Học và Đọc – Phạm Tuấn Anh

Học và Đọc – Phạm Tuấn Anh

thongthaidihoc:

Cảm ơn anh vì một bài viết tâm huyết, đa góc nhìn, phân tích với không thời gian hợp lý. :D
Hãy học và đọc:
Học, đọc cái gì?
Học, đọc thế nào?
Và tại sao lại học và đọc. ;)

Originally posted on Học Thế Nào:

Khi ở Hà Nội, tôi thường lên Thư viện Quốc gia ở Tràng Thi để làm việc. Nói là để làm việc cho oai, nhưng thực ra là còn nhiều lý do khác nữa. Một trong những lý do đấy là để nói chuyện với các bạn khác lên học ở thư viện. Từ thời tôi còn đi học đại học đến nay cũng được vài năm rồi nên so với các bạn sinh viên vẫn lên thư viện để học hành chuẩn bị cho thi cử tôi bây giờ là thế hệ anh lớn. Anh lớn mà lại có chút thành đạt thì hay được các em hỏi han về kinh nghiệm học hành thi cử. Cả kinh nghiệm và thành đạt của tôi, như nhiều người quen tôi đều biết, gắn liến với việc thành công trong việc học tiếng Anh rồi sử dụng tiếng Anh để đạt…

View original 6 406 more words

Viết của đầu năm cho cuối năm…

Nay mới lì xì cho bản thân, và dành thời gian để ngắm lại cái Tết, ngắm lại bản thân. Không tính những buổi ngắm Mặt trời rơi và cuốn sách bay… :v
Cũng chả có gì đủ mới để nói ra, để rồi thích thú với chúng, để những sự thỏa mãn rung lên nhè nhẹ và man mác… Thôi thì cứ nhặt vài mẩu trong đống hỗn độn vậy… “Em nào hên thì anh sẽ túp lấy đó nha… :3″
>>>
Để ý nhiều hơn thì rõ hơn là mình dành lắm thời gian cho những thứ đã qua (Cũng chả phải quá khứ của mình) và những gì phía trước. Có nghĩ suy về hiện tại đó, có để ý tới cả xúc đó… nhưng chán nỗi, mình vẫn không kiểm soát nó đúng ý… Và “thật” cứ như 2 bài hát mình yêu quý. Yesterday – Beatles và Dream – The Cranberries.
=> Không phải chúng không liên quan tới hiện tại… nhưng chúng làm mình bị thêm “đứng yên”.
>>>
Những suy tư vẫn cứ ngổn ngang… không thì vẫn luanh quanh, luẩn quẩn trong mê cung của những gì là có thể… Con người và những gì là có thể… Về bản năng và ý thức về sự kiểm soát… rồi cuộc sống.
=> Đôi mắt mình thấy nhiều thứ thật là xấu… Và cả mình…
>>>
Sự cô đơn… nó xây lên sự trống trải của mình, một khoảng chân không ghê ghớm và chật hẹp. … Càng cô đơn càng ít nói ra… càng ít nói ra lại càng cô đơn…haha. Có ai để lắng nghe… Khi mà mình cũng thật chả dễ để cho ai đó có được cơ hội ấy…
=> So sánh một chút với lớp 12 thì thật nó ghê ghớm lắm.
>>>
Và thật… mình chủ động ngắm Mặt trời rơi lắm cơ. Nó không là Mặt trời bay như sáng sớm… nó không tràn căng hi vọng, nó không mang theo con suối sáng tạo mới mẻ mãnh liệt… nó có gì buồn buồn, như những gì sắp dần vào đoạn kết thúc, và mang theo những tiếc nuối đó đây (Do mình không chấp nhận nhiều cái ở thực tại và sự lựa chọn) Và The sound of silence – Mình thử lắng nghe và nó… Sự im lặng. Và những gì mình nhận được là âm thanh của cuộc sống. Giai điệu của nó thật vô tận và có hàng trăm nốt… Và nó cứ vang lên những gì buồn buồn.
>>>
Vẫn là biết rõ cái xấu của bản thân… nhất là về công đoạn từ suy nghĩ ra hành động. Mà mình lại đã né tránh và dễ thỏa mãn… Để rồi xem.
>>> Cái xấu nhất là không làm những điều đã biết…
