương trình bậc hai hệ số to khủng khiếp và lẻ toẹt… nhưng lại không bao giờ hiểu được xúc cảm của người khác, không biết thể hiện cảm xúc của mình ngoài trạng thái rên rỉ, la hét, đập phá hoặc im lặng chúi đầu vào một góc kín mít, bỏ ăn, bỏ ngủ… chỉ cảm thấy an toàn trong những gì có thể được thiết lập công thức…

Một cuốn sách đặc biệt hấp dẫn với những ai ưa thích Toán học, ưa thích tư duy logic, ưa thích các môn khoa học tự nhiên.

Nhưng nếu như bỏ qua tất cả những chi tiết chính xác chi li đó vì bạn hoàn toàn không có hứng thú với số nguyên tố, với việc tính nhẩm 251.864, với các số chính phương, với lũy thừa 15 của hai, với lập phương của các số lên đến 4913, với việc giải nhẩm các phương trình bậc hai như là 437x^2 + 103x +11 =0, hay đọc vanh vách chòm sao nào được tạo bởi những ngôi sao gì, hay chuỗi sơ đồ khối, hoặc những thứ hầm bà lằng khác làm đầu bạn bốc khói thì…

…có thể nó vẫn làm cho bạn bàng hoàng và xúc động thẳm sâu và xót xa khi nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống dưới một góc nhìn rất khác – khi ta có thể chấp nhận những sự khác biệt trong thế giới này dưới ngòi bút uyên bác, tài năng và trung thực đến đau đớn của Mark Haddon.

“Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm” thật sự là một cuốn sách đáng đọc, một cách thật chậm rãi và thong thả để đừng vì chút thiếu kiên nhẫn với những kiến thức mình không thích mà bỏ qua cả một khoảng không tư duy và tình cảm ẩn chứa đằng sau.

P.S: Nếu bạn không tìm ra được quy luật của dãy số được dùng để đánh số thứ tự các chương của cuốn sách thì bạn vẫn có thể hạnh phúc bởi vì bạn hiểu ý nghĩa của những icon này:

03-107986-1368182304_500x0.gif

15-378650-1368182305_500x0.gif

49-657619-1368182305_500x0.gif

11-756572-1368182305_500x0.gif

… còn nhân vật nói về những kiến thức kinh khủng trong cuốn sách này thì không. Vì nó là một đứa trẻ tự kỷ, rối loạn hành vi.

Hươu Ú

Ba lần và một lần – hangtd

Ba lần và một lần

Có lẽ sẽ là một ngạc nhiên nho nhỏ cho những người biết ‘khẩu vị’ sách của tôi khi đọc entry này. Vì nó không viết về một tác phẩm nước ngoài. Tôi thường chỉ hay đọc văn học Nga, Mỹ, thỉnh thoảng là Pháp và đôi khi là Trung Quốc, Anh hoặc Ba Lan hoặc… Nhưng tuyệt đối chẳng mấy khi đọc các tác phẩm Việt Nam.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Có lẽ đó là vì cái ấn tượng từ hồi học văn học phổ thông, các tác phẩm trong đó không gây cho tôi một tình cảm đặc biệt nào hết. Sau này, tôi cũng đã cố đọc các truyện của Việt Nam nhưng rồi thất vọng nhiều hơn là hài lòng. Bởi lẽ tôi cảm giác các tác giả viết văn theo kiểu ngồi trong nhà, nhắm mắt, mở cửa sổ và tưởng tượng, chứ tuyệt nhiên không hề thấy có hơi thở của cuộc sống thực, trải nghiệm thực trong đó. Mang theo một mối ác cảm dai dẳng như vậy, tôi gần như không đụng đến truyện Việt Nam. Mà thêm nữa, riêng đọc các tác phẩm Văn học nước ngoài cũng đủ không còn thời gian rồi.

Tình hình bắt đầu thay đổi với cuốn tiểu thuyết đầu tiên là Phố của Chu Lai. Èo, tôi vẫn ấn tượng các tác giả Việt Nam hay viết với giọng cay nghiệt. Mà tôi thì ghét cay ghét đắng cái giọng văn cay nghiệt. Nhưng trong Phố, Chu Lai hoàn toàn khác. Buồn bã và hiền hòa. Thế là tôi bắt đầu có cảm tình với ngòi bút của Chu Lai. Lượn qua Nguyễn Xí, tôi chọn bừa quyển 3 lần và 1 lần của Chu Lai, chẳng có ai rào đón trước.

Cũng mãi đến gần đây tôi mới giở quyển truyện này ra được và tôi bị hút vào ngay từ những trang viết đầu tiên.

Chu Lai là một nhà văn quân đội từng thực sự sống qua những ngày tháng ác liệt nhất trong cuộc chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam. Những trang miêu tả của ông về chiến tranh, về sự tàn khốc của chiến tranh chẳng thể bao giờ dựng lại trên màn hình. Những bộ phim tài liệu, có lẽ cũng không dám đưa những thước phim tàn khốc và đau đớn đến thế. Ấy là vì Chu Lai đã thực sự đi, thực sự nếm, thực sự sống qua những thời khắc và thực sự chịu những mất mát tưởng chừng không thể chịu nổi của những người lính ấy.

Xuyên suốt câu chuyện là cuộc đời nhân vật Sáu Nguyện, bắt đầu từ một đại ý quân báo xuất quỷ nhập thần của những năm 70 cho đến một phạm nhân nhàu nát, già nua, bất cần và lạnh lẽo hơn 20 năm sau chiến tranh. Cuộc đời của ông chỉ xoay quanh những ngã rẽ bất ngờ của 3 lần tha thứ, giúp đỡ và 1 lần không thể tha thứ, xoay quanh những nỗi niềm thời hậu chiến của những người lính ngày xưa, xoay quanh sự phản trắc của một người đồng đội thân thiết nhất và nỗi ám ảnh khôn nguôi về một người đàn bà bội bạc.
Lần tha thứ đầu tiên, ông tha thứ cho chính người đồng chí thân thiết nhưng phản bội.

Lần tha thứ thứ hai, ông tha thứ cho người đã suýt hại chết mình. Sau đó, chính người này đã giúp ông khỏi chết đói vật vờ khi ngơ ngác bước ra từ thời chiến và chóng mặt với sự tráo trở và thối nát của thương trường Việt Nam những năm cuối 80.

Lần thứ ba, ông cứu sống một người phụ nữ có chồng đi cải tạo và rồi cũng chính người này đã để lại cho ông một gia sản khổng lồ.

Và lần không tha thứ duy nhất, vẫn là kẻ phản trắc mà ông đã tha cho hơn 20 năm trước, một phút nhu nhược, không hoàn thành chủ đích, ông dính vào vòng tù tội và rồi chết tức tưởi khi mọi thứ đều vẫn đang bung bét.

Một câu chuyện buồn, rất buồn, mất mát và ai oán. Giọng văn của Chu Lai, vẫn không hề cay nghiệt nhưng chua chát quá đỗi. Khi cuộc đời trở nên quá nhầu nhĩ, người ta sẽ chỉ còn chua chát chứ không đủ sức để cay nghiệt. Qua giọng văn từng trải của mình, Chu Lai miêu tả tâm trạng của từng nhân vật trong những hoàn cảnh ngược ngạo như rút gan rút ruột mình phơi bày lên trang giấy khiến người đọc nhiều lúc cũng cảm thấy tức thở với khối tâm trạng nặng nề và u uất của Sáu Nguyện.

Nếu như có một điều gì đó mà tôi cảm thấy tiếc trong truyện của Chu Lai thì đó là cách xử lý cuối cùng của tác giả. Cũng giống như trong Phố, nhân vật chính của ông lại kết thúc bi thảm trong cái chết. Dường như Chu Lai không tìm ra được một sự giải thoát nào yên ổn cho nhân vật của mình ngoài cái chết. Nhưng ngẫm lại, nếu để họ tiếp tục sống, có lẽ họ cũng sẽ chẳng sung sướng gì. Nhưng kết thúc bằng cái chết, dù là tai nạn, cũng đều bế tắc.

Chắc là tôi sẽ tiếp tục tìm đọc các tác phẩm của Chu Lai. Nghe đâu 3 lần và 1 lần đã được chuyển thể thành phim Mùi rừng. Theo ý kiến của cá nhân tôi thì cái tên này hợp với truyện hơn. Đây thực sự là một cuốn tiểu thuyết rất đáng tìm đọc.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.