Thêm một vài lần dành thời gian cho những suy nghĩ về “mệnh đề”… Nếu mình từ bỏ chúng… thì sao đây. Rồi sau đó tự dưng bật cười rồi hoảng sợ và tiếp đó là nụ cười bí ẩn… Chúng là một phần của mình, mình là có những điều đó… Nếu nó không còn, sao mình biết mình còn là mình, mình sống sao đây? Tạo ra chúng rồi xóa bỏ chúng… thật ngu ngốc và hèn nhát, đó chẳng phải là sự né tránh đó sao, là việc trốn chạy khỏi bản thân, là việc vứt bỏ đi những niềm tin vào “sự” khả năng, sự kiểm soát, sự vĩ đại của con người… niềm tin vào những điều tốt đẹp, vào con người, và bản thân. Nếu chúng có bị xóa bỏ… Mình sẽ trở về cuộc sống bình thường như bao người… Haha. Chẳng phải khó nói ra điều gì đó, chẳng cần âm thầm phản đổi bao suy nghĩ hay những câu nói, chẳng cần nặng nhọc thêm nữa vì nó, chẳng lạc lõng khi mà chúng không còn làm mình thành kẻ xa lạ…
>>Con người sở hữu những “suy nghĩ”” (Nhận thức)”. Thứ đó làm con người có được sức mạnh, có được hạnh phúc, có được luôn những phiền não…
>>>
Và rồi, cái này cũng quan trọng lắm cơ, và cũng không thể kiên quyết 100%. Đó là những gì rồi sẽ được coi là đúng hay sai. Hay tùy theo không thời gian mà nó sẽ đúng hay sai… :v. Một việc bản thân mình rất muốn làm nhưng nó là sai thì sao, bản thân cho là đúng nhưng biết bao người coi đó là vớ vẩn là sai thì sao… Khi ấy, những điều kiện cho những niềm tin của mình… Chúng sẽ có những hoài nghi, chúng cất tiếng lên thành những câu hỏi, phân vân cho những quyết định, sự lựa chọn nào làm bản thân nhẹ nhõm qua thời gian. Nhưng dù sao, cái điều kiện to lớn mà mình sẽ chẳng bị mất đi, những gì mình hoài nghi hay có day dứt… Chúng đều được phản ánh rất nhiều trong thực tiễn, trong cuộc sống này… Sự tự do đã và đang dẫn con người đi theo lắm phương hướng đó thôi, đó sẽ rồi là những gì khác biệt, những xung đột, rồi đối thoại, rồi suy tư, rồi “bảo thủ”, rồi con người ta đi tới một vài thống nhất nào đó… Và dẫu sao, con người đang chuyển động.
>>>
Cái điều sau, mình cứ nhủ là thế mà nó vẫn cứ bám lấy mình, và mình chả buông nó ra… 2013 đã bảo hãy tạm quên nó, tạm dừng nó lại và “làm những điều phải làm để làm điều mà bản thân mong muốn” ôi, cũng lại chỉ hối tiếc nhiều nhiều khi 1 năm khác đã lại đến. Những gì xảy ra trong trí não con người… Thật dễ dàng để gắn cho nó cái nhãn nào đó, khi mà chúng tồn tại nhưng thật sự nó vô hình lắm và nhiều cái chả bền lâu đâu. Con người, họ có nhiều mong muốn, có những ý tưởng, những lẽ sống… Và bạn để ý không, một khi chúng được đem đi chia sẻ, câu chuyện lúc đó sẽ rất khác rồi. Có thể lắm, chúng sẽ thôi dùng cái nhãn “câu chuyện cá nhân” và có cái tên mới… Lịch sử.
>>>
Mình dành thời gian để ngắm nhìn những vẻ đẹp, quan sát chúng, lang thang với chúng, và bạn biết đó, khi con người ta ngắm nhìn những vẻ đẹp, họ sẽ thấy sự bao la rộng lớn của sự sống, sự nhỏ nhắn của bản thân, sự thanh thản của tâm hồn rồi sự im lặng của thời gian… và chúng ảnh hưởng tới những cảm xúc và suy nghĩ của họ… Làm họ thêm lãng mạn. Nó làm con người có vẻ đẹp và tạo lên được những vẻ đẹp. Nói khác là mỹ học.


ĐANG ĐỊNH VIẾT TIẾP… MÀ GIỜ LẠI HAM CHƠI RỒI, LƯỜI VÀ BÊ THA… tập N-2. CHÁN MÀY… .  💢

Chính trị luận.

Người dân nào, chế độ đó.

Trích Chính trị luận.

///

Muốn thay đổi chế độ… từ chế độ, từ người dân, từ cả hai.

Sự bền vững, sự đúng đắn.