Niềm tin đích thực – hangtd

Niềm tin đích thực

Ấn tượng đầu tiên để tôi cầm quyển truyện này lên giữa bạt ngàn sắc màu của các bìa sách khác chính là tông trầm của một đoàn tàu đang lạnh lùng chạy giữa đêm tuyết rơi. Cuốn ‘Tàu tốc hành Bắc Cực’.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Ấn tượng thứ hai để tôi quyết định không chút đắn đo móc ví ra mua về ngay mà không lượn qua Nguyễn Xí là vì lời đề tựa của quyển sách:

Hồi nhỏ, chúng ta không lớn lên theo nhịp độ đều đặn, cứ mỗi ngày lại lớn thêm đôi chút. Đôi khi, chúng ta bỗng lớn vọt hẳn lên. Khi bị lạc mẹ trong siêu thị, cố gắng kiềm chế nỗi hoảng loạn, rồi lại tự mình tìm được bà, ta có thể ngay lập tức thấy mình lớn vọt thêm một tuổi. Ta cũng có cảm giác y như thế khi lần đầu tiên đạp xe một mình.

Mặc dù hầu hết những trải nghiệm ấy đều khiến tôi hồ hởi, có một bước nhảy vọt đã để lại trong tôi những cảm xúc kém vui hơn rất nhiều. Năm lên tám, tôi bắt đầu nghĩ đến khả năng ông già Noel không hề hiện hữu. Ôm trong lòng mỗi hoài nghi ấy, tôi cảm thấy như mình đã lớn hẳn, rất đột ngột mà cũng vô cùng buồn bã. Từ bỏ niềm tin vào ông già Noel nghĩa là tôi sẽ không bao giờ còn biết đến cảm giác say mê đi kèm nhiều ngày trước Giáng sinh. Niềm momg mỏi mãnh liệt đến gần như không sao chịu nổi về một câu chuyện thần tiên biến thành hiện thực, câu chuyện thần tiên có chính mình trong đó, sẽ mất đi mãi mãi.

Cảm giác ấy không giống như lớn lên, mà giống như khi ta mất đi một điều gì đó – như thể ta bị đuổi cổ khỏi xứ sở diệu kỳ và nghe tiếng những cánh cổng đóng sầm lại sau lưng.

Tôi những muốn quay trở lại. Và may sao, Giáng sinh năm ấy, Tàu Tốc hành Bắc Cực đã đi đến nhà tôi, cuốn tôi vào cuộc hành trình trở về xứ sở diệu kỳ ấy. Trên tàu cũng có một chỗ dành riêng cho bạn đấy.

Tất cả hãy lên tàu

“.

Nếu bạn chưa từng tin vào sự tồn tại của ông già Noel, chắc hẳn bạn sẽ chẳng có cảm giác gì khi đọc những dòng chữ trên.

Nhưng tôi, tôi có một tuổi thơ hạnh phúc, ở đó có những món quà của ông già Noel mỗi đêm Giáng Sinh. Ở đó có một cô bé con luôn chăm chỉ nghe theo lời ba mẹ nói thật to món quà mình mơ ước trước ngày Giáng sinh và cẩn thận đặt đôi giày của mình thật ngay ngắn dưới chân giường. Để rồi sáng hôm sau, khi mắt vẫn còn chưa kịp mở thì tay đã quờ lấy đôi giày và réo toáng lên vì món quà nhỏ xinh y như mình mơ ước nằm trong đó.

Và rồi, một đêm Giáng sinh, khi tôi chợt tỉnh giấc, tôi nhìn thấy bóng ba của mình đi lại gần tủ sách, lấy thứ gì đó rồi đặt vào giày của tất cả mọi thành viên trong gia đình.

Năm đó, tôi 11 tuổi.

Câu chuyện thần tiên có chính tôi trong đó đã mất đi mãi mãi. Bây giờ, không còn được hồi hộp đặt giày ở đầu giường, được háo hức chờ món quà kỳ diệu hiện ra trong đôi giày mỗi sáng Giáng sinh. Nhưng tôi biết rằng, mình là một người hạnh phúc.

Và, một điều nữa…
… trong cuộc sống này, vẫn luôn có điều kỳ diệu, nếu mình biết cách tạo ra nó.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú

Nơi trú ẩn – hangtd

Nơi trú ẩn

‘Không gì cô đơn hơn một con mèo từng được yêu thương, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, sau lại bị ném ra lề đường’.