Cái đầu thì dễ dàng và nhanh hơn cái thứ 2. Cái thứ 3 thì tốn kém vô cùng. Và cái nào thì cũng đều cần hy sinh cả. Và khi có hy sinh thì nhiều thứ thật không dễ dàng.

Trung Hoa có nhiều điều khác…

thongthaidihoc:

1. Nhắm tới tự quyết tinh thần
2. Tinh thần thực dụng
3. Bao dung vì lợi
4. Chép sử kĩ càng
5. Tính toán xa xôi
6. Tầm vóc
Không biết đã đành, chấp nhận nó đã rồi, cần có mong muốn, khát khao học để thay đổi… để bắt kịp, để phát triển, ngoài ra còn phải có cách học cho đúng và hiệu quả.
Thì tương lai hẳn đã rực rỡ hơn nhiều…

Originally posted on nu o cd e nc h a n ~~ ~:

HOÀNG Hồng-Minh

#Bản đủ

Nếu bạn gặp ai lần đầu ở xứ lạ, mà người đó bảo bạn rằng bạn là người Việt, không phải là người Hoa, thế mà thực sự đúng là như vậy, thì người đó quá là tài! Có những người như thế thật, người xứ tây hẳn hoi, nhưng chính tôi cũng không dám chắc mình đủ tinh anh được đến như thế.

Chẳng cần phải lý sự nhiều, sự giống nhau giữa người Việt và người Hoa thật là lớn lao, cả về thể chất lẫn tinh thần. Đọc chuyện của ai, chứ đọc chuyện của xứ Hoa thì người Việt cảm thấy như họ đang nói chuyện về mình. Đọc Lỗ Tấn, tôi cứ đinh ninh mãi rằng bác AQ là người Hoa… gốc Việt. Vua quan triều Nguyễn thì ăn mặc còn Hoa hơn cả vua quan Trung Hoa triều Thanh, chuyện…

View original 1 466 more words

2013: The Year in 365 Pictures

thongthaidihoc:

365 Pictures có thể gợi lên trong bạn nhiều suy nghĩ và cảm xúc về một thế giới, nơi mà 7 tỷ người đứng trên, nơi mà con người kiếm tìm “hạnh phúc”… hay cái gì đó đại loại vậy.
Bạn đang ở đây, bạn khác họ?
Bạn có mối liên hệ gì với họ không? Không ư? :D

Originally posted on LightBox:

Looking back, 2013 has proven to be a turbulent, unsettling year. Americans were rocked by the terror attack at the Boston Marathon that left three dead and more than 250 wounded. In Bangladesh, a garment factory collapsed, taking with it the lives of more than 1000 workers in one of the worst industrial disasters in history. In the Middle East, the promise of the Arab Spring seemed extinguished by the military overthrow of Egypt’s first democratically elected President and the killing of hundreds of Egyptians in the streets of Cairo.

This year also marked a difficult start to Barack Obama’s second term in office, facing numerous challenges domestically and abroad. The murder trial of George Zimmerman, meanwhile – which ended in acquittal — and the continued debates on gay marriage reminded us that, half a century after the March on Washington and JFK’s assassination, the issues of gun violence and…

View original 116 more words

TIME Picks the Top 10 Photos of 2013

thongthaidihoc:

TIME Picks the Top 10 Photos of 2013
//
Hàng tỷ người, hàng tỷ tỷ câu chuyện, những khoảnh khắc, những thang bậc cảm xúc… Nhưng, hãy điểm lại 10 bức ảnh của năm 2013 sắp qua, do TIME pick.
Và biết đâu đấy, bạn sẽ có thêm điều gì đó, bạn có thêm kế hoạch nào đó cho 2014 thì sao!
That’s great!

Originally posted on LightBox:

More than ever, photography has become the predominant means for us to communicate. An absolutely astounding number of pictures are shared every single day — half a billion, and rising. And yet somehow, even amid this colossal torrent of imagery, the best pictures rise to the top.

Our top ten photographs of 2013 celebrate a variety of images from a multitude of photographers, including seasoned photojournalists Tyler Hicks (the Westgate Mall Massacre in Nairobi), Philippe Lopez, (Super Typhoon Haiyan’s destructive wrath upon the Philippines), and John Tlumacki, for his extraordinary coverage of the terror bombing at the Boston Marathon.