Hươu Ú
(Cuốn sách của tôi)

Nơi trú ẩn được mở đầu với một câu nói “sến” đến sững người như thế. Tất nhiên, với từ chìa khóa “cô đơn” và cái hình ảnh so sánh thật và đúng đến đắng miệng, cùng với bìa sách đáng yêu đến thế này (tên truyện và hai cái logo giải thưởng in nổi nhé) thì mình nhất định phải mua quyển truyện này rồi.

Nhưng rất may, người phát hiện ra quyển sách đẹp này trong hiệu sách và quan trọng hơn, biết rằng mình sẽ thích nó không phải là mình…
nên
mình đã được tặng hehe…

Với cái cách mở đầu bằng một câu khẳng định dễ làm cho người đọc im ắng trong vài giây như vậy thường hứa hẹn một câu chuyện buồn và đẹp bàng bạc với cách chuyển thể ẩn ý từ chuyện “chó, mèo” dành cho trẻ con. Nhưng sự thật khốc liệt là, mình không thể nhớ nổi quyển sách nào gần đây nhất có thể mang lại cho mình những cảm xúc mãnh liệt và dữ dội như Nơi trú ẩn.

Thiếu sót lớn nhất của quyển sách chính là phần tóm tắt bìa.

Một con mèo tam thể đang mang thai sắp đến ngày sinh, nghe thấy tiếng tru cô đơn buồn bã của một con chó săn bị xiềng xích, bèn lần tìm đến. Sự thiếu vắng yêu thương đã khiến chúng tự động xích lại với nhau, hình thành nên một gia đình nhỏ, sống thu mình dưới sàn nhà để tránh gã chủ tàn bạo có thể bắt lũ mèo con làm mồi nhử cá sấu.

Gia đình ấy sẽ cứ bình yên như thế nếu không có khoảnh khắc hiếu kỳ của một chú mèo con, trong một lần mạo hiểm bước ra ngoài khoảng sân, đã tạo nên một chuỗi biến cố lạ lùng, khác thường làm thay đổi hoàn toàn số phận các nhân vật“.

Một phần tóm tắt cẩu thả làm giảm hoàn toàn giá trị của quyển sách. Bởi với một phần tóm tắt tầm thường như vậy, không dễ gì người đọc, nhất là những độc giả trưởng thành không thích chuyện chó-mèo nhăng nhố, quyết định mang theo một quyển sách đặc sắc đến thế này bên mình.

Và đó sẽ là một điều bất hạnh ghê gớm cho họ…

Mình không chắc nhân vật chính trong chuyện là ai trong số họ. Con chó già Ranger? Kẻ khốn nạn Gar Face? Bé mèo Sabine? Bé mèo Puck? Mụ già Grandmother Moccasin? Hay là cô chim ruồi bé bỏng?

Một câu chuyện được viết bởi hai giọng văn sinh đôi xoắn vào nhau giữa những phản bội và thủy chung, giữa tình yêu và thù hận, giữa những sai lầm và trả giá. Tất cả những điều đó, vẫn luôn lặp lại như những vòng gỗ trên thân cây từ những cuộc đời còn lâu hơn cả cổ xưa và cuộc sống trong một khu rừng bị quên lãng bên dòng sông Nỗi U Sầu nhỏ bé xinh đẹp đâu đó bây giờ.

Một câu chuyện chạm được đến độ khốc liệt và tận cùng đau đớn của nỗi cô đơn và sự mất mát.

Mèo mẹ vì từng được yêu thương và bị vứt bỏ mà hiểu được bài hát cô đơn của chú chó săn và đến làm bạn với nó.

Một nghìn năm trước, cũng vì nỗi cô đơn này mà mụ già Grandmother Moccasin đã làm bạn với con cá sấu chúa.

Và cùng vì nỗi cô đơn này mà mụ đã yêu thương cô con gái Night Song hết mình. Yêu đến mức tình yêu đó trở thành nọc độc… và rồi mụ mất cô.

“Mất mát – Cặp từ đó cạo kèn kẹt vào da mụ”.
Một nghìn năm sau, toàn thân ướt sũng và lạnh run, bé mèo Puck cũng nhấm nháp hương vị đầu tiên của cụm từ này. Mất mát…

Cuộc hội ngộ của những tình yêu và thù hận, những phản bội và dối lừa của một nghìn năm trước và một nghìn năm sau diễn ra vào một ngày sau cơn mưa bên cạnh con sông Nỗi U Sầu nhỏ bé. Tất cả những nút xoắn cuối cùng cũng được tháo gỡ một cách gần như trọn vẹn – bởi vì xét cho cùng, mặc dù người ta đã bỏ lỡ cơ hội “đáng lẽ đã có thể chọn tình yêu”, thì vẫn còn một cánh cửa nào đó mở ra để người ta chuộc lại lỗi lầm. Đó là quyền năng của tình yêu (và cũng là của thù hận). Đó là sự mong manh của hạnh phúc (và cũng là sự dai dẳng của nỗi đau). Đó là sức mạnh của lời hứa (và cũng là cái giá phải trả của sự phản trắc).

Với giọng văn biến hóa, vừa ngây thơ đáng yêu, vừa huyền bí mê hoặc, với hiểu biết cực kỳ phong phú về thiên nhiên và đời sống động vật, là bậc thầy về thói quen đáng yêu của bọn chó, mèo… (rừ rừ…) Kathi Appelt nhiều lúc có thể làm cho độc giả phì cười và rồi sau đó nghẹt thở.

Mèo con thì cũng cần phải học cách săn mồi chứ. Con mèo tam thể nhận ra điều này. Lúc thì một con chuột. Lúc lại là con thằn lằn. Lúc khác là con rắn lành. Nó cứ lần lượt ngâm từng thứ mồi sống đó về nhà và đặt trước mõm Puck và Sabine.
Một trò chơi mới!
Sabine biết ngay cần phải làm gì…
Đuổi theo con chuột. Rượt bắt con thằn lằn. Chạy theo con rắn.
Nó trở thành một Sabine mèo rừng xứ Nam Mỹ, một Sabine báo đen.
Puck cũng biết mình cần phải làm gì.
Hãy đuổi theo Sabine thôi.”

(icon lăn ra cười)

Thế nhưng mình vẫn còn cảm thấy rất rõ vị đắng nghét khi con người khốn nạn Gar Face táng tấm ván lên con chó săn già Ranger và lôi cổ nó ra làm mồi nhử con cá sấu chúa. Nỗi tức giận lúc đó trong mình rõ ràng đến nỗi nó đọng thành một khối khí chặn ngang ngực sẵn sàng xì ra đằng tai thành những tiếng lịt sịt… Gar Face là một nhân vật tận cùng của sự khốn nạn. Kathi Appelt đã dùng được một hành động cực kỳ đắt giá để miêu tả sự cay đắng, cộc cằn và tuyệt vọng của thời điểm làm người cuối cùng của Gar Face khi hắn còn là một thằng nhóc.

Nó biến mất vào trong rừng cây, móc cái tên thật của nó, bất kể đó là tên gì, lên một thân cây sồi, khắc vào đó để rồi chẳng bao giờ nhìn lại, không bao giờ dùng đến cái tên đó nữa.
Sấm sét giáng vào một thân cây. Một người cha đánh đập chính đứa con trai ruột của mình. Một đứa trẻ tự xóa bỏ cái tên của mình
.”

Nơi trú ẩn là một câu chuyện mang nhiều nét sử thi, mang âm điệu của truyện cổ Ai Cập với thần Thoth, tộc người Caddo, mặt trăng, gió, mưa, những dòng sông, cây cối, thiên nhiên… Một câu chuyện làm người ta bị mê hoặc khi mơ tưởng đến những đêm tối trập trùng, ở một dẻo đất bị lãng quên nào đó, những con người xa xưa nhảy múa bên đống lửa và hát ca… Và bên ngoài ánh sáng, hoặc trộn lẫn đâu đó trong những con người này là những Lamia, Selkies, Hawk Man…

Nơi trú ẩn là một câu chuyện chó-mèo như thế. Nhưng làm cho người ta ngay khi gấp những trang sách cuối cùng lại muốn bắt đầu lại những trang đầu tiên để được sống những cảm xúc dữ dội và mãnh liệt thật sự.

Vài nét về tác giả bài viết:

Một chút mặt trời trong nước lạnh – Hươu Ú.