The news has introduced to us several emerging photographers this year, including Mosa’ab Elshamy who documented the bloody demonstrations in Cairo’s Rabaa Square, and Daniel Etter, who made an iconic photograph during the Turkish uprising. In late April, activist and photographer Taslima Akhter made the single most haunting photograph of the fire that killed…

View original 519 more words

Nói một chút về nền văn minh…

“…lao động là một trong các yếu tố quyết định để chuyển hóa vượn có dạng người thành con người.”
>> Lao động là yếu tố quan trọng giúp con người có nền văn minh? Còn sự trao đổi.
Sự trao đổi tất yếu sẽ có trong cộng đồng… Khi mà con người đã có lao động.
Qua thời gian, lao động dẫn tới sự trao đổi.
>> Sự trao đổi hàng hóa… của con người làm con người có nền văn minh.
Khi ở những bậc thang khác nhau của nền văn minh, con người có những nhận thức khác nhau về hạnh phúc?! Về việc những cái khác nữa… sự tồn tại của con người, ý nghĩa của cuộc sống, sự văn minh của chính con người, nhu cầu, tham vọng của con người… môi trường sống, sự cân bằng tự nhiên, kiểm soát quyền lực, chia sẻ vật chất và tinh thần… Chúng là quá nhiều nếu vịn tất cả vào nền văn minh. Nhưng tất cả chúng, những phần nào đó đều được phản ánh vào nền văn minh.

Khi nói về nền văn minh, thường chúng ta chú trọng vào số đông cá nhân trong xã hội đó.
Văn minh của Việt Nam năm 2013:
Giới trẻ (30 trở xuống) ít có những suy nghĩ, ước mơ về các vấn đề toàn cầu, ngay cả các vấn đề trong nước cũng ít:
Nghèo đói, bất bình đẳng, chính trị, tham nhũng, dân chủ, hiến pháp, đạo đức…giáo dục, văn hóa…
Dịch bệnh, tệ nạn xã hội, HIV, tình dục…
Họ phải dành quá nhiều thời gian, hay họ chủ động dành phần lớn thời gian của họ… về những nhu cầu vật chất và tinh thần cơ bản để sinh sống… Họ dành thời gian cho game, cho chém gió, tám chuyện… nói về các ca sĩ, diễn viên, các câu chuyện lá cải là chủ yếu… họ suy nghĩ về việc tránh bị thất nghiệp, về việc tạo mối quan hệ với những người có mối quan hệ rộng, quyền lực… người mà họ có thể nhờ vả, xin xỏ. Họ suy nghĩ về những cái bé bé, văn hóa dạy họ không được phép suy nghĩ lớn lao và khác biệt… vì họ không có tiền, không có quyền, không có luôn những mối quan hệ… Thôi.
Tất cả, chúng là suy nghĩ của tôi. Ở một vài góc nhìn. Để có notes đúng đắn và cuốn hút cần đứng ở nhiều góc quan sát để có đủ sự khách quan. Tôi lười, nên tôi không làm vậy. haha.

Có thể nói thế này, nếu các nhu cầu cơ bản của đời sống mà chưa được đáp ứng, thì lấy đâu ra sức lực và thời gian dành cho các vấn đề, các câu chuyện “to tát, lớn lao, ý nghĩa” hơn đây.
Và do vậy, nên đâu có cách nào để biết và hiểu về vẻ đẹp của chính mỗi cá nhân họ đây. Nó được phản hồi là… Viển vông, mơ mộng, ngu ngốc… :v

… Thì họ không suy nghĩ về những cái đó, thì có chết ai đâu cơ chứ… có phải không.
Chuẩn. Nhưng tao cứ tiếc… họ đã phí phạm đi khả năng của con người, những giá trị của con người mất rồi. Tao cũng đang thế nữa đấy nhé…
… Biết nguyên nhân sâu xa nhất dẫn tới điều đó chứ? À, mày biết… :D. Nhưng có rất nhiều chuyện không nằm trong tầm kiểm soát của mày, tầm có thể kiểm soát à… cũng mập mờ, nhợt nhạt.
Haha. Con người có lẽ là thế… Thế nên, họ vẫn đang phát triển giống loài và những giá trị thuộc về giống loài đó… rất nhiều năm tháng nữa.
À… Tối nay ăn gì thế mày?
…Thịt gà, rau, trứng, thịt lợn… nhé.
Ô, thế chúng có độc hại gì không thế? ;)

p/s: Để có được nền văn minh “mới”, con người phải trả nhiều cái giá khác nhau, và ngay cả chính những suy nghĩ và hành động không văn minh của họ trong lịch sử, và có thể là trong cả tương lai nữa